Sắc mặt Tiền Lai căng thẳng, vội vàng lên xem xét.
Liền thấy cảnh tượng mà cả đời thể quên, liền thấy một nam t.ử dung mạo tuấn mỹ chút yêu diễm đang cá mập kình, về phía bọn họ.
Nhìn kỹ thì phát hiện ở là Bạch tiền bối ?
Đây là?
Đang nghi hoặc thì thấy Hải Lệnh Huân :
“Sơ Tâm chân quân và Bạch Đế chắc là để cá mập kình giúp chúng mở đường, mau mau để bọn họ lái tàu .”
Sau đó cả con tàu đều , cả đời họ thế mà thể để yêu hải Nguyên Anh kỳ giúp họ mở đường, lập tức cảm thấy con tàu còn uy phong hơn cự luân cũ, từng một đều lén lút qua xem cảnh tượng hoành tráng .
Từ Linh Duyệt và Bạch Vũ Thần cũng mặc kệ, hai đều tìm một chỗ xuống.
bây giờ thể ai dám lên quấy rầy bọn họ , ngoại trừ Hải Lệnh Huân.
Thật sự là da mặt dày, ăn đủ, cổ nhân lừa , Từ Linh Duyệt nào đó vẫn tự đắc ăn mỹ vị, nhấm nháp r-ượu ngon mặt bọn họ, đại lục hải ngoại thật sự đến đúng , thật sự ý nghĩa.
Cũng phía đảo trung tâm còn chuyện gì thú vị đang chờ đợi bọn họ.
Lời tác giả:
Bài sắp thành, thể thịt!
《Thất linh chi gái ế quyết định tay 》 mở chương, hoan nghênh đặt mua sưu tầm.
◎
Có sự hộ tống của cá mập kình, chặng đường phía coi như thuận lợi.
Mặc dù, chậm hơn dự kiến một chút, nhưng bọn họ vẫn bình an cập bờ.
……◎
Có sự hộ tống của cá mập kình, chặng đường phía coi như thuận lợi.
Mặc dù, chậm hơn dự kiến một chút, nhưng bọn họ vẫn bình an cập bờ.
Khi xuống tàu liền thấy Tiền Lai đợi ở đó, mà bên cạnh ngoài vị tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ , còn một vị tu sĩ tuổi tác lớn hơn một chút, thấy Từ Linh Duyệt tới, liền vội vàng tiến lên :
“Gặp qua Sơ Tâm chân quân.”
“Có việc?”
Liền thấy vị tu sĩ tiến lên :
“Gặp qua Sơ Tâm chân quân, tại hạ là gia chủ đương nhiệm của nhà họ Tiền - Tiền Tiến, tin tam truyền tới, để bày tỏ thành ý đặc biệt chạy tới, mời qua phủ một tự.”
“Không cần , cũng đặc biệt giúp các ngươi, cần khách khí như .”
“Cái ......”
Tiền Tiến và Tiền Lai , chút nên .
Vẫn là Hải Lệnh Huân qua :
“Tiền gia chủ, Sơ Tâm chân quân thích những lễ tiết rườm rà , tâm ý tới là .”
Tiền Tiến cảm thấy hiểu , lấy hai hộp ngọc chuẩn từ lâu, :
“Chút tâm ý nhỏ bé, thành kính ý, xin Sơ Tâm chân quân nhận lấy.”......
Từ Linh Duyệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-nu-phu-tu-tien-chi-dam-me-my-thuc/chuong-304.html.]
Được , xem nhận, bọn họ đây là yên tâm, tùy tay liền lấy hộp ngọc qua, mở cái cùng một cái thế mà là một viên yêu thú đan màu xanh thẫm, Từ Linh Duyệt nhướng mày, ngược Hải Lệnh Huân bên cạnh hít một , giọng cũng kìm to hơn chút :
“Thế mà là yêu thú đan vạn năm.”
Thật hổ là nhà họ Tiền tài đại khí thô, b.út ký cũng quá lớn .
Bút ký lớn thì là thứ yếu, mấu chốt là thứ rõ ràng cho nàng, mà đều giao tay nàng, chuyện thì chút thú vị , vị gia chủ nhà họ Tiền đơn giản a, tin tức cũng linh thông.
