Xuyên không Mang Thai Nhặt Rác Trồng Trọt Nuôi con Tại Hoang Mạc - Chương 4: Mỹ nam trong mộng

Cập nhật lúc: 2026-03-09 20:45:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tả Phiến đại khái chấn chỉnh xong ký ức, khi xử lý xong đống sơn d.ư.ợ.c lớn thì mệt đến nửa sống nửa c.h.ế.t, nàng bắt đầu cân nhắc việc sắm cho một chiếc giường.

 

Chiếc giường trong nhà nguyên chủ bán từ hai năm . Khi đó nguyên chủ thương, cần mua d.ư.ợ.c liệu điều trị, Kỳ Dương đành nghiến răng bán món đồ nội thất cuối cùng .

 

Từ đó về , hai bọn họ chỉ thể dùng lá cỏ trải xuống đất để chỗ ngủ.

 

Khu 50 thợ mộc. Nói một cách nghiêm túc, ngoại trừ những tay nghề đặc thù như sửa chữa công cụ, chế tạo v.ũ k.h.í, những tay nghề khác như thợ may, thợ mộc, đầu bếp hầu như đều thất truyền.

 

Phần lớn những thu gom ở khu 50 trong nhà đều giường, cũng tủ, càng chẳng thể bàn trang điểm vốn thuộc về hàng xa xỉ, bởi vì những thứ đều là vật dụng thiết yếu để sinh tồn.

 

Thay đó là những đồ dùng sinh hoạt thô sơ như giỏ mây, bao tải đay do họ tự bện lấy.

 

Tả Phiến chuyện cái giường thể vội vàng , hiện tại điều khiến nàng phiền lòng nhất chính là ở khu 50 giấy vệ sinh, càng những vật dụng cho phụ nữ như băng vệ sinh.

 

Cứ hễ nghĩ đến việc dùng những sản phẩm từ vải đay thô ráp để thế cho loại b.ăn.g v.ệ si.nh mềm mại thoải mái là nàng nhịn phát điên.

 

Điểm là đại đa nữ giới ở khu 50 kỳ kinh nguyệt cũng định kỳ, khi hai ba tháng, khi thậm chí hơn nửa năm mới tới một .

 

Nhớ cuối cùng nguyên chủ tới kỳ kinh nguyệt hình như là chuyện của bốn tháng , nàng khỏi chút căng thẳng, quyết định hễ nó tới thật thì nàng sẽ trốn trong nhà ba ngày cửa, để tránh cho huyết nhuộm bốn phương.

 

Nghĩ đến kỳ kinh nguyệt, nàng bỗng nhiên từ trong ký ức của nguyên chủ lục lọi một đoạn chuyện cũ khiến nàng chấn động.

 

Khoảng ba tháng , trong một nguyên chủ ngoài thu lượm phế liệu, từng chạm trán một con hươu xạ biến dị. Hươu xạ biến dị trong thời kỳ động d.ụ.c sẽ giải phóng một loại hương thơm đặc biệt, khiến tất thảy thú biến dị ngửi thấy đều rơi trạng thái động d.ụ.c.

 

Ngay cả nhân loại cũng thể thoát khỏi sự độc hại của mùi hương . Chỉ cần ngửi thấy hương thơm , bắt buộc giao hợp với khác, nếu sẽ sống bằng c.h.ế.t.

 

Nguyên chủ kỳ thực cũng chạy trốn về nhà, đợi Kỳ Dương trở về để cùng giao hợp, chỉ tiếc là lúc xung quanh một đám thu gom bẩn thỉu.

 

Trong đó những lão già, còn cả những gã đàn ông vạm vỡ bỉ ổi, từng kẻ một đều ý mà chằm chằm nguyên chủ, sẵn sàng nhào tới bất cứ lúc nào.

 

Nguyên chủ chỉ thể bỏ chạy thục mạng, trong quá trình chạy trốn một nam nhân đang mặt đất, m.á.u chảy đầm đìa vấp ngã. Nguyên chủ liếc khuôn mặt của nam nhân nọ, kinh diễm như trời.

 

Nguyên chủ hiểu rõ nàng đủ năng lực để chạy về đến nhà, bởi vì lúc nàng bắt đầu nhũn .

 

Đã tránh khỏi kiếp giao hợp với khác, nàng thà chọn một lạ mặt, vả trông còn đủ khôi ngô.

