Xuyên không Mang Thai Nhặt Rác Trồng Trọt Nuôi con Tại Hoang Mạc - Chương 52: Phệ Linh Miên Bảo Bảo
Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:21:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiến lực của yêu thú cấp tám vẫn là mạnh, mà con Độc Giác Liệt Tê giáp da dày cộm, phòng ngự cực cao, thể là công thủ diện, là một miếng xương cực kỳ khó gặm.
Nhóm bọn họ nếu tập thể xông lên vây đ.á.n.h, hạ nó vẫn cơ hội, nhưng phe chắc chắn cũng tránh khỏi thương vong.
Đã thấy đối phương đ.á.n.h nữa, Tiểu Bạch tự nhiên cũng chẳng chọc giận nó thêm gì.
Chẳng là thích băng ? Cứ cho nó là .
Rất nhanh, Tiểu Bạch tạo cho con Độc Giác Liệt Tê một tòa lâu đài bằng băng. Nhìn tòa lâu đài băng tinh khiết trong suốt ánh mặt trời, Độc Giác Liệt Tê hài lòng cực kỳ.
"Nhân loại, ngươi tặng một tòa nhà bằng băng đẽ thế , cũng thể để ngươi chịu thiệt . Này, những thứ cho ngươi!" Độc Giác Liệt Tê từ trong gian của đổ một đống nhẫn trữ vật.
Những thứ đều là chiến lợi phẩm nó thu thập khi g.i.ế.c các tu sĩ nhân tộc đây. Các dũng sĩ mà Vũ Phiến mang tới trông thấy cảnh , trong lòng đều căm hận thôi, chỉ bất chấp tất cả để g.i.ế.c c.h.ế.t nó.
"Ta nào bao giờ chủ động trêu chọc tu sĩ nhân tộc các ngươi , là bọn họ chủ động xông lãnh địa của , còn ở trong lãnh địa của săn g.i.ế.c con non của tộc , nên mới g.i.ế.c bọn họ đấy chứ." Độc Giác Liệt Tê thấu tâm tư của bọn họ liền lên tiếng giải thích.
"Vậy hôm nay ngươi chủ động tấn công bọn ?" Tiểu Bạch lên tiếng phản bác.
"Đây là lãnh địa của mà, ờ thì, chuyển đến đây tròn năm mươi năm ." Độc Giác Liệt Tê chột .
Thực những tộc cứ cách mười năm đều tới đây một , nó vốn rõ điều đó.
mảnh đất bọn họ rào , cũng chẳng để bất kỳ ký hiệu nào, cộng thêm việc ba năm nó đột phá lên cấp tám, thực lực trở nên mạnh mẽ hơn, nên dựa cái gì mà nó thể khoanh vùng nơi lãnh địa của chứ?
Được , thực hôm nay nó cũng chẳng vô duyên vô cớ xông tới đ.á.n.h một trận .
Nó là thử xem thể đ.á.n.h cho bọn nhân tộc một trận khiếp vía luôn , để bọn họ dám bén mảng tới đây nữa, như mảnh lãnh địa sẽ thuộc về nó.
Sự thực chứng minh, những tộc hề yếu như nó tưởng tượng, nhất là tên tu sĩ hệ băng . Những bông tuyết qua vẻ nhỏ mỏng, mỗi lướt qua giáp da của nó cũng chỉ để một vết xước nông.
chỉ chính nó mới , lớp giáp da bên những vết xước lờ mờ xuất hiện vết nứt, nếu nó cưỡng ép dùng yêu linh lực để sửa chữa, vết nứt sớm muộn gì cũng lan rộng tận bên trong.
Đến lúc đó, chỉ cần dùng trọng chùy nện vài nhát lên giáp da, lớp giáp sẽ vỡ vụn thành từng mảnh.
Mất sự bảo vệ của giáp da, nhục của nó cũng chỉ tương đương với yêu thú cấp bốn mà thôi, những thể dễ dàng g.i.ế.c c.h.ế.t nó.
Cho nên nó mới thừa dịp nọ ném cho nó một cục băng mà chủ động lên tiếng giảng hòa, như thể giữ mạng, giữ thể diện, nếu thì nó tháo chạy thục mạng .
Trong những chiếc nhẫn trữ vật chứa là pháp bào, pháp khí, phù lục mà tu sĩ dùng, còn cả đan d.ư.ợ.c phù hợp với nhân tộc, một con yêu thú như nó cũng chẳng dùng tới, chi bằng đưa cho bọn họ để đổi lấy một cái ân tình.
Nhận đồ của nó , bọn họ chắc sẽ truy cứu tội nó bọn họ thương nữa .
