Xuyên không Mang Thai Nhặt Rác Trồng Trọt Nuôi con Tại Hoang Mạc - Chương 26: Khu rừng này ẩn giấu bảo vật

Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:18:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mặc dù A Thần cũng lấy một chiếc d.a.o kiểm trắc thông thường của kẻ nhặt rác , nhưng ngặt nỗi họ lâu nhặt rác dã ngoại, thứ đó sớm y và Mẫu đào thải, đó Tiểu Bảo coi là sắt vụn mà hút mất .

 

Hiện tại thứ duy nhất y thể lấy chính là chiếc máy kiểm trắc độ chính xác cao chuyên dụng của Bác Nhất Ngôn.

 

"Tít! Phát hiện thực vật thể ăn , mức độ bức xạ thấp, độc, hàm lượng tinh bột 8%, hàm lượng Anthraquinone Glycoside 0.05%, thể dùng để bào chế d.ư.ợ.c tề trị tiêu chảy."

 

Nhìn A Thần dùng cái thiết kiểm trắc giống như cái kéo lớn đó ấn nhẹ một cái lá của cây Phù Phong Đằng mà họ chỉ định, đó lá xuất hiện một lỗ nhỏ, theo đó là một chuỗi thông báo bằng giọng , đều sững sờ!

 

Mèo Dịch Truyện

Hóa đây chính là máy kiểm trắc dị thực cao cấp, ngay cả thành phần chứa d.ư.ợ.c tề trị tiêu chảy bên trong cũng thông báo rõ ràng như .

 

Tội nghiệp bọn họ từ nhỏ đến lớn đều chỉ cây Phù Phong Đằng thể mang đến trạm thu mua trong thành phố để đổi lấy t.h.u.ố.c dinh dưỡng, chứ thứ hóa chỉ ăn mà còn công dụng trị tiêu chảy.

 

Tiếp theo, liền vây quanh A Thần, nhờ y giúp kiểm trắc bộ các loại dị thực mà họ quen thuộc.

 

Lần lượt phát hiện d.ư.ợ.c tính của nhiều loại dị thực, cũng như tính d.ư.ợ.c và khả năng ăn của những phần rễ củ mặt đất mà họ vốn lãng quên.

 

"Mẹ kiếp! Phen bà nhà lúc rảnh rỗi cũng thể rìa rừng hái dị thực mang về nấu chín để ăn, thể tiết kiệm bao nhiêu t.h.u.ố.c dinh dưỡng đấy." Cái Văn nhịn mà văng tục.

 

Mọi thiết kiểm trắc trong tay A Thần, ai nấy đều lộ vẻ ngưỡng mộ, nhưng tuyệt nhiên một ai nảy sinh ý định tranh đoạt để dùng riêng.

 

Bởi lẽ hài t.ử vô cùng hào phóng, giúp bọn họ kiểm trắc tất cả những dị thực mà họ thường thấy.

 

A Thần thấy sự nhiệt tình của đám đông vơi bớt, liền giả vờ vô tình hỏi: "Mọi loại dị thực nào hiếm gặp, thường sinh trưởng quanh sào huyệt của dị thú cao giai ?"

 

"Chuyện đó thì ai mà ? Gặp dị thú cao giai, chúng thường là thấy từ xa lo mà né tránh ." Kiệt Sâm đáp.

 

"Này, đừng thế, quả thực từng thấy một loại quả kỳ lạ, hình dáng giống như trái tim, màu sắc đỏ rực vô cùng."

 

"Đó là một vô tình lạc lãnh địa của Long Vân Mãng cấp B, nó truy sát gắt gao, chạy đến tận vách đá đứt đoạn ở phía Đông rừng rậm, trượt chân rơi xuống."

 

"Con Long Vân Mãng còn đuổi tới nơi vội vàng tháo lui, cứ như gặp thiên địch đáng sợ lắm ."

 

"Ta rơi xuống một cái cây ngất , đến nửa đêm tỉnh mới phát hiện đáy vực một con dị thú to lớn như một ngọn núi nhỏ."

