Xuyên không thành nữ phụ pháo hôi thì phải sống cho ngông. - Chương 131: Sự Thiếu Cân Bằng

Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:12:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đoan Vương vẻ mặt thành khẩn sợ hãi, ánh mắt ngập tràn vẻ cảm kích, liên tục bày tỏ lòng trung thành: "Tạ ơn Hoàng thượng tin tưởng. Hoàng thượng là do Tiên Đế chỉ định, khi đó thần bày tỏ nguyện ý tuân theo thánh chỉ của Tiên Đế. Đến nay tâm ý đổi, xin Hoàng thượng xét rõ, thần tuyệt đối bất kỳ ý đồ vượt quá phận sự nào."

 

Hoàng thượng đầy cảm khái, đích đỡ Đoan Vương dậy và : "Hoàng đa tâm . Trẫm thể tin tưởng Hoàng chứ! Trẫm thể thuận lợi đăng cơ, thể thiếu sự giúp đỡ đại nghĩa của Hoàng ."

 

Hoàng thượng đầu, chỉ Trần Ân dặn dò: "Mau tuyên Mạc Di tới đây. Bảo cùng Lão Tứ thẩm lý vụ án của Đổng Thăng, tuyệt đối để khác tùy tiện liên lụy đến Hoàng ."

 

Trần Ân cúi lĩnh chỉ, ngoài sắp xếp để thái giám tuyên Mạc Di triều kiến.

 

Hoàng thượng thêm với Đoan Vương vài câu tâm tình. Một bày tỏ bản thật lòng ủng hộ Hoàng thượng, còn thì kiên định tin rằng Đoan Vương tuyệt đối hai lòng.

 

Sau khi hai tỏ vẻ vui vẻ hòa thuận, Hoàng thượng và vẫy tay với : "Trẫm còn phê duyệt tấu chương, các ngươi ngoài !"

 

Sở Cảnh Hoài cứ lề mề nán cuối cùng. Chàng thật sự nhịn , ánh mắt trông mong Hoàng thượng. Lão Tứ Phụ hoàng sẽ ban thưởng cho ? Sao giờ đuổi họ ngoài thế .

 

Hoàng thượng suy nghĩ một lát, định gọi Sở Cảnh Dung . Vừa lúc thấy Sở Cảnh Hoài lén lút , Ngài cau mày mắng, nhưng nghĩ Lão Nhị cũng coi như đáng tin, còn kể chuyện rừng cây cho Lão Tứ . Thế là Ngài chuyển giọng khen ngợi: "Lão Nhị cũng trưởng thành hơn , tiếp tục nỗ lực."

 

Sở Cảnh Hoài lập tức ưỡn thẳng lưng, tủm tỉm định tự khen vài câu, thì Hoàng thượng kiên nhẫn, trực tiếp đầu gọi Sở Cảnh Dung: "Lão Tứ, con ở ."

 

Sở Cảnh Hoài thất vọng Hoàng thượng, thấy Ngài căn bản để ý đến , đành theo Âu Trường Cung và Đoan Vương rời khỏi Ngự Thư Phòng.

 

Đợi những khác ngoài hết, Hoàng thượng mệt mỏi day day ấn đường. Khi mở mắt nữa, ánh mắt Ngài tối sầm, thẳng Sở Cảnh Dung, thở dài: "Lão Tứ, con để lộ tâm tư !"

 

Sở Cảnh Dung nhếch môi , thản nhiên : "Từ khi Phụ hoàng cho phép nhi thần Lục Bộ, thì nên nghĩ đến việc nhi thần sẽ tâm tư . Đã như , mặt Phụ hoàng, nhi thần cũng che giấu cả."

 

Hoàng thượng im lặng Sở Cảnh Dung, khiến đoán suy nghĩ của Ngài. Giọng Ngài bình tĩnh: "Phải , con cái hoàng gia, nào ai tâm tư cơ chứ!"