Độc Giác Liệt Tê tính toán đấy, nó vốn là một con yêu thú vô cùng thông minh, từ nhỏ khôn ngoan hơn hẳn đồng loại, nếu thì nó cũng chẳng sống đến giờ và tu luyện tới cấp tám.
Đám Vũ Phiến hình đồ sộ của nó, cũng ngờ cái gã trông vẻ khờ khạo giấu giếm nhiều tâm tư nhỏ mọn như .
Vũ Phiến liền hỏi nó một câu hỏi mấu chốt nhất: "Ngươi ngươi di cư đến đây từ năm mươi năm , địa bàn cũ của ngươi ở ? Và tại ngươi di cư?"
Yêu thú thường ý thức lãnh địa mạnh, từ khi sinh chúng sẽ sống cố định ở một khu vực, dễ dàng gì mà dời ổ.
"Lãnh địa cũ của là ở thác Lạc Hà, sâu trong dãy núi Khải Diễm, nơi đó rộng rãi thoải mái.
Haiz! Không dời ổ , mà là nơi đó bắt đầu từ một trăm năm bắt đầu xuất hiện sương mù.
Ban đầu chỉ là những làn sương mỏng, đám đại yêu sinh sống ở vùng đó đều chẳng mấy bận tâm.
Thế nhưng thời gian trôi qua, những làn sương đó dần dần trở nên đậm đặc hơn.
Đến mấy năm gần đây, bất kể ngày đêm đều một làn sương mù xám bao phủ, buổi tối đến cả mặt trăng cũng rõ nữa.
Các ngươi cũng yêu thú chúng đều dựa việc hấp thụ tinh hoa mặt trăng để tu luyện mà, cho nên chỉ còn cách buộc lòng di cư thôi."
Độc Giác Liệt Tê đến những chuyện khỏi chút đau buồn. Đối với thác Lạc Hà, nơi nó từng sinh sống hàng ngàn năm, nó vẫn tình cảm vô cùng sâu đậm.
Nơi đó ít lui tới, giữa các đại yêu một khi khoanh định địa bàn thì cũng ít khi xâm phạm lẫn , hiếm khi gây những cuộc c.h.é.m g.i.ế.c cần thiết."
Nào giống như bây giờ, thỉnh thoảng tu sĩ nhân tộc xông địa bàn của nó, hái trộm linh d.ư.ợ.c, khiến nó vì bảo vệ lợi ích của mà tranh đấu với bọn họ.
Gặp kẻ yếu hơn, nó tự nhiên sẽ thắng, nhưng gặp tình huống như ngày hôm nay, việc thương là điều khó tránh khỏi.
Ôi! Thật trở thác Lạc Hà của nó quá !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-mang-thai-nhat-rac-trong-trot-nuoi-con-tai-hoang-mac/chuong-52-phe-linh-mien-bao-bao.html.]
"Hôi vụ? Sao là hôi vụ nữa ? Chẳng lẽ làn sương xám mà Độc Giác Liệt Tê nhắc tới cùng một nguồn gốc với thứ trong Vu Thần Điện?" Lòng Vũ Phiến càng lúc càng thêm nặng nề.
Tuy nhiên chuyện liên quan quá lớn, với phận và tu vi hiện tại, nàng căn bản thể gánh vác nổi vấn đề nghiêm trọng như .
Nếu nàng đoán lầm, hôi vụ e rằng chỉ xuất hiện ở vùng Nam Vực , mà khả năng nó bao vây bộ Phiêu Miễu Thiên Cảnh.
Nó dùng cách thẩm thấu từ từ để đạt mục đích cuối cùng là chiếm trọn mảnh thiên địa ?
Nghĩ kỹ thật khiến rùng !
Dù , nàng tạm thời định tiết lộ chuyện cho tộc nhân, hơn nữa đây cũng là đại nạn sẽ ập đến ngay lập tức, trong thời gian ngắn chắc hẳn vẫn sẽ an .
Việc quan trọng nhất hiện nay vẫn là giải quyết vấn đề no ấm cho tộc nhân Thánh Vũ.
Trên đường trở về, chẳng đợi Vũ Phiến phân phó, hai mươi vị dũng sĩ tự giác bắt đầu thu thập hạt giống của mấy loại rau dại mà nàng dạy họ nhận mặt đó.
rau dại trong mắt họ phần lớn đều giống , chỉ cần lơ là một chút là sẽ lẫn lộn với cỏ dại, thậm chí còn hái nhầm một cây thực vật cực độc.
Vũ Phiến bất lực, đành đích chỉ đạo bọn họ hái lượm.
Mèo Dịch Truyện
Đột nhiên, nàng thấy một cây Huyễn Nguyệt Ngân Quế sắp khô héo.