 

"Dù nó đang chìm trong giấc ngủ, nhưng thở tỏa vẫn mạnh mẽ đến mức khiến kìm phủ phục run rẩy."

 

"Lúc đó ngỡ chắc chắn c.h.ế.t, trợn mắt chờ đợi hồi lâu nhưng thấy con dị thú nọ dấu hiệu tỉnh giấc."

 

"Cuối cùng, lấy hết can đảm, từng chút từng chút một bám theo cành cây leo lên."

 

"Leo tới ngọn cây, bám những dây leo chắc chắn vách đá, mất ròng rã nửa ngày trời mới leo lên đỉnh vực."

 

"Ta lấy thiết trượt mặt đất , mở tốc độ tối đa, đường chẳng thèm né tránh sào huyệt của dị thú cao giai, cứ thế hữu kinh vô hiểm mà về trấn."

 

"Sau đó sợ hãi đến phát bệnh, liệt giường nửa tháng trời mới coi như hồi phục ."

 

Lời miêu tả của Tăng Đại Hùng khiến tim A Thần đập thình thịch, từ nhỏ mẫu kể những câu chuyện tiên hiệp để giấc ngủ.

 

Trong truyện luôn những yêu thú mạnh mẽ canh giữ loại thực vật linh thiêng nào đó, chờ nó chín muồi nuốt chửng để đột phá lên cảnh giới cao hơn.

 

Trực giác mách bảo rằng trong khu rừng ẩn giấu bảo vật, nhưng cụ thể ở và là thứ gì thì vẫn rõ.

 

Lúc Tăng Đại Hùng kể, gần như thể khẳng định thứ đó vách núi .

 

"Đội trưởng mạng của ngài lớn thật đấy, xưa câu đại nạn c.h.ế.t tất hậu phúc, tương lai ngài chắc chắn sẽ phát đạt." A Thần thuận miệng nịnh nọt một câu.

 

Kẻ khác nịnh hót thì Tăng Đại Hùng thấy giả tạo, nhưng A Thần là một hài t.ử bảy tuổi, chớp chớp đôi mắt trong veo lời khiến cảm thấy vô cùng bùi tai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-mang-thai-nhat-rac-trong-trot-nuoi-con-tai-hoang-mac/chuong-26-khu-rung-nay-an-giau-bao-vat.html.]

 

Hắn chỉ huy thu thập ít thực vật ăn , cùng một d.ư.ợ.c liệu thể điều chế d.ư.ợ.c tề cấp thấp, đem tất cả d.ư.ợ.c liệu đó tặng cho A Thần.

 

"Đây là thành quả lao động của , thể mặt dày nhận lấy chứ?" A Thần từ chối.

 

"Triều Dương, ngươi là học đồ d.ư.ợ.c tề, chắc hẳn cũng hiểu phương pháp điều chế d.ư.ợ.c liệu sơ cấp, những thứ cứ cầm lấy mà luyện tay."

 

"Nếu ngươi thể điều chế mấy loại d.ư.ợ.c tề trị thương cấp thấp, lúc đó bán rẻ cho bọn ?" Tăng Đại Hùng nghiêm giọng .

 

" , đội trưởng chí lý. Mấy loại d.ư.ợ.c liệu mang thành cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền, chi bằng đưa cho ngươi luyện tập, coi như bọn đầu tư ." Kiệt Sâm phụ họa, những khác cũng gật đầu tán thành.

 

Bọn họ đều để bồi dưỡng một d.ư.ợ.c tề sư cần tốn nhiều tiền bạc và d.ư.ợ.c liệu, trấn Sách Luân nhỏ bé, cư dân nghèo khó, họ đủ sức nuôi dưỡng một d.ư.ợ.c tề sư của riêng .

 

Hài t.ử mắt đủ thông minh, vạn nhất y trở thành d.ư.ợ.c tề sư cấp thấp, với phẩm tính , trấn Sách Luân của họ cũng sẽ hưởng lợi nhỏ.

