Xuyên không Mang Thai Nhặt Rác Trồng Trọt Nuôi con Tại Hoang Mạc - Chương 27: Đồng tộc của Phán Đầu Ngư
Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:18:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
A Thần lặng lẽ lẻn khỏi trấn, đó để Phán Đầu Ngư biến lớn, chở y bay về hướng mà Tăng Đại Hùng chỉ.
Tốc độ phi hành của Phán Đầu Ngư cực nhanh, lướt qua nhiều lãnh địa dị thú, khi bọn chúng còn kịp nổi giận thì thở lạ mặt xâm nhập biến mất từ lâu.
Cuối cùng cũng tới gần vách đá đó, A Thần đang định kích hoạt Phù Vân Chu để che giấu thở của bản và Phán Đầu Ngư, thì bất chợt thấy tâm trạng của nó trở nên vô cùng kích động.
"Tinh Diệu, ngươi ?" A Thần dùng ý niệm giao tiếp với nó.
"Chít chít chít!" Đáp y chỉ là một chuỗi tiếng kêu phấn khích, Phán Đầu Ngư dường như đột nhiên quên mất cách giao tiếp, chỉ kêu gào t.h.ả.m thiết.
A Thần kinh hãi, ngỡ rằng nó ảnh hưởng bởi dị thú mạnh mẽ vực nên mất khả năng tự chủ.
gào thét ở nơi chẳng là công khai khiêu khích ?
Quả nhiên, từ đáy vực nhanh ch.óng tỏa một luồng uy áp cực mạnh, nếu Phù Vân Chu ngăn cản, A Thần cảm thấy xương cốt e rằng nghiền nát.
"Phán Đầu Ngư, ơn tỉnh táo ! Mau đưa chạy trốn, chạy là chúng đều mất mạng ở đây mất!" A Thần dùng ý niệm mạnh nhất để lay tỉnh nó.
Thế nhưng ngay đó, từ đáy vực truyền lên một giọng trầm đục: "Kẻ dám lừa gạt ấu tể tộc Côn Bằng , nhân loại , ngươi trốn ? Vô ích thôi! Xuống đây!"
Lực hút mạnh mẽ khiến A Thần thể kháng cự, Phán Đầu Ngư lúc mới tỉnh táo, vội vàng mở phòng ngự kết giới bảo hộ y.
Sau đó nó hướng về đáy vực mà kêu "chít chít" liên hồi, cứ như một con chim nhỏ đang cãi với đồng loại.
Dị thú mạnh mẽ mà cũng dùng loại "ngôn ngữ" tương tự để đáp , chỉ điều âm thanh trong trẻo như Phán Đầu Ngư mà vô cùng trầm khàn.
Quá trình diễn ngắn, nhưng A Thần cảm giác như trải qua một chuyến rơi tự do dài dằng dặc thấy đáy.
Cuộc tranh cãi của hai con chim cuối cùng cũng kết thúc, A Thần cũng rơi xuống tới đáy vực.
Cảnh tượng tan xương nát thịt như y dự đoán hề xảy , trái y một đạo lực lượng ôn hòa nâng đỡ, nhẹ nhàng đặt xuống mặt đất.
Đáy vực hề tối tăm như khi từ cao, nơi đây cây cối tươi, nhiều loài cây và kỳ hoa dị thảo mà y từng thấy bao giờ.
Thần kỳ hơn nữa là một tấm lưới dệt từ dây leo xanh mướt bao phủ lấy một hồ nước khổng lồ như hình bán cầu, ở giữa hồ là một con "phán đầu ngư" khổng lồ đang .
Mèo Dịch Truyện
A Thần thấy hình dáng của nó liền hiểu ngay, đây chính là đồng tộc của Tinh Diệu nhà , vì nó là phiên bản phóng đại của Phán Đầu Ngư chứ !
"Tiền bối, ngài là tộc nhân của Tinh Diệu ? Thật quá! Cuối cùng nó cũng tìm đồng tộc , nó !" A Thần chút sợ hãi, lớn tiếng hỏi.
"Nhân loại hài t.ử, là kẻ nào hợp mưu lừa gạt ấu tể tộc , ép nó ký kết khế ước với ngươi?"
"Ngươi tộc Côn Bằng là thượng cổ thần thú, thể tự do ngao du trong vũ trụ bao la, thà c.h.ế.t chứ bao giờ chịu nô lệ cho kẻ khác !" Giọng của con Côn Bằng khổng lồ ngập tràn nộ khí.
"Chúng hề lừa gạt Tinh Diệu! Lúc đó tình hình là như thế ..." A Thần kể ngọn ngành nguyên nhân y ký kết khế ước với nó.
"Cho nên, các ngươi dùng bộ luận điệu đó để lừa gạt ấu tể tộc ? Nói rằng nếu ký kết, nó sẽ lũ hải thú thấp hèn xâu xé?" Côn Bằng khổng lồ lạnh lùng thốt lên.
"Tiền bối, là sự thật. Hơn nữa, lúc đó cũng chỉ là một hài nhi đầy tuổi, và Tinh Diệu gặp , là nó chủ động ký kết với ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-mang-thai-nhat-rac-trong-trot-nuoi-con-tai-hoang-mac/chuong-27-dong-toc-cua-phan-dau-ngu.html.]