 

Nghĩ đến Đoan Vương, năm đó triều thần cũng đều xem trọng . Bản Ngài cũng chỉ là một hoàng t.ử mấy nổi bật, dù Lục Bộ sớm hơn Lão Tứ vài năm, nhưng chuyện đều Đoan Vương áp chế, giữa các hoàng t.ử, Ngài cũng chẳng gì xuất sắc.

 

cuối cùng chính là Ngài trở thành Thái t.ử. Tiên Đế cứ thế trực tiếp đưa Ngài qua con thừa tự của Tiên Hoàng Hậu, Ngài trở thành đích t.ử, trở thành Hoàng đế hiện tại.

 

Cảnh tượng hiện giờ và lúc đó thật sự tương đồng nhưng cũng điểm khác biệt. Tài năng của Lão Tứ quá xuất chúng, mới Lục Bộ nửa năm mà khiến các triều thần nảy sinh ý định lập trữ.

 

Hoàng thượng Sở Cảnh Dung nhíu mày. Lão Tứ hành sự quá thẳng thắn, năng lực tuy mạnh, nhưng quá phô trương, vẫn còn thiếu sự cân bằng.

 

"Đoan Vương, con đừng vội vàng lôi xuống. Năm đó sĩ khí cực thịnh, công khai lẫn lén lút dựa ít. Nếu thật sự tra xét, triều đình sẽ động loạn. Hơn nữa, bao năm nay, Đoan Vương chắc chắn còn chuẩn khác. Muốn động đến , một quét sạch triệt để, nếu dễ c.h.ế.t sống . Cứ để nhà họ Đổng gánh chịu chuyện , chúng sẽ từ từ tính toán."

 

Sở Cảnh Dung sớm hiểu cách xử lý của Hoàng thượng, hề phản bác, chỉ cung kính đáp lời.

 

Đợi Mạc Di đến, Hoàng thượng trực tiếp để tiếp quản vụ án của nhà họ Đổng. Sở Cảnh Dung chỉ còn mang danh, cần nhúng tay nữa.

 

Chưa kịp để Hoàng thượng cho Sở Cảnh Dung và Mạc Di rời , tiểu thái giám đến báo: Võ An Hầu, Tạ Thái Sư và Hộ Bộ Thượng Thư Dư Tiền cầu kiến.

 

Sở Cảnh Dung ba cùng tới, suýt chút nữa bật . Quả nhiên là những lão hồ ly, đều nghĩ đến việc đến đây cáo trạng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-nu-phu-phao-hoi-thi-phai-song-cho-ngong/chuong-131-su-thieu-can-bang.html.]

Tuy là thừa cơ đ.á.n.h đòn gặp nạn, nhưng đến mặt Hoàng thượng mà lóc cầu cứu, thì đây còn là đ.á.n.h đòn nữa, mà là đường cùng vô vọng .

 

Hoàng thượng day day ấn đường, cho ba .

 

Ba tiến thỉnh an, liền bắt đầu cáo trạng.

 

Tạ Thái Sư: "Lão thần trạng cáo Ngu Quận Công giáo d.ụ.c con cháu nghiêm. Tôn nữ Lý Y Lan tìm hành hung, bắt cóc Tĩnh An tôn nữ của ."

 

Dư Thượng Thư: "Thần trạng cáo tôn nữ Ngu Quận Công Lý Y Lan tìm hành hung, bắt cóc tiểu nữ Như Ý."

 

Võ An Hầu: "Thần trạng cáo..."

 

Hoàng thượng trực tiếp ngắt lời Võ An Hầu, thể tin nổi : "Con gái khanh cũng Lý Y Lan tìm bắt cóc ? Cô gái nhà họ Lý đó là đối thủ của Hạ Vân Lam ?"

 

Võ An Hầu Hạ Dụ: ... Hoàng thượng, Ngài thể đợi thần xong hãy chen lời ? Ai của Ngu Quận Công phủ chứ?

 

"Khởi bẩm Hoàng thượng, bắt cóc tiểu nữ là do Chỉ huy sứ Binh Mã Ty Đổng Thăng sắp xếp."

 

Hoàng thượng tỏ vẻ hiểu rõ: "Ồ, cứ nghĩ các tiểu thư trong Kinh thành con gái khanh chứ!"

