Xuyên không Mang Thai Nhặt Rác Trồng Trọt Nuôi con Tại Hoang Mạc - Chương 27: Đại quốc bảo
Cập nhật lúc: 2026-03-09 20:46:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khí thế xuất hiện ngang ngược như thế , ngay cả dày dạn kinh nghiệm như Lôi đoàn trưởng cũng cực kỳ hiếm khi gặp .
Phán đoán sơ bộ, cân nặng của con biến dị thú ít nhất cũng mười tấn.
Mức độ hung tàn của biến dị thú tuy nhất định tỉ lệ thuận với cân nặng, nhưng chỉ riêng sức nặng cũng đủ để dễ dàng nghiền nát năm mươi binh sĩ đ.á.n.h thuê mà ngài dẫn theo.
Huống hồ bọn họ còn bốn vị chuyên gia cần bảo vệ.
Không Lôi đoàn trưởng cố ý ngó lơ Tả Phiến - dẫn đường, mà thực sự mỗi một vị chuyên gia nông nghiệp đều là báu vật của cả Lục Tảo Tinh, tổn thất bất kỳ ai cũng là tội ác đối với nhân loại.
Còn về phần Tả Phiến, thị quả thực công, nhưng gạt chuyện thị phát hiện giống loài mới sang một bên, về bản chất thị cũng chỉ là một kẻ nhặt rác bình thường ở Khu 50 mà thôi.
Thị c.h.ế.t thực cũng chẳng hề gì, đối với ai cũng tổn thất.
Tả Phiến: Cái tính nóng nảy của ! Đây là một xác hai mạng đó!
Tuy nhiên lúc trong lòng rõ ràng, đại nạn ập đến, ngay cả phu thê cũng sẽ chọn cách ai nấy lo, huống hồ là những binh sĩ đ.á.n.h thuê chẳng giao tình gì với ?
Ta tìm cách tự cứu lấy .
Đứng cùng bốn vị chuyên gia trông vẻ là an nhất, nhưng thật sự đến lúc sinh t.ử, tin chắc những binh sĩ nhất định sẽ bỏ chốt giữ xe, đem bia đỡ đạn để bảo cho các chuyên gia.
Cho nên quyết định tìm cơ hội chuồn lẹ, dù chạy một cũng còn an hơn là cùng đại quân.
Bởi vì nếu biến dị thú tấn công, chắc chắn sẽ chọn nơi đông nhất mà tay.
Ta chỉ cần rời khỏi đám đông, liền trở thành một cá thể nhỏ bé mờ nhạt nhất, sẽ trở thành mục tiêu của biến dị thú.
Việc cũng giống như con khi đến tổ kiến, chỉ chằm chằm đàn kiến chứ tuyệt đối chú ý đến một con kiến lẻ loi, dù thoáng thấy nó lén lút chuồn cũng chẳng thèm quan tâm.
Nghĩ đến đây, Tả Phiến lập tức đưa quyết định, chỉ cần cơ hội là lập tức vắt chân lên cổ mà chạy!
Mèo Dịch Truyện
Con biến dị thú khổng lồ cuối cùng cũng xuất hiện trong tầm mắt của , khi Tả Phiến rõ hình dáng của nó, suýt chút nữa hét toáng lên!
Mẫu ơi! Đây chẳng là phiên bản phóng to của quốc bảo ?
Bộ lông trắng muốt đó, quầng thâm mắt to đùng đó, còn hình béo múp míp nữa, dù từ góc độ nào, dọc ngang thì cũng chính là gấu trúc bảo bảo mà yêu thích từ nhỏ đến lớn mà!
Chỉ là thể hình của vị quốc bảo thật sự quá sức chấn động, nó trông to ngang ngửa một con voi châu Phi, dài năm sáu mét, cao ba bốn mét, ở đó mang một loại áp lực như núi thái sơn.
Dù to lớn như , trông nó vẫn hết sức ngây ngô đáng yêu, lông dày dặn, sắc đen và trắng nó phối hợp màu sắc nhất thế gian.
Tả Phiến còn kịp ngắm cho kỹ, Lôi đoàn trưởng gầm nhẹ một tiếng: "Nổ s.ú.n.g!"
Năm mươi binh sĩ đ.á.n.h thuê chia thành hai nhóm trong và ngoài, một nhóm nổ s.ú.n.g thì nhóm cảnh giới diện.
Chỉ thấy hơn hai mươi luồng laser tranh b.ắ.n về phía đại quốc bảo, khi nó kịp phát động tấn công, các vị trí hiểm yếu b.ắ.n thành cái sàng!
Đại quốc bảo rõ ràng đòn tấn công bất thình lình cho ngơ ngác. Nó rõ ràng chỉ đang dạo quanh rừng trúc một cách t.ử tế, bỗng nhiên đ.á.n.h chứ?
Đại quốc bảo thương ở chỗ chí mạng, những luồng laser chẳng qua chỉ cháy sém lông của nó mà thôi. Trông nó chút t.h.ả.m hại, xuất hiện thêm mấy chục cái lỗ nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-mang-thai-nhat-rac-trong-trot-nuoi-con-tai-hoang-mac/chuong-27-dai-quoc-bao.html.]
