Xuyên không thành nữ phụ pháo hôi thì phải sống cho ngông. - Chương 111: Bị Theo Dõi
Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:12:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cút ngoài! Hai đứa cút về Bế Môn Tư Quá mười ngày cho Trẫm!" Hoàng thượng Sở Cảnh Hoài và Sở Cảnh Lăng mà thấy đau lòng, hai tên hỗn xược chẳng tranh đua .
Sở Cảnh Dung khóe miệng khẽ cong lên một cách khó thấy, cụp mắt cung kính ở bên cạnh.
Hoàng thượng thấy Sở Cảnh Dung, trong lòng cũng thấy an ủi đôi chút. May mắn , tất cả các con trai của Người đều nên .
Hoàng thượng day day vầng trán nhức nhối. Trần Ân nhanh nhẹn dâng dịu cơn tức. Hoàng thượng định một lúc, đó mới cùng Lục Bộ Thượng thư nghị chính, mãi đến khi qua giờ ngọ, mấy mới mệt mỏi rời khỏi Ngự Thư Phòng.
Binh bộ Thượng thư Âu Trường Cung bước nhanh hai bước, vẻ mặt hòa nhã chắp tay với Sở Cảnh Dung, : "Tứ điện hạ ngày mai đến Binh bộ quan chính, nếu Binh bộ chỗ nào , còn xin Tứ điện hạ chỉ giáo!"
Người "Từ bất chưởng binh" (Lòng nhân từ cầm quân), Sở Cảnh Dung sẽ đ.á.n.h giá thấp Âu Trường Cung, càng nghĩ rằng việc chủ động đến tỏ ý hòa nhã là công nhận .
Có thể lên vị trí Binh bộ Thượng thư, chỉ cầm quân đ.á.n.h trận, mà còn là sát phạt quyết đoán và đầu óc. Muốn chèn ép Binh bộ Thượng thư hề dễ dàng.
Sở Cảnh Dung nhạt gật đầu, một tay tự nhiên đỡ lấy Binh bộ Thượng thư: "Âu Thượng thư quá khách khí . Cảnh Dung đến Binh bộ còn cần Âu Thượng thư chỉ dạy nhiều hơn."
Âu Thượng thư thầm. Tứ hoàng t.ử cần ai chỉ dạy? Bất kể là ở Hình bộ Hộ bộ, việc đều kín kẽ, khiến tìm chút sơ hở nào.
Hoàng thượng điều Tứ hoàng t.ử đến Binh bộ, chắc chắn là điều tra Binh bộ. Lần Dương Võ gây họa cho Binh bộ, bản ông cũng khó thoát khỏi trách nhiệm.
Muốn Hoàng thượng truy cứu, Âu Trường Cung đương nhiên phối hợp với Sở Cảnh Dung, cố gắng lập công chuộc tội.
Âu Trường Cung ngờ trướng dám qua mặt ông , giở trò ngay mí mắt. Xem Binh bộ cần điều tra nghiêm ngặt. Nếu cứ tiếp tục lừa dối như thế , nhỡ ngày xảy sai lầm lớn, cả nhà ông sẽ chôn theo mất.
Âu Trường Cung nghĩ đến đó, thái độ càng thêm chân thành, cúi : "Tứ hoàng t.ử khách khí , lão thần nhất định sẽ gì nấy!"
Sở Cảnh Dung , cáo biệt các vị Thượng thư: "Chư vị cũng vất vả , cứ về dùng bữa . Bản vương ở đây còn chút việc cần xử lý, xin phép một bước."
Lục Bộ Thượng thư vội vàng cúi tiễn .
Sở Cảnh Dung rời khỏi cổng cung, lập tức về Hộ bộ mà chỉ thong thả dạo bước phố. Nhìn những muôn hình vạn trạng phố, từ lúc nào, về hướng Hạ phủ.
Đột nhiên, Sở Cảnh Dung dừng bước, nheo mắt , cẩn thận cảm nhận môi trường xung quanh. Hắn luôn cảm thấy vài luồng ánh mắt đang chằm chằm .
Sở Cảnh Dung tối sầm ánh mắt, trong lòng tính toán. Ngoài mặt, vẫn thong dong thẳng. Khi qua ngã tư, chuyển hướng, về phía cổng thành.
Ban đầu Dung Nhất còn nghĩ chủ t.ử tìm Hạ tiểu thư. Thấy đổi hướng, y thấy lạ thì lập tức cảm nhận sát khí thoáng qua.
Dung Nhất bóng lưng Sở Cảnh Dung, lúc mới hiểu chủ t.ử sợ đ.á.n.h phố sẽ thương vô tội. Y đầu , chỉ theo Sở Cảnh Dung như thường lệ.
Nhìn kỹ mới thấy, cơ thể Dung Nhất căng thẳng, ở trong trạng thái đề phòng.
Đi đến một con ngõ nhỏ, Sở Cảnh Dung và Dung Nhất , phi nhảy sân bên cạnh.
Quả nhiên, lâu , sáu bảy áo đen xuất hiện trong ngõ.
Bọn áo đen đuổi tới ngõ, con ngõ trống rỗng, thấy bóng dáng Sở Cảnh Dung , liền lo lắng hỏi : "Người ? Làm bây giờ?"
Tên dẫn đầu nghiêng tai ngóng, lập tức nhận điểm bất thường, lớn tiếng hô: "Rút mau!"
Bọn áo đen nhanh ch.óng , mượn lực bức tường hai bên để phi trốn thoát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-nu-phu-phao-hoi-thi-phai-song-cho-ngong/chuong-111-bi-theo-doi.html.]