 

Nàng kéo nam nhân nọ trong bụi cây rậm rạp. Nam nhân rõ ràng cũng ảnh hưởng của hươu xạ biến dị, tuy còn đang hôn mê nhưng thể phản ứng bản năng, cảm nhận nữ nhân tới gần, liền ôm c.h.ặ.t lấy.

 

Tiếp theo đó, hai họ thuận lý thành chương mà phát sinh những chuyện thể miêu tả. Sau sự việc , nguyên mới chú ý thấy nam nhân mang theo một miếng ấn chương màu t.ử kim, đây là huy chương gia tộc mà chỉ con cháu đại thế gia mới thể sở hữu.

 

Nguyên gây họa lớn, dám nhân lúc quý nhân hôn mê mà chiếm lấy thể . Nếu đối phương tỉnh mà truy cứu, e là nàng chỉ con đường c.h.ế.t.

 

Nguyên chỉ đành hốt hoảng bỏ chạy, dám nghỉ lấy một mà lao thẳng về nhà, bỏ mặc nam nhân đang hôn mê , chẳng rõ sống c.h.ế.t .

 

Vì chuyện mà nguyên nơm nớp lo sợ suốt cả một tháng trời. Một tháng , qua nhiều dò hỏi, nàng nhân vật tầm cỡ nào mất mạng quanh khu vực Khu 50, nàng đoán chừng nam nhân khi tỉnh lẽ xảy chuyện gì, bấy giờ mới triệt để buông bỏ tảng đá trong lòng.

 

Tả Phiến xem xong đoạn ký ức cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Ban ngày hôm nay chịu kinh hách, chạy một quãng đường dài như thế, khi trở về còn bận rộn xử lý sơn d.ư.ợ.c lớn, trời còn tối hẳn, Tả Phiến đệm cỏ mà ngủ .

 

Giấc ngủ nàng ngủ vô cùng sâu, trong mơ thấp thoáng thấy thao trường huấn luyện. Đang chạy, cảnh tượng bỗng nhiên chuyển dời, nàng phát hiện đang ở trong lùm cây rậm rạp cao lớn, đang ôm một nam nhân diện mạo tuấn mà hôn nồng nhiệt.

 

Nam nhân đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi dài cho thấy sở hữu một đôi mắt lớn. Sắc môi chút nhợt nhạt, nhưng cũng thể che lấp vẻ rung động lòng .

 

Sau nụ hôn ngắn ngủi, những chuyện thể miêu tả đầy vụng về diễn . Từ đầu đến cuối, mắt của nam nhân từng mở nào, nhưng thể đáp sự nhiệt tình của nàng một cách mãnh liệt.

 

Mái tóc ngắn màu bạc rung động theo sự chấn động của cơ thể, tầm mắt của Tả Phiến đóng đinh mái tóc bạc , một cảm giác như khoảnh khắc biến thành vĩnh hằng.

 

Vào lúc mãnh liệt nhất, nàng bỗng nhiên bừng tỉnh. Hồi tưởng giấc mộng , nàng đoán đây chính là cảnh tượng mà nguyên và nam nhân rõ danh tính từng trải qua.

 

Lúc mới tiếp nhận đoạn ký ức của nguyên , thực hình ảnh chút mơ hồ, nhưng trong mơ, cảnh tượng rõ nét như một bộ phim, ngay cả cảm nhận của cơ thể cũng chân thực đến .

 

Cái cảm giác hồi hộp như chính trải qua cùng niềm hoan lạc cực độ , cứ hễ nghĩ đến là khiến nàng đỏ mặt tía tai.

 

Lúc , mái tóc bạc tự nhiên xoăn nhẹ ở phần đuôi của nam nhân dường như vẫn còn lảng vảng mắt, Tả Phiến mạnh bạo lắc đầu một cái.

 

Thôi thôi , cảnh tượng coi như là chút gia vị cho cuộc sống nhặt rác gian khổ .

 

"Gục gục!" Tiếng bụng kêu vang bỗng chốc kéo sự chú ý của nàng tập trung cơn đói. Ăn no bụng để sống sót mới là điều mà dân vùng đất hoang cần quan tâm nhất.

 

Trong ký ức của nguyên , đa thời gian mỗi ngày chỉ ăn một bữa, thỉnh thoảng thu hoạch nhiều hơn một chút thì mới ăn thêm thành hai bữa. Chuyện nửa đêm bò dậy ăn thêm như thế từng .

 

Bởi lẽ mỗi một đứa trẻ lớn lên ở Khu 50 từ nhỏ quen với việc chịu đói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-mang-thai-nhat-rac-trong-trot-nuoi-con-tai-hoang-mac/chuong-4-my-nam-trong-mong.html.]