Trong cổ tịch truyền thừa của Vu Thần Điện từng ghi chép: Loại cây là linh mộc tứ giai, trừ khi gặp thiên địch là Phệ Linh Miên Bảo Bảo, nếu sẽ dễ dàng khô héo như .
Ánh mắt Vũ Phiến chợt sáng lên!
Phệ Linh Miên Bảo Bảo là một loại hại trùng chuyên hút nhựa linh mộc, nhưng đồng thời nó cũng là một loại linh trùng tam giai.
Sở dĩ nó thể dùng cấp độ tam giai để hạ gục linh mộc tứ giai là bởi vì mỗi xuất hiện chúng đều theo bầy đàn.
Linh mộc tứ giai dù thể điều khiển cành lá để quất đuổi chúng, nhưng cũng chống đỡ nổi hàng trăm hàng ngàn con sâu cùng lúc ùa tới.
Hơn nữa, chúng còn tiết một loại chất lỏng tương tự như t.h.u.ố.c tê, theo các khe hở vỏ cây thấm sâu tận lõi và rễ cây.
Chất lỏng nhanh thể khiến linh mộc tứ giai mất khả năng phản kháng, mặc cho chúng gì thì .
đó là điểm Vũ Phiến quan tâm, điều quan trọng nhất là Phệ Linh Miên Bảo Bảo bản giàu dinh dưỡng, thịt của nó tươi non, bên trong chứa linh lực ôn hòa dễ hấp thụ.
Đồng thời, dịch tê trong cơ thể chúng nếu thu thập , khi săn bắt bôi lên đao kiếm, một khi c.h.é.m thương yêu thú, sẽ nhanh ch.óng khiến chúng ngã gục dậy nổi.
"Các dũng sĩ, vận khí của chúng hôm nay tệ, nhặt bảo vật !" Vũ Phiến hai tay kết ấn, hướng về phía cây Huyễn Nguyệt Ngân Quế sắp khô héo chậm rãi thi triển một đạo thuật pháp.
Những cùng đều hiểu nổi, tại nàng thi triển thuật pháp đối với một cái cây sắp c.h.ế.t héo như ?
Thuật pháp mà Vũ Phiến thi triển tên là Tạo Mộng Thuật, nó thể tạo một giấc mộng cho đối phương trong thời gian cực ngắn, khiến kẻ đó chìm giấc ngủ sâu.
Bất luận kẻ nào trong vùng phủ sóng của thuật pháp cũng đều dễ trúng chiêu.
Loại thôi miên thuật đối với nhân loại tu vi tương đương sẽ tương đối tốn sức, vì tư duy con phức tạp, các chi tiết trong giấc mộng sẽ nhiều hơn.
hiện tại đối thủ của nàng là một bầy sâu đang điên cuồng hút nhựa cây, cho dù chúng là linh trùng tam giai thì tư duy cũng đơn giản, lúc trong đầu chắc chỉ một chuyện - ăn thật nhiều!
Vũ Phiến phát động Tạo Mộng Thuật, linh quang màu hồng phấn bao trùm bộ cây Huyễn Nguyệt Ngân Quế, nhanh đó, tất cả đám sâu đều tập thể cõi mộng.
Trong mơ, chúng thấy một rừng cây Huyễn Nguyệt Ngân Quế mênh m.ô.n.g, cây nào cũng tươi , xanh mướt, cành nở rộ từng chùm hoa bạc nhỏ li ti.
Hương hoa ngọt lịm khiến chúng khỏi say đắm.
Cả bầy liền theo mệnh lệnh của sâu chúa, ùn ùn kéo tới cái cây lớn nhất, bắt đầu tiết dịch tê thỏa thích hút nhựa cây.
Ôi chao! Nhựa cây tràn đầy linh khí mới ngọt lịm và nhiều , bụng đứa nào đứa nấy đều căng tròn, vẫn hút cạn , thì cứ lăn lộn trong đó, đợi tiêu hóa xong hút tiếp!
Thực tế, Vũ Phiến chỉ huy các dũng sĩ chẻ cây Huyễn Nguyệt Ngân Quế , từ bên trong đào mấy trăm con Phệ Linh Miên Bảo Bảo béo múp míp.
"Vũ Phiến Thánh nữ, thứ thật sự ăn ? Nhìn trông vẻ đáng sợ." Lê Mộng nửa tin nửa ngờ hỏi.
"Nàng ăn thì nhất định sẽ ngon!" Tiểu Bạch dứt khoát xách một con lên, định bỏ miệng .
Về phương diện mỹ thực, Phiến t.ử nhà bao giờ thất vọng.