 

Dưới ánh mắt u oán của Hạ Dụ, Hoàng thượng chút hổ ho khan một tiếng, lập tức khoác lên thần sắc uy nghiêm: "Quá thể thống gì! Hạ ái khanh đừng nóng vội, Trẫm nhất định sẽ chủ cho khanh."

 

Ngước mắt thấy Sở Cảnh Dung, Ngài cảm thấy đến lúc quảng bá con trai, chỉ Sở Cảnh Dung với Hạ Dụ: "Lão Tứ tra Đổng Thăng phản quốc thông địch. Chỉ cần Mạc Di rõ vụ án, sẽ diệt Đổng gia cửu tộc, nhất định để Hạ tiểu thư chịu ủy khuất."

 

Hạ Dụ, Tạ Thái Sư, Dư Thượng Thư đều kinh hãi. Vì con gái, cháu gái bắt cóc nên họ chú ý đến chuyện khác trong Kinh thành. Họ ngờ Tứ hoàng t.ử nhanh ch.óng và thủ đoạn cao siêu đến mức thể diệt sạch nhà họ Đổng như .

 

Hạ Dụ tán thưởng Sở Cảnh Dung một cái, vội vàng che giấu, cúi đầu xuống. Không thể để tên tiểu t.ử thấy, nếu sẽ đà lấn tới, nghĩ rằng đồng ý chuyện hôn sự của và Vân Lam.

Mèo Dịch Truyện

 

Tạ Thái Sư và Dư Thượng Thư đều đổ mồ hôi lạnh lưng. Dư Thượng Thư còn đỡ, chỉ cảm thấy Tứ hoàng t.ử thủ đoạn lôi đình. Còn Tạ Thái Sư thật sự cảm thấy tim co rút . Cháu gái nhà từng gây chuyện khó coi với nha đầu nhà họ Hạ, về nhà nhất định cảnh cáo Tĩnh An tránh xa nhà họ Hạ mới là thượng sách.

 

Hạ Dụ đầy vẻ cảm kích tạ ơn: "Hoàng thượng thánh minh!"

 

Hoàng thượng khẽ 'ừm' một tiếng. Thấy Tạ Thái Sư và Dư Thượng Thư vẫn còn chằm chằm, Ngài trực tiếp bảo Trần Ân truyền chỉ: "Ngu Quận Công trị gia nghiêm, con cháu ngoan liệt, thể trọng dụng. Giáng Ngu Quận Công thành Cung Kính Bá, Lý Y Lan tống gia miếu sám hối ba năm."

 

Tạ Thái Sư và Dư Thượng Thư nghĩ đến cháu gái, con gái gặp chuyện gì, kết quả cũng coi như miễn cưỡng chấp nhận .

 

Đợi Hạ Dụ và những khác ngoài, Hoàng thượng bực bội mắng Sở Cảnh Dung: "Đi lòng vòng nhiều như , chẳng chỉ vì oai cho Hạ Vân Lam ? Con tự xem xem, tên võ phu Hạ Dụ vẫn còn cao đấy thôi, con thể tranh khí hơn một chút !"

 

Sở Cảnh Dung xoa xoa mũi. Gần đây, chịu đựng kiểu bực bội . Cha ruột thì chê bai, mà ngay cả nhạc phụ tương lai cũng mắt .

 

"Cũng chỉ vì để mua vui cho mỹ nhân. Việc điều tra phía gần xong , khéo gặp chuyện nhà họ Đổng bắt cóc , nên nhi thần tiện tay đẩy thuyền thôi. Đại sự quốc gia, nhi thần phân biệt rõ ràng. Chỉ là... chỉ là chuyện hôn nhân , e là nhờ Phụ hoàng . Nhi thần mặt Võ An Hầu còn chút tự tin nào nữa."

 

Hoàng thượng định đồng ý, liền liếc mắt lạnh lùng , chụp lấy vật chặn giấy bàn ném tới: "Cút ngoài! Đừng giăng bẫy Trẫm nữa!"

 

 

Loading...