Tần Chích rời chỗ Cẩu Sư Gia trở về Sinh T.ử điện. Thấy Lăng Sương đang ngủ say giường, liền lặng lẽ xuống bên cạnh. Đối với , Lăng Sương là một tồn tại vô cùng đặc biệt. Hắn thích cảm giác ở gần nàng – một thứ cảm xúc lạ lẫm mà đây từng nếm trải.
Tần Chích hiểu rõ tâm tư của chính . Hắn đăm đăm Lăng Sương, bàn tay vô thức đặt lên n.g.ự.c nàng. Cảm nhận áp lực nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, Lăng Sương mơ màng nhận đó là tay của Tần Chích. Dù đây cũng chẳng đầu, đẩy cũng xong, nàng dứt khoát mặc kệ, tiếp tục chìm giấc ngủ.
Không bao lâu , khi Lăng Sương tỉnh dậy thì Tần Chích rời từ lúc nào. Nhìn sắc trời bên ngoài dần tối, nàng xoa xoa cái bụng đói, định bụng đến Thực Thiện đường kiếm chút gì bỏ bụng.
Vừa tới nơi, nàng thấy Cẩu Sư Gia và Nhan Lãng đang uống rượu cùng . Thấy nàng, Cẩu Sư Gia đon đả mời mọc: "Lâm cô nương đến thật đúng lúc, rượu ngon thức nhắm dọn lên xong. Cô nương một thì chi bằng xuống đây dùng bữa với chúng cho vui."
Tục ngữ câu: "Không dưng mà ân cần, ắt điều gian trá". Lão cáo già Cẩu Sư Gia chắc chắn chẳng ý gì, nhưng nghĩ đang nắm trong tay "át chủ bài" Tần Chích, Lăng Sương tự tin lão chẳng thể gây sóng gió gì lớn.
"Hữu sứ phiền chứ?" Lăng Sương sang Nhan Lãng. Nàng vốn thiết với . Hắn giống Cẩu Sư Gia Nguyệt Nương; lúc nào cũng treo môi nụ niềm nở, lời chẳng hề gai góc như Nguyệt Nương. Thế nhưng Lăng Sương hiểu rõ, kẻ càng khéo léo càng khó đối phó, nên nàng vẫn giữ thái độ cẩn trọng.
Nhan Lãng mỉm đáp: "Tất nhiên là ."
Lăng Sương xuống, Cẩu Sư Gia nhanh nhảu rót rượu: "Lâm cô nương, hôm nay cô gì với Thiếu chủ thế? Lúc nãy ngài còn đặc biệt tới hỏi 'vợ nhỏ' là cái gì."
Lăng Sương đang nhấp ngụm rượu, xong liền phun thẳng ngoài, văng đầy lên mặt Cẩu Sư Gia. Lão hình, nàng bằng ánh mắt đầy vẻ tội nghiệp. Đám sai vặt vội vã chạy xuống bếp lấy khăn sạch cho lão lau mặt. Cẩu Sư Gia uất ức than vãn: "Lâm cô nương, phun thì ơn báo cho Cẩu mỗ một tiếng ?"
Lăng Sương nén : "Ta cũng , chỉ là ngờ Thiếu chủ ... thú vị đến thế."
Cẩu Sư Gia im lặng, thầm nghĩ quả nhiên chuyện liên quan đến nàng.
"Rốt cuộc cô nương gì mà Thiếu chủ ý nghĩ đó?" Cẩu Sư Gia gặng hỏi. Bị phun cả ngụm rượu mặt, lão nhất định cho lẽ.
"Ta chỉ đùa với ngài một chút, bảo là sẽ tìm cho ngài một cô vợ nhỏ, ai ngờ Thiếu chủ tưởng thật cơ chứ, ha ha ha..." Lăng Sương nhịn mà lớn. Tần Chích lúc đáng yêu thế nhỉ, còn chạy hỏi Cẩu Sư Gia cho bằng .
Lúc Cẩu Sư Gia mới vỡ lẽ. Hóa chỉ là một câu đùa. lão nhớ rõ lúc hỏi Tần Chích ở bên Lăng Sương , biểu cảm của ngài vô cùng nghiêm túc. Lão nàng, thầm nghĩ đây quả thực là một đoạn nghiệt duyên.
"Thiếu chủ đến từ lúc nào ?" Nhan Lãng bỗng lên tiếng.
Cẩu Sư Gia và Lăng Sương giật . Tần Chích lù lù lưng từ bao giờ. Lăng Sương nuốt nước miếng cái ực: "À... Thiếu chủ dùng bữa ? Có xuống ăn cùng ?"
Tần Chích mặt lạnh như tiền, xuống cạnh nàng. Cẩu Sư Gia nhanh ch.óng dậy: "Ấy, Thiếu chủ, thuộc hạ chợt nhớ còn việc đại sự xử lý xong, xin phép cáo lui . Ngài cứ thong thả dùng bữa."
