Họ quan hệ huyết thống, liệu trai vì thế mà quản cô nữa ? Nghĩ đến khả năng đó, lòng Tần Lộ dâng lên một nỗi buồn man mác.
lúc nỗi buồn chớm nở, một bàn tay ấm áp xoa nhẹ lên đầu cô. Tần Lộ ngẩng lên, thấy Tần Tranh đang với ánh mắt kiên định: “Lộ Lộ, em là em gái , thì mãi mãi là em gái .”
“Lần về, và chị dâu em quyết định sẽ đưa em đến quân khu sống cùng, em đồng ý ?”
Tần Lộ kinh ngạc đến mức thốt nên lời. Không chỉ vì trai vẫn nhận cô là em gái, mà còn vì đưa cô theo.
“Là chị dâu đề nghị ?”
Tần Tranh gật đầu: “Lộ Lộ, chị dâu em thực sự .”
Tần Lộ ngờ tới điều . Trước đây thái độ của cô đối với Lâm Thư Miên lạnh nhạt, mà bây giờ chị giúp cô, còn bằng lòng để cô đến quân khu sinh sống.
Tần Lộ đan hai tay , ngập ngừng : “Anh cả, thực em thấy chị , em chỉ cảm thấy đây chị quá nhu nhược, lúc nào cũng bắt nạt, ngay cả Manh Manh cũng bảo vệ nổi.”
Đây mới là điều khiến Tần Lộ bực bội nhất. Tần Tranh cưới Lâm Thư Miên, dù việc đó giúp ích gì cho sự nghiệp của , nhưng đó là lựa chọn của , cô can thiệp. Tuy nhiên, cô luôn cho rằng trai giỏi giang như , cưới ít nhất cũng ưu tú, kiên cường một chút. Thế nhưng những năm qua ở nhà họ Tần, Lâm Thư Miên quá yếu đuối, luôn để Lưu Thúy Nga và vợ chồng Tần Diệu đè đầu cưỡi cổ. Mỗi từ trường về thấy cảnh đó, Tần Lộ đều thấy tức giận .
Tần Tranh lắc đầu thở dài: “Chuyện đó cũng thể trách cô .”
“Người thực sự đáng trách là . Anh cưới Miên Miên xong bỏ ngay ngày thứ hai, mấy năm liền về nhà. Anh đến sự đời của Manh Manh, cũng mặt để chỗ dựa cho hai con khi họ bắt nạt.”
“Cho nên Lộ Lộ , trai em mới là sai nhất.”
Tần Lộ thì im lặng. Nghĩ kỹ thì cũng đúng. Bỗng nhiên cô thấy trai giống như một gã đàn ông tệ bạc, bỏ mặc vợ con bơ vơ. Tự dưng cô thấy Lâm Thư Miên và Manh Manh thật đáng thương, hóa bấy lâu nay cô trách lầm .
“Hơn nữa, chị dâu em bây giờ đổi nhiều . Chị của hiện tại, chắc chắn em sẽ thích.”
Nga
“Vậy em đồng ý đến quân khu ? Ở đó sẽ sắp xếp cho em học tiếp, chỉ là thể ở nội trú.” Dù trường học cũng cách khu gia thuộc khá xa.
Tần Lộ vội vàng gật đầu: “Anh cả, em đồng ý!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-nguoi-vo-da-mat-cua-si-quan/chuong-252-quyet-dinh-cua-tan-tranh.html.]
Thay vì ở làng họ Tần sống cùng vợ chồng Tần Diệu, cô thà theo cả, chị dâu và Manh Manh. Còn chuyện ở nội trú thì cô quen từ , thành vấn đề. Chỉ cần ép gả chồng, học tiếp, cô thấy hạnh phúc lắm .
“Được , nghỉ ngơi sớm , chuyện gì mai hãy .” Thấy đêm khuya, gương mặt Tần Lộ cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi, Tần Tranh thêm nữa.
“Vâng ạ.”
Tiễn Tần Tranh khỏi phòng, Tần Lộ giường khách sạn, nhớ sự kinh hoàng trải qua. Cô cảm thấy thật may mắn vì cả đến kịp lúc. Nghĩ đến việc đang ở ngay phòng bên cạnh, Tần Lộ cảm thấy an tâm vô cùng và nhanh ch.óng chìm giấc ngủ.
Sáng hôm , Tần Lộ thức dậy và ăn bữa sáng nóng hổi gồm bánh bao, quẩy và sữa đậu nành do cả mua về. Tần Tranh cũng kể cho cô về tiến triển của vụ án.
Tối qua, công an bắt giữ nhà họ Phương. Qua thẩm vấn, họ xác nhận Lưu Thúy Nga quả thực định “bán” Tần Lộ cho nhà họ Phương với giá 250 đồng danh nghĩa gả chồng. Lúc đầu Lưu Thúy Nga còn chối cãi, nhưng khi nhà họ Phương đưa bản khế ước chữ ký và công an lục soát tiền 250 đồng đ.á.n.h dấu, bà cúi đầu nhận tội.
Tần Lộ tin mà lòng nguội lạnh, còn chút cảm xúc nào. Cô sớm thấu con của Lưu Thúy Nga nên còn mong đợi gì nữa.
Trong ngày hôm đó, công an đưa pháp y đến núi thôn họ Tần, tìm thấy mộ của Tần Trụ T.ử và tiến hành khai quật để nghiệm thi. Tần Tranh cũng mặt tại hiện trường. Sau khi thắp nén nhang tạ với cha nuôi, việc đào mộ bắt đầu. Tần Tranh thầm nghĩ, nếu cha nuôi còn sống, chắc ông cũng sự thật về cái c.h.ế.t của sáng tỏ.
Sự việc gây một cơn chấn động lớn trong thôn họ Tần.
“ tối qua công an đến bắt Lưu Thúy Nga, rốt cuộc là chuyện gì thế?”
“Chuyện gì ? Mụ đàn bà đó bắt vì tội g.i.ế.c đấy!”
“Sao đào mộ Trụ T.ử lên thế ? Ông c.h.ế.t bao nhiêu năm , thất đức quá ?” Dân làng vốn coi trọng chuyện mồ yên mả nên việc quật mộ là chuyện cực kỳ nghiêm trọng.
“Nhìn xem đằng là ai, là Tần Tranh đấy! Trụ T.ử bệnh c.h.ế.t mà là Lưu Thúy Nga g.i.ế.c, nên Tần Tranh mới dẫn công an về để rõ trắng đen.”
“Trời đất ơi! Thật ?” Đám đông xôn xao kinh hãi.
“Trụ T.ử đối xử với mụ thế nào ai mà chẳng . Hồi đó ông thương vợ, chẳng để mụ động tay việc đồng áng, ngay cả việc nhà cũng tranh hết. Vậy mà mụ nhẫn tâm g.i.ế.c chồng ? là cầm thú mà!”