 

Bữa tối qua, nàng ăn hơn một cân sơn d.ư.ợ.c giàu tinh bột, loại thực phẩm mỗi ngày ăn một bữa là xa xỉ. Tả Phiến cảm thấy bản nên nhẫn nhịn một chút, đợi trời sáng dã ngoại nhặt rác, tìm rau dại thể ăn bữa sáng cho ngày hôm nay.

 

Thế nhưng cảm giác đói khát một khi trào dâng thì cách nào đè nén nổi. Nàng đành bò dậy, uống một cốc nước thật lớn để tạm thời đ.á.n.h lừa dày của .

 

Để nghĩ đến cái ăn nữa, nàng dứt khoát ngủ tiếp, dậy mò trong bóng tối bắt đầu lật những miếng sơn d.ư.ợ.c đang chuẩn phơi khô.

 

Hương thơm của thực phẩm ngừng ập đến khiến nàng cảm thấy đói hơn. Mãi mới chịu đựng đến 10 giờ khuya (tương đương rạng sáng), tính toán thời gian còn sáu tiếng nữa mới trời sáng, nàng liền xách túi bao tải và công cụ nhặt rác thiết yếu ngoài.

 

Lục Tảo Tinh tự một vòng mất 36 tiếng, do đó một ngày đêm ở đây cũng dài 36 tiếng. Những ngoài lúc 10 giờ rạng sáng cực kỳ ít.

 

Phạm vi nhặt rác của Khu 50 đều trong lưới bảo hộ năng lượng dựng lên ở tầng của khu an . Bên ngoài lưới bảo hộ đều là khu vực bức xạ cao, chỉ cần nửa ngày là thể lấy mạng .

 

Mà trong lưới bảo hộ, thời đoạn bức xạ mặt trời vượt mức chỉ diễn trong bốn tiếng quanh mốc giữa trưa. Mùa hè là từ 22 giờ đến 26 giờ, mùa đông là từ 23 giờ đến 27 giờ.

 

Trong thời đoạn , những thu gom đều sẽ tìm nơi râm mát để tránh bức xạ mạnh, nếu da dẻ sẽ nhanh ch.óng bỏng rát, xác suất mắc u.n.g t.h.ư da là cực lớn.

 

Tầng của khu an còn phái các đoàn binh đ.á.n.h thuê định kỳ dọn dẹp những dị thú biến dị xâm nhập lưới bảo hộ năng lượng. Lâu dần, những dị thú khai mở linh trí thông thường dám tới gần nữa.

 

mảnh khu vực nhặt rác tưởng chừng an đôi khi cũng những dị thú biến dị cấp thấp lọt , ví dụ như con sóc lớn ngày hôm qua.

 

đoàn binh đ.á.n.h thuê cũng thể giám sát 24/24 suốt 36 tiếng đồng hồ, gặp tình huống , nhặt rác chỉ đành tự nhận xui xẻo.

 

Tuy nhiên, những dị thú biến dị năng lực quá mạnh thông thường chỉ tấn công những lẻ. Một khi thấy đám đông tụ tập, chúng sẽ chủ động tránh xa.

 

Bởi vì khi đoàn binh đ.á.n.h thuê săn g.i.ế.c dị thú đều tác chiến theo đội ngũ, ít cũng bảy, tám . Lâu ngày, dị thú ở dã ngoại dám trêu chọc những nhóm thành đoàn nữa.

 

Người nhặt rác của Khu 50 vì đều thích kết bạn ngoài, đến dã ngoại mới phân tán , mỗi dựa vận may của mà kiểm tra bụi rậm và lá cỏ.

Mèo Dịch Truyện

 

May mắn là khi thực vật biến dị, kích thước tổng thể to lớn hơn, tốc độ sinh trưởng cũng trở nên vô cùng kinh ngạc. Cho dù chỉ ít loại ăn , đa cư dân vùng đất hoang cũng thể miễn cưỡng sống sót.

 

Nghĩ tới đây, Tả Phiến kìm cảm thán: "Quả nhiên, Thượng đế đóng một cánh cửa thì nhất định sẽ mở một cửa sổ khác cho ngươi."

 

Ông trời cuối cùng vẫn để cho con một tia sinh cơ.

 

Dưới bầu trời lúc 10 giờ rạng sáng, các tinh tú lấp lánh như những mảnh kim cương vụn găm tấm màn nhung xanh thẳm. Mỹ cảnh như khiến Tả Phiến kìm lòng mà nhấc thiết đeo tay lên chụp một tấm.