Nhan Lãng cũng phụ họa: "Ta cũng chút việc, đây."
Hai kẻ láu cá lập tức lặn mất tăm, kéo theo cả đám hầu. Thực Thiện đường chỉ còn hai . Lăng Sương đành cứng đầu chống chế: "Cái đó... Thiếu chủ, hình như cũng đến d.ư.ợ.c lô một chuyến..."
Tần Chích vỗ mạnh xuống bàn: "Ăn cơm!"
Lăng Sương lập tức cầm đũa lùa cơm lia lịa như thể sói đuổi lưng. Nhìn bộ dạng của nàng, cơn giận trong lòng Tần Chích bỗng dưng tan biến hết.
"Nghe ngươi bảo Cẩu Sư Gia tìm mỹ nữ về cho ?" Tần Chích nàng chằm chằm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-nu-chinh-truyen-yy-phan-cong/chuong-68-uy-hiep.html.]
Lăng Sương gượng: "Ta cũng là vì cho Thiếu chủ thôi, trời đất chứng giám!"
Tần Chích im lặng. Lăng Sương cố gắng ăn xong bát cơm đặt đũa xuống: "Ta no ."
Tần Chích dậy: "Ta cấm địa luyện công, ngươi về phòng chờ ."
"Dạo ngươi luyện công nữa mà?" Lăng Sương lỡ miệng hỏi, cảm giác như đang định "vụng trộm" chuyện gì đó.
Tần Chích chẳng thèm đáp lời, xoay rời . Lăng Sương lườm theo bóng lưng , thầm nghĩ cái gã dở chứng gì đây?
Đợi Tần Chích khuất, nàng mới ung dung ăn nốt phần cơm. Vừa ăn vài miếng, Nguyệt Nương xuất hiện. Nhìn thấy ả, Lăng Sương lập tức mất hết khẩu vị, định dậy bỏ .
"Ngươi rốt cuộc gì?" Nguyệt Nương chằm chằm, như thấu tâm can Lăng Sương.
Lăng Sương đáp bằng một nụ lạnh lẽo: "Câu để hỏi ngươi mới đúng. Ngươi thừa hậu sơn nguy hiểm còn cố tình dặn với Thiếu chủ. Tả sứ đại nhân nghĩ xem, nếu đem chuyện kể , ngươi liệu còn vững ở vị trí Tả sứ ?"
Nguyệt Nương gằn giọng: "Ngươi đang uy h.i.ế.p ?"
"Trước nay chỉ Tả sứ uy h.i.ế.p , dám thế với ngài? Chẳng qua c.h.ế.t ở hậu sơn như ý ngài , chắc ngài thấy bất ngờ lắm nhỉ?"
"Nói nhăng cuội!"
Lăng Sương nhạt: "Có nhăng cuội , lòng Tả sứ tự hiểu rõ."
Nguyệt Nương hừ lạnh một tiếng rời . Lăng Sương nhíu mày, tự nhủ nhanh ch.óng điều chế t.h.u.ố.c độc "Quỷ Kiến Sầu" mới . Bị Nguyệt Nương phiền, nàng chẳng còn tâm trí ăn uống, liền rời nhà bếp hướng về phía d.ư.ợ.c lô.
Dạo gần đây ngày nào Lăng Sương cũng tới đây. Nguyễn Cẩm vẫn kiên nhẫn nán d.ư.ợ.c lô cũng chỉ để thấy nàng mỗi ngày. Dù hai với lời nào, nhưng chỉ cần thấy nàng bình an, cảm thấy mãn nguyện.
Tôn lão vẫn đang sách trong sân, thấy nàng liền chào: "Lâm cô nương tới ."
Vì học bộ châm pháp của Lăng Sương nên Tôn lão đối xử với nàng vô cùng niềm nở. Lăng Sương hỏi: "Trời tối mịt, Tôn lão còn ngoài sân sách?"
Lão đáp: "Thì đây đợi Lâm cô nương mà."
"Có thể cho mượn giấy b.út một lát ?"
Tôn lão đích phòng lấy giấy b.út . Lăng Sương vẽ một sơ đồ châm pháp đơn giản : "Tôn lão chỉ cần luyện tập theo sơ đồ , khi nào thể đưa kim sâu ba tấc, sẽ dạy ngài tầng thứ hai."
Trong lúc Tôn lão mải mê nghiên cứu sơ đồ, Lăng Sương tiếp: "Ta cần vài vị d.ư.ợ.c liệu, chỗ ngài còn ?"
Tâm trí Tôn lão đều dồn hết châm pháp, lão tùy tiện đáp: "Dược liệu ở bên cả, cô nương cứ tự nhiên tìm ."
Lăng Sương cảm ơn bắt đầu tìm kiếm. Cuối cùng nàng cũng gom đủ những thứ cần. Để tránh sự nghi ngờ của Tôn lão, nàng còn cố ý lấy thêm vài vị t.h.u.ố.c vô thưởng vô phạt khác trộn .