Giống như một mỹ nhân với dung nhan tuyệt thế bỗng nhiên mặt mọc thêm mấy chục cái mụn .
Sát thương lớn, nhưng tính sỉ nhục cực cao, nó chọc giận !
Chỉ nó gầm lên một tiếng giận dữ, theo đó là hình đồ sộ nhảy vọt lên, lao thẳng về phía các binh sĩ đ.á.n.h thuê ở vòng ngoài.
Lôi đoàn trưởng thừa dịp thể nó vọt lên cao, nhắm thẳng phần bụng của nó mà b.ắ.n pháo laser, hơn nữa còn là b.ắ.n liên tục!
Bụng là nơi mềm mại nhất của động vật, cũng là nơi khả năng phòng ngự yếu nhất. Đại quốc bảo t.h.ả.m thiết kêu lên một tiếng, thể rơi nặng nề từ trung xuống đất.
Lôi đoàn trưởng chớp thời cơ phân phó nhóm binh sĩ ở vòng trong nổ s.ú.n.g. Lần nhắm thẳng những cái lỗ cháy sém đó mà b.ắ.n, luồng laser cuối cùng xuyên qua lớp da dày dặn của đại quốc bảo, m.á.u tươi chảy , nhuộm đỏ bộ lông trắng như tuyết.
Tả Phiến cảnh tượng t.h.ả.m khốc mắt, nước mắt tuôn rơi, theo đó từ bụng truyền đến sự chuyển động kịch liệt, hét lớn: "Có nguy hiểm! Mau chạy !"
Hét xong câu , trực tiếp xông khỏi vòng bảo vệ của các binh sĩ, bất chấp tất cả, vắt chân lên cổ cuồng chạy về phía rừng trúc.
Trong nhận thức của , quốc bảo thích gặm lá trúc nhất, rừng trúc chắc chắn là địa bàn của nó. Trước đó mấy bọn c.h.ặ.t trúc, chắc là nó đang chơi hoặc dạo bên ngoài nên mới gặp .
Mà hiện tại, nó đang tác chiến với đoàn đ.á.n.h thuê, thì rừng trúc ngược chính là nơi an nhất.
Quả nhiên, chạy mười mấy mét, khi đầu thì thấy một màn cực kỳ đáng sợ.
Chỉ thấy đại quốc bảo một nữa bật dậy từ đất, với tốc độ sét đ.á.n.h kịp bưng tai, một chưởng tát nát ụ pháo laser của Lôi đoàn trưởng.
Cũng may Lôi đoàn trưởng dày dạn sa trường, phản ứng nhanh nhạy, lao về phía một cây to ở bên trái, mới khó khăn lắm mới tránh dư ba của cái tát .
Tuy nhiên ngài còn kịp thở dốc, đại quốc bảo tát thêm một chưởng nữa tới, cây to hai ôm xuể đ.á.n.h gãy ngay tức khắc.
Tiếng gãy đổ "rắc rắc rắc" giống như tiếng gọi hồn, khiến tâm thần tất cả những mặt đều chấn động. Tả Phiến sợ đến mức bủn rủn cả chân, nhất thời quên cả việc tiếp tục chạy.
Lôi đoàn trưởng đương nhiên dọa cho ngây , thế nhưng tốc độ của ngài rốt cuộc vẫn bì với sức phá hoại của vật khổng lồ . Khi cây đổ xuống mang theo cơn gió mạnh hất văng ngài xuống đất, cũng may ngài theo đà lăn thêm mấy vòng mới đến mức đè nát tại chỗ.
Lúc nguy cấp, Lôi đoàn trưởng vẫn quên hét lớn: "Đội cảm t.ử, theo phương án dự định, hộ tống các chuyên gia chạy theo bốn hướng!"
Tiếng hét cho Tả Phiến rốt cuộc cũng hồi thần, đầu tiếp tục cuồng chạy về phía mục tiêu định.
Phía truyền đến đủ loại tiếng kinh hô, tiếng chạy loạn, đều ngơ thấy, chỉ lo cắm đầu chạy về phía .
Thời điểm , một kẻ sức chiến đấu yếu ớt như , chạy thì còn gì?
Đang chạy thì bỗng nhiên đ.â.m sầm một bức tường, trán đau điếng còn là chuyện nhỏ, điều khiến cảm thấy thể tin nổi nhất chính là, khi chạy rõ ràng đường, thề nửa giây phía vẫn còn trống , hề thấy bóng dáng ai cả!
Ta kinh hoàng ngẩng đầu, liền đối diện với một nam nhân cao lớn. Điều khiến càng kinh hoàng hơn là, để mái tóc ngắn màu bạc, khuôn mặt của ...
Tuy rằng trong giấc mộng ấn tượng sâu sắc nhất chính là mái tóc ngắn màu bạc , nhưng đường nét ngũ quan đại khái của vẫn nhớ rõ.
Hắn chính là nam nhân từng cùng những chuyện mây mưa thể miêu tả trong mộng, đúng là !
Mẫu ơi! Hãy cho một đạo lôi đ.á.n.h thức dậy !
Bây giờ đang là lúc chạy trốn giữ mạng, còn thể mơ mộng xuân ban ngày đúng lúc đúng chỗ như thế chứ?