 

"Vậy đa tạ , nhất định sẽ dốc hết sức ." A Thần nghiêm túc đáp.

 

Trở về trấn, Tăng Đại Hùng dẫn Kiệt Sâm thành bán chiến lợi phẩm, định đưa A Thần cùng cho đó đây, nhưng y từ chối.

 

Tăng Đại Hùng nghĩ y dám thành vì sợ gặp quen cũ, nên cũng ép thêm.

 

A Thần về tới quán trọ, thấy một phụ nhân ngoài năm mươi đang nâng đầu mẫu , dùng lược nhẹ nhàng chải tóc.

 

Động tác của bà vô cùng chuyên chú, ngay cả khi bước phòng cũng hề .

 

"Khụ khụ! Người chắc hẳn là Tăng phu nhân?" A Thần khẽ hắng giọng.

 

"Ôi! Triều Dương về ? Hôm nay săn đều bình an chứ?" Phu nhân nở nụ hiền từ, ánh mắt đầy vẻ quan tâm.

 

"Vâng, đều cả, ai thương nặng, chỉ là vài vết trầy xước ngoài da thôi." A Thần đáp.

 

"Vậy thì quá! Mỗi khi những đứa trẻ đó ngoài săn b.ắ.n, đều cầu nguyện Phật Tổ phù hộ cho bọn chúng bình an trở về!" Tăng phu nhân thở phào nhẹ nhõm.

 

"Phật Tổ?" A Thần khỏi kinh ngạc.

 

Trong sử sách của Sao Lục Tảo từng ghi những truyền thuyết về thần minh như Phật Tổ, nhưng đại tai biến, nhiều truyền thống đứt đoạn, tín ngưỡng tôn giáo càng còn tín đồ.

 

Dân chúng đều nghĩ rằng nếu thần minh thực sự tồn tại thì trừng mắt Sao Lục Tảo rơi t.h.ả.m cảnh.

 

Tuy nhiên, trong những câu chuyện mẫu kể khi ngủ quả thực nhắc đến Phật Tổ, Ngọc Hoàng Đại Đế, Đại La Kim Tiên, nên khi thấy niệm Phật Tổ ở trấn nhỏ Sao Ngân Dực , A Thần mới thấy kinh ngạc.

 

"Hì hì, đây là thần minh mà tổ tiên tôn thờ, từ nhỏ chịu ảnh hưởng của phụ mẫu, hễ gặp khó khăn là theo thói quen cầu Phật Tổ bảo hộ, khiến ngươi chê ." Tăng phu nhân giải thích.

 

"Tín ngưỡng là tự do, ? Hơn nữa vất vả chăm sóc mẫu cả ngày, cảm tạ còn kịp nữa là." A Thần .

 

"Không cần khách sáo, giúp ngươi giải tỏa nỗi lo âu, trái cảm thấy an lòng."

 

" , khi lau cho mẫu ngươi, thấy da dẻ nàng vẫn đàn hồi, thở tuy yếu nhưng định, tin rằng nàng sớm muộn gì cũng sẽ tỉnh ."

 

"Ta sẽ hằng ngày cầu nguyện Phật Tổ, mong Ngài phù hộ cho nàng sớm ngày bình phục." Tăng phu nhân an ủi.

 

"Đa tạ lời chúc của , mặt mẫu cảm tạ !" A Thần chân thành cảm ơn.

 

Sau khi tiễn Tăng phu nhân, y với Tiểu Bảo và Phán Đầu Ngư: "Ta đến vách đá mà Tăng đội trưởng kể để xem xét, Phán Đầu Ngư cùng , Tiểu Bảo thúc phụ hãy ở trông chừng mẫu ."

 

Hai con dị thú ngoan ngoãn gật đầu, chúng nhận A Thần ngày càng quyết đoán, tin rằng khi trưởng thành y nhất định sẽ giống phụ , trở thành một vị chỉ huy thực thụ.

 

 

Loading...