"Với chúng ký là bình đẳng khế ước, chỉ cần đôi bên đồng ý thì thể giải trừ bất cứ lúc nào." A Thần chút ấm ức biện bạch.
Thực tế, ký ức về việc ký khế ước với Phán Đầu Ngư của y mơ hồ, dù thông minh đến cũng chẳng thể nhớ chuyện lúc tròn một tuổi, tất cả đều là do mẫu kể .
dù y nhớ rõ, thì ký ức của Tinh Diệu về đoạn đó vô cùng chỉnh, thần thú ấu tể vốn ký ức ngay từ khi còn trong vỏ trứng.
Tinh Diệu đương nhiên nhớ, khi đó nó thở của hài t.ử A Thần thu hút nên bơi tới gần tấm lưới.
Sau đó hài t.ử đột nhiên dùng tinh thần lực ngưng tụ thành năm cái móc, ba cái trong đó móc c.h.ặ.t lấy nó, lôi nó trong lưới, dù nó vùng vẫy thế nào cũng thoát .
Thế là nó há miệng c.ắ.n cái tay mập mạp của A Thần, xước ngón tay y, hút một giọt m.á.u, vô tình thành bước đầu tiên của khế ước.
Sau khi kéo lên bờ, vốn dĩ nó định liều mạng cùng c.h.ế.t, nhưng khi hài t.ử gần dùng tinh thần lực xoa dịu dị năng bạo loạn trong nó, cảm giác đó thực sự quá đỗi dễ chịu.
Về , mẫu của A Thần dỗ dành dọa dẫm, hứa sẽ ký bình đẳng khế ước, thế là nó liền khuất phục.
đây đều là những chuyện đáng hổ trong quá khứ, nó đời nào kể cho vị tộc nhân trong hồ để chê chứ!
Con thú trong hồ thấy A Thần kể chuyện mà ấu tể nhà hề phản bác một lời, trong lòng liền hiểu rõ, ấu tể giờ đây một lòng hướng về phía nhân loại, bảo vệ hài t.ử .
cũng lạ gì, hễ ký kết khế ước, đôi bên tự nhiên sẽ nảy sinh tình cảm gần gũi, huống hồ ấu tể nhà cùng hài t.ử gắn bó hơn sáu năm trời.
Dù bình đẳng khế ước thể giải trừ, nhưng tiền đề là đôi bên tự nguyện, nếu ấu tể mà cưỡng ép giải trừ, nó sẽ phản phệ nặng.
Nghĩ tới đây, Côn Bằng khổng lồ dùng tiếng chim giao tiếp với Tinh Diệu: "Ta tên Lăng Tiêu, ngươi tên gì? Mẫu ngươi là ai? Tại lạc tới tận đáy biển của một tinh cầu hẻo lánh thế ?"
"Ta tên Tinh Diệu, mẫu tên Hãn Hải. Năm đó mẫu ngang qua tinh hệ , tình cờ gặp vụ nổ hằng tinh, bà xung kích dẫn đến sinh non, trong cơn bán hôn mê khiến luồng khí đẩy văng, rơi xuống đáy biển Sao Lục Tảo." Tinh Diệu trả lời.
Thần thú ngay từ khi khỏi vỏ bắt đầu khắc ghi ký ức trong truyền thừa, chúng chính là nhờ những ký ức mà hậu duệ thể thầy tự học, thấu hiểu nhiều kỹ năng.
"Hóa ngươi là hài t.ử của Hãn Hải! Nàng rời khỏi tộc địa ngao du khắp nơi từ hơn một ngàn năm , kể từ đó hề tin tức gì gửi về."
"Nếu đúng như lời ngươi , hẳn là nàng rơi một khe nứt gian nào đó, thể trở nơi ngươi ở nữa, bằng nàng tuyệt đối sẽ bỏ mặc ngươi."
Lăng Tiêu buồn bã tiếc nuối. Tộc Côn Bằng m.a.n.g t.h.a.i hậu duệ vô cùng gian nan, hài t.ử ở trong cơ thể mẫu ít nhất năm trăm năm mới thể sinh dạng trứng.
Sau khi sinh , trải qua ít nhất một trăm năm mẫu ấp ủ mới thể phá vỏ.
Theo lời Tinh Diệu kể, nó ở đáy biển suốt ba trăm năm mới phá vỏ, đó là vì linh lực của mẫu nuôi dưỡng.
Nó c.h.ế.t trong vỏ trứng cũng là nhờ vận khí cực lớn, tình cờ rơi xuống một hành tinh đầy rẫy năng lượng cuồng bạo, khiến nó trong trứng hút no năng lượng mới thể phá vỏ mà .
Lại may mắn gặp nhân loại hài t.ử , thường xuyên giúp nó xoa dịu những năng lượng cuồng bạo đó, khiến nó năng lượng bạo ngược tổn thương kinh mạch.
Bằng nó căn bản chẳng thể sống sót tới tận bây giờ, mà dù may mắn sống sót thì cũng sẽ tổn thương bản nguyên, cơ thể suy nhược, khó mà tiến giai.
Nghĩ tới đây, chút giận hờn cuối cùng của Lăng Tiêu đối với nhân loại hài t.ử A Thần cũng tan biến sạch sành sanh.