Xuyên không thành nữ phụ pháo hôi thì phải sống cho ngông. - Chương 142: Cá lớn

Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:13:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Thế t.ử Du Nhiên quá khen . Ở kinh thành ai dