Xuyên không Mang Thai Nhặt Rác Trồng Trọt Nuôi con Tại Hoang Mạc - Chương 32: Chợ đen thành Lâm Đông
Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:18:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có Hoa Cảnh Nhất Thụ là kẻ thông thuộc địa phương, hạm đội của phân bộ Tây Á, nhóm Tiểu Bạch hiên ngang tiến thành Lâm Đông.
Trước tiên tìm một khách sạn ở khu trung tâm để ở , Hoa Cảnh Nhất Thụ chọn căn hộ hạng sang lộng lẫy nhất, gọi một bàn rượu ngon món lạ cao cấp.
Cứ ngỡ đều đói bụng, khi những món dọn lên chắc chắn sẽ ưa chuộng, nào ngờ tất cả tiên vây quanh mà động đũa, đợi Bác Nhất Ngôn thử độc cho xong mới bắt đầu cầm d.a.o dĩa lên.
Mỗi nếm một miếng, Mễ Na liền chẳng thèm nể nang mà : "Thức ăn ở đây từ nguyên liệu gì ? So với mỹ vị mà phu nhân thì kém xa vạn dặm!"
Tiểu Bạch thấy hai chữ phu nhân, thần sắc lập tức trở nên u ám, Mạt Đặc trừng mắt nàng một cái, cố gắng cứu vãn: "Ba chữ sắc, hương, vị thì ít cũng chiếm chữ sắc, xanh xanh, vàng vàng đấy chứ."
" tinh túy của thức ăn chẳng ở chữ 'vị' ? Cũng giống như nữ nhân , chỉ nhan sắc, vóc dáng mà trí tuệ thì cũng khó khiến yêu thích ." Bác Nhất Ngôn .
Hoa Cảnh Nhất Thụ cuộc đối thoại của bọn họ thì ngây , bàn thức ăn là hạng cao cấp nhất của khách sạn , chính cũng nếm thử một miếng món gần nhất.
Đây là mầm non Thúy La trụng qua nước sôi, thêm muối ăn mà chế thành, hỏa hầu nắm bắt chuẩn xác, giữ độ giòn non của mầm Thúy La, tẩy sạch vị đắng chát một cách hảo, tại những vẫn hài lòng?
"Cả bàn chẳng chút hương vị gì cả, Mao Lật, mau đem đồ dự trữ của ngươi cống hiến , nếu bàn thức ăn cách nào nuốt nổi nữa ." Bác Nhất Ngôn về phía Mao Lật.
Lời thốt , đều đồng loạt về phía , ánh mắt nóng rực như nướng chín luôn .
Mao Lật rụt rè một chút, cuối cùng vẫn luyến tiếc lấy một đĩa sủi cảo. Đây là lúc Tả Phiến nhiều, lặng lẽ giấu một đĩa để kỷ niệm.
Dù nỡ, nhưng định nghĩa lý tính của Mao Lật về thức ăn là để cung cấp nhiệt lượng cần thiết cho cơ thể.
Nếu ăn, dù bản thể thưởng thức mỹ vị, vẫn lấy cho họ dùng.
Trong lòng còn một tia hy vọng nhỏ nhoi, khi ăn hết đĩa sủi cảo , Tả Phiến sẽ tỉnh và thêm nhiều sủi cảo hơn cho .
Mao Lật lấy sủi cảo xong, còn thuận tay lấy thêm một xấp đũa, phát cho mỗi một đôi, ngay cả trong tay Hoa Cảnh Nhất Thụ cũng nhét một đôi đũa.
Gia tộc Hoa Cảnh vốn giữ một chút truyền thống của cổ nhân Hán tộc. Tuy những kẻ ở tầng lớp cùng đều sống dựa dịch dinh dưỡng, nhưng hạng như Hoa Cảnh Nhất Thụ, hễ gặp lễ tết gì đó cũng thể thỉnh thoảng ăn một bữa thịnh soạn, nên y dùng đũa.
Thấy thi hạ đũa tranh giành sủi cảo, dù từng thấy loại thức ăn , y cũng theo bản năng mà cướp lấy một chiếc.
Sự giáo dưỡng nhiều năm khiến y khi đối diện với cấp luôn ăn chậm nhai kỹ. Những kẻ mắt đều là sự tồn tại mà y thể đắc tội, nên y cũng theo thói quen mà từ từ thưởng thức.
Mèo Dịch Truyện
Đợi đến khi hương vị của sủi cảo tan trong miệng, mùi thơm khiến y suýt chút nữa thốt lên kinh ngạc. Hơn nửa cái sủi cảo còn , y chẳng nuốt xuống thế nào nữa.
Tóm , đến lúc định thần , đầu lưỡi y đảo sạch sẽ còn sót chút vụn nào trong miệng.
Lúc đ.á.n.h bạo lấy thêm một chiếc mỹ vị gọi là sủi cảo , mắt chỉ còn một chiếc đĩa trống .
Chỉ Mi Na tặc lưỡi : "Ít quá, kịp nếm vị gì hết sạch . Haiz! Giá mà theo bên cạnh Tiểu thiếu gia thì mấy, ngày nào cũng hưởng thụ đại tiệc."
Mã Đặc nhịn , ở gầm bàn hung hăng đá thị một cái. Cái đồ cứ thích chạm nỗi đau của khác ? Đại nhân đang lo lắng cho Phu nhân và Tiểu thiếu gia nhường nào, mà thị cứ thích xát muối lòng .
Mi Na lỡ lời, vội vàng đưa tay bịt miệng. Để tránh lúng túng, thị nhanh ch.óng gắp thức ăn bàn nhét miệng.
Tuy hương vị kém xa sủi cảo, nhưng so với những món rau luộc và thịt nướng cứng ngắc chỉ rắc chút muối đắng chát mà họ từng ăn khi quen Phu nhân thì thực vẫn hơn nhiều.
Mã Đặc lúc còn tâm trí dùng bữa, một sang phòng ngủ khác, bắt đầu triển khai mạng lưới tinh thần lực của .
Với năng lực hiện tại, lục soát khắp cả thành Lâm Đông là chuyện dễ như trở bàn tay.
qua kẻ trong tòa thành quá đông, nếu cứ lục soát từng một, dù tinh thần lực của y mạnh đến cũng sẽ mệt c.h.ế.t mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-mang-thai-nhat-rac-trong-trot-nuoi-con-tai-hoang-mac/chuong-32-cho-den-thanh-lam-dong.html.]
Thế là y tìm kiếm ở bốn văn phòng đại diện mà Hoa Cảnh Nhất Thụ .
Bốn văn phòng đều phong cách kiến trúc thống nhất, bao quanh bởi các tòa lầu nhỏ hai tầng, ở giữa đình đài lầu các, giả sơn cầu nhỏ, mảng xanh cũng .
Mã Đặc lục soát khắp khu việc và phòng nghỉ của nhân viên, kết quả chẳng hề thấy bóng dáng của Bộ trưởng phân bộ Lâm Đông là Khâu Tập Xuyên.
"Hắn ở văn phòng, ngoài chỗ đó , còn thể ở những nơi nào khác nữa?" Mã Đặc hỏi.
"Chuyện tại hạ cũng rõ lắm, chỉ Khâu Tập Xuyên riêng tư mua bán tinh hạch, tại hạ đoán chắc hẳn thường xuyên đến chợ đen thành Lâm Đông?"
"Bởi vì giá tinh hạch ở đó cao hơn một chút so với giá thu mua chính thức, nhiều dị năng giả trở về từ bãi săn hành thi đều mang tinh hạch đến đó bán." Hoa Cảnh Nhất Thụ .
"Được , chúng sẽ chợ đen một chuyến." Tiểu Bạch lười lãng phí thời gian, liền quyết định.