Từ Linh Duyệt sâu đối phương một cái, thấy đối phương vì áp lực mà cúi đầu thấp hơn, lúc mới mở miệng:
“Đồ nhận , các ngươi thể rời .”
“Vâng , vãn bối cáo lui.”
Nói xong Tiền Tiến vội vàng hành lễ, gật đầu tuân lệnh, đó nhanh ch.óng dẫn theo Tiền Lai và vị tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ rời , thậm chí còn vô ý chạm trán một cái.
Đây là sai chuyện , thật là lên gia chủ, trông còn lanh lợi bằng Tiền Lai.
Từ Linh Duyệt lắc đầu , thấy mặt Bạch Vũ Thần chút thoải mái, yên tâm :
“Cho ngươi.”
Bạch Vũ Thần quả nhiên hề vui, khi đồng ý linh thú khế ước của Từ Linh Duyệt, nghĩ đến những thứ , ngược thấy Từ Linh Duyệt vui còn vui vẻ.
Tay cũng khách khí, đùa:
“Đa tạ, chủ nhân.”
Từ Linh Duyệt lườm một cái, cũng gì, cất phần của thẳng.
Dù đối phương đều để tâm, nàng thì càng lo lắng, dù đều ước định , ai cũng đừng quá bộ.
Nàng đây là thấy Bạch Vũ Thần còn tệ, thật tâm giao bạn , cảm thấy cần giữ mặt mũi cho đối phương, mới như , dù cũng linh thú cả đời, tội gì chứ.
từ chuyện , phàm là những tin tức linh thông đoán chừng đều dám nữa.
Hải Lệnh Huân một bên thấy hai xử lý xong vấn đề, mới tiến lên :
“Sơ Tâm chân quân, hoan nghênh đến đảo trung tâm, cần dẫn đường ?”
Nhìn thấy vị bắt đầu tới hoạt náo bầu khí, Từ Linh Duyệt cũng mất mặt , dù chính đang hướng nào đây, tới dẫn đường nàng cũng đỡ lo.
Nâng nâng cằm hiệu dẫn đầu:
“Đi thôi.”
“Được thôi.”
Không hề cảm thấy cái công việc của t.ử đích truyền chưởng môn chỉ đáng ba khối hạ phẩm linh thạch gì đúng, ngược còn dáng vẻ vui vẻ trong đó.
Từ Linh Duyệt đôi khi còn khâm phục , cái kiểu co giãn , sắc mặt, thật sự là một tay giao thiệp giỏi, quý giá nhất là mặc dù thông minh nhưng ranh giới, cái , Hải Thiên Môn thể t.ử như , cũng là phúc khí.
Mà môn chủ Hải Thiên Môn nhận tin tức của Hải Lệnh Huân cũng cảm thấy như .
Đệ t.ử của ông thật sự quá tranh khí , từ nhỏ tu luyện thành tựu, cho ông giữ đủ mặt mũi, bây giờ kết giao đại nhân vật như , chừng ý định hợp tác với Đan Đỉnh Tông của ông còn thể thuận lợi hơn một chút.
Ai cũng , đại lục hải ngoại bọn họ chịu ảnh hưởng của môi trường khí hậu nên chủng loại linh d.ư.ợ.c tương đối đơn nhất, luyện đan sư càng ít ỏi, cho nên dẫn đến bọn họ bên thiếu hụt đan d.ư.ợ.c, tốc độ tu luyện cũng tương đối chậm.
Trước đây một phong tỏa ở vùng còn đỡ, bây giờ thông thương , nếu tu vi bọn họ tụt hậu là chịu đòn đấy.
Chuyện , đây môn chủ Hải Thiên Môn tầm xa trông rộng để mắt tới Đan Đỉnh Tông, vặn tình nghĩa truyền tống trận với bọn họ, ông liền định bàn bạc hợp tác.
Nếu vị Sơ Tâm chân quân thể giúp đỡ một câu, giá cả thể giảm , chỉ cần thể ưu tiên cung cấp cho bọn họ một đợt cũng , dù thời gian chờ a.