"Muốn ? Muộn !" Dung Nhất xuất hiện phía đám áo đen, mấy mũi nỏ ngắn b.ắ.n . Bọn áo đen vội vàng né tránh.
Sở Cảnh Dung đột ngột xuất hiện phía bọn áo đen, hề lời thừa thãi, trực tiếp rút thanh kiếm mềm đeo bên hông đ.â.m về phía chúng.
Kiếm mềm như một con rắn độc kinh động, nhanh ch.óng luồn lách giữa đám áo đen. Bọn chúng cảm nhận một tia lạnh lẽo, thanh kiếm đoạt mạng.
Dù né tránh kiếm mềm của Sở Cảnh Dung, thì mũi nỏ ngắn do Dung Nhất b.ắ.n cũng găm lưng chúng. Bọn áo đen rên rỉ một tiếng, bả vai b.ắ.n trúng.
Sau vài hiệp, chỉ còn hai tên áo đen. Bọn chúng thầm kêu , ngờ công phu của Tứ hoàng t.ử cao đến . Xem chủ t.ử đ.á.n.h giá thấp .
Hai , thể chạy thoát, trong mắt lóe lên sự quyết tuyệt, lập tức uống t.h.u.ố.c độc tự sát.
Sở Cảnh Dung sớm chuẩn , đầu kiếm mềm xoay một vòng, trực tiếp đ.á.n.h rớt cằm tên áo đen. Cổ tay Sở Cảnh Dung hạ xuống, rút kiếm về phía , thanh kiếm mềm thuận thế c.h.é.m đứt cánh tay trái của tên thích khách.
Tên thích khách kinh hãi Sở Cảnh Dung. Sở Cảnh Dung mũi chân khẽ chạm đất, xoay đá văng cả hai tên ngoài.
Sở Cảnh Dung hừ lạnh một tiếng: "Trò cũ lặp . Các ngươi nghĩ Bản vương sẽ cho các ngươi cơ hội ?"
Lần , Dung Hi Nguyên tháo cằm thích khách, nhưng chúng vẫn tự sát ngay mặt họ. Sau Hạ Vân Lam kiểm tra t.h.i t.h.ể thích khách, phát hiện bên hộ thủ tay trái kim độc. Nếu chỉ tháo cằm thì chúng vẫn sẽ dùng kim độc để tự sát.
Vì , ngay khi Sở Cảnh Dung nhận bọn áo đen tự sát, chỉ đ.á.n.h bay cằm mà còn c.h.é.m đứt cánh tay trái của chúng.
Sở Cảnh Dung lạnh lùng đám áo đen, với Dung Nhất: "Ném cho nhỏ. Hắn cách thế nào để moi miệng hai tên ."
Nhìn vết m.á.u kiếm mềm, Sở Cảnh Dung khẽ cau mày, vẻ phiền chán.
Chuôi kiếm xoay tròn trong tay, thanh kiếm mềm lướt qua áo đen. Sở Cảnh Dung thu hồi kiếm, thanh kiếm lau sạch sẽ, lông mày mới giãn , đó cuộn trong thắt lưng.
"Bảo Dung Tam tra xét đất phong của Lão Nhị, đặc biệt là những mảnh rừng bán ."
Dung Nhất vội vàng đáp lời. Thấy hai tên áo đen còn tự g.i.ế.c , Dung Nhất sải bước đến, tàn nhẫn đá ngất xỉu cả hai tên.
Sở Cảnh Dung bước chân khỏi ngõ hẻm, ngờ gặp Đoan Vương Thế t.ử Sở Du Nhiên và nhóm của .
Sở Du Nhiên thấy Sở Cảnh Dung thì ngạc nhiên, ngang dọc chào hỏi: "Cảnh Dung, ở đây? Sao chỉ thôi? Chẳng đang ở Hộ bộ quan chính ?"
"Ừm, nhất thời buồn bực nên ngoài dạo. Các là đang khỏi thành ?" Sở Cảnh Dung hỏi.
Sở Du Nhiên phe phẩy quạt, : " là đến trang viên ngoài kinh thành. Ta bắt một con hươu, chuẩn đến đó nướng ăn. Nếu rảnh, cùng đến trang viên vui vẻ một chút ?"
Sở Cảnh Dung nhướng mày, đôi mắt thâm thúy Sở Du Nhiên, đó : "Ngày mai đến Binh bộ , nhất thời thể . Các cứ !"
Sở Du Nhiên vỗ vai , tiếc nuối : "Thật đáng tiếc! Hoàng thượng cho Lục bộ quan chính là Người coi trọng . Làm việc chính sự là quan trọng. Khi nào rảnh, chúng hẹn tụ tập."
"Chuyện là đương nhiên! Đoan Vương thúc gần đây khỏi kinh thành thăm bạn bè ? Có chuyện kỳ thú gì ?" Sở Cảnh Dung lơ đãng hỏi.
Sở Du Nhiên ngờ Sở Cảnh Dung hỏi chuyện Đoan Vương. Thấy chỉ hỏi bâng quơ, thần sắc hề đổi, : "Có một môn khách ở Tấn Châu nơi đó một hang núi, bên trong nhiều đá lạ sừng sững, Phụ vương hứng thú nên theo xem thử."
Mèo Dịch Truyện
Vừa Sở Du Nhiên thở dài: "Ai, chẳng hứng thú gì với đá lạ. Vẫn thấy kinh thành náo nhiệt hơn."
Sở Cảnh Dung gì thêm, vài câu với Sở Du Nhiên cáo biệt.