Hoa Cảnh Nhất Thụ dẫn đường cho họ, một nhóm nhanh ch.óng tới cửa chợ đen. Nơi trông như một con hẻm nhỏ, hai bên đều là tường ngăn.
sâu trong hẻm, bức tường bên trái khảm hai hòn đá xám xịt, Hoa Cảnh Nhất Thụ gõ vài cái một hòn đá, hòn đá biến mất, lộ một cửa sổ nhỏ.
Tại cửa sổ một nam nhân trung niên tướng mạo hung ác, mở miệng ngay: "Phí cửa tăng , mỗi vị một ngàn điểm cống hiến."
Hoa Cảnh Nhất Thụ vội vàng chạm nhẹ trán , gọi màn hình ảo thẻ thông hành xanh lục, chọn mã thanh toán gian ba chiều : "Chúng tổng cộng sáu ."
Nam nhân cầm máy quét, trừ sáu ngàn điểm cống hiến trong tài khoản của y, đưa cho y sáu chiếc mặt nạ trắng giống hệt , đó hòn đá còn biến mất, lộ một lối đủ cho một qua .
Hoa Cảnh Nhất Thụ đeo mặt nạ bước lối .
Năm nhóm Tiểu Bạch theo y, cũng đều đeo mặt nạ .
Dọc theo những bậc thang dốc xuống năm mươi bậc, lối biến mất, mắt hiện một con phố ngầm rộng lớn, hai bên san sát các cửa tiệm.
Ánh đèn đỉnh đầu chiếu sáng cả con phố ngầm như ban ngày, tiếng rao hàng của tiểu thương bên lề đường vang lên dứt, dạo phố chia thành từng nhóm ba năm , , thật náo nhiệt.
Mãi đến lúc , Hoa Cảnh Nhất Thụ mới nhịn oán trách: "Chủ nhân chợ đen cũng thật đen tối, nhớ tới đây, phí cửa mới sáu trăm điểm, chỉ trong vòng hơn một năm ngắn ngủi mà tăng gần gấp đôi."
Nhóm Tiểu Bạch từ khi đến Ngân Dực vẫn tiêu pha gì, tự nhiên sức mua của điểm cống hiến, nhưng thể khiến Hoa Cảnh Nhất Thụ đau lòng, nghĩ là hệ thống tiền tệ vẫn giá trị.
Mục đích của chuyến là tìm Khâu Tập Xuyên, nên Mã Đặc cẩn thận phóng mạng lưới tinh thần của .
Tuy nhiên, khi mạng lưới tinh thần của y chạm mấy tòa lầu nhỏ hai tầng bên đường thì gặp kết giới phòng ngự.
Cấp bậc của kết giới tính là cao, với tinh thần lực cấp bảy như y hiện nay, nỗ lực một chút chắc hẳn thể đột phá.
cả nhóm dù cũng chỉ đến tìm , cần thiết đắc tội với chủ nhân chợ đen , nên y dấu ký hiệu tinh thần ở các góc của mấy tòa lầu đó.
Mã Đặc đem phát hiện của cho , đó đề nghị: "Ta thấy chúng nên tập trung rà soát mấy tòa lầu nhỏ đó."
"Thụ lão , trong những tiệm giao dịch tinh hạch lượng lớn gồm những chỗ nào?" Bác Nhất Ngôn hỏi.
Hoa Cảnh Nhất Thụ lấy bản đồ chợ đen , chỉ hai chỗ đó, Mã Đặc lấy mấy tòa lầu đ.á.n.h dấu so đối, phát hiện trong hai cửa tiệm mà Hoa Cảnh Nhất Thụ chỉ , một gia đang trong đó.
"Hải Nạp Bách Xuyên? Hì hì, cái tên cửa tiệm đặt cũng thật khí thế nhỉ!" Bác Nhất Ngôn buông lời mỉa mai.
Một cái chợ đen nhỏ bé, cửa tiệm chỉ đặt tên ngông cuồng mà còn thiết lập kết giới ngăn chặn dòm ngó, thế nào cũng thấy giao dịch bên trong hẳn là mờ ám.
"Vậy thì đến chỗ đó xem !" Tiểu Bạch .