 

Khoa học kỹ thuật vùng đất hoang khá phát triển, thiết đeo tay là thứ mỗi cư dân đều cấp phát từ lúc chào đời. Nó là dấu hiệu nhận dạng phận, là công cụ liên lạc, còn là một máy quang não siêu nhỏ.

 

Tổng thể mà , công năng của nó mạnh mẽ hơn nhiều so với điện thoại nàng từng dùng , ví dụ như khi đàm thoại thể chọn trình chiếu ảnh.

 

Hơn nữa thiết đeo tay còn chế độ sạc kép, cả năng lượng mặt trời và năng lượng sinh điện của bản đều thể cung cấp năng lượng vận hành bình thường cho thiết .

 

Tuy nhiên, để giảm bớt tiêu hao cho bản , cư dân Khu 50 đều tắt chức năng sạc bằng điện sinh học, chỉ đơn thuần dựa năng lượng mặt trời. Dù bụng còn chẳng no, ai lãng phí năng lượng của chính để duy trì thiết đeo tay chứ?

 

Tả Phiến khi thưởng thức mỹ cảnh xong liền bắt đầu chạy chậm. Đây là bài huấn luyện mỗi ngày mà một vận động viên chạy đường dài như nàng bắt buộc thực hiện.

 

Hiện tại tới thế giới , việc huấn luyện chuyên nghiệp càng cần thiết hơn. Bởi vì chạy nhanh là để lấy cúp, còn bây giờ là để giúp nàng thoát khỏi miệng thú dữ.

 

Con sóc biến dị khổng lồ gặp khi xuyên tới ngày hôm qua khiến nàng bây giờ nghĩ vẫn còn kinh hãi. Sau việc chạm trán dị thú chắc chắn là chuyện thường tình, việc huấn luyện tốc độ và sức bền là điều cấp bách.

 

Những đứa trẻ vùng đất hoang thực từ nhỏ học cách vắt chân lên cổ mà chạy khi gặp nguy hiểm, nhưng chúng chung quy chỉ dẫn và huấn luyện chuyên nghiệp, sức bộc phát khá nhưng sức bền kém xa.

 

Tả Phiến chạy chậm dọc theo con đường mà nguyên thường nhặt rác, quy hoạch lộ trình nhặt rác cho ngày hôm nay.

 

Những nơi thường lui tới thì lá cỏ ăn thu hoạch chắc chắn sẽ cực kỳ ít, đôi khi cả ngày tìm thấy một chiếc lá nào cũng là chuyện bình thường.

 

Giống như thu hoạch ngày hôm qua của nguyên là nhờ vận may trời ban, là thứ thể gặp nhưng thể cầu.

 

Tả Phiến vẫn tới khu vực nguyên hôm qua để thử vận may, bởi vì loại thực vật như dã sơn d.ư.ợ.c thông thường rễ củ phát triển, đào một đoạn thì chắc hẳn sẽ còn nhiều hơn thế nữa.

 

Tại nguyên tiếp tục đào? Nguyên nhân thực đơn giản, vì nàng căn bản thứ là gì.

 

Cư dân bản địa Lục Tảo Tinh giỏi trồng lúa mì và lúa gạo, nhưng đối với các loài thực vật hoang dã thể ăn thì hiểu ít.

 

Nguyên đào đoạn dã sơn d.ư.ợ.c là tình cờ. Lúc đó nàng dùng d.a.o cắt để kiểm tra một lá dã hẹ mọc sát mặt đất, do cầm chắc tay nên con d.a.o vô tình cắm phập xuống đất.

 

Thế là liền cắt đứt đoạn rễ củ của dã sơn d.ư.ợ.c . Nghe thấy thông báo bằng giọng truyền tới, đoạn rễ đó độc, bức xạ mức trung bình, dù từng thấy thứ bao giờ nhưng nguyên vẫn chút do dự mà đào nó lên.

 

Hóa , mụ già theo nàng cũng thứ , chẳng qua là lén thông báo, thấy nàng đào một khối lớn như nên mới nảy sinh ý đồ .

 

Tả Phiến khi hiểu thì tim đập loạn xạ. Nếu nhặt rác ở Lục Tảo Tinh ít kiến thức về thực vật dã ngoại ăn như thế, chẳng nghĩa là lượng thực phẩm nàng thu hoạch sẽ nhiều hơn ?

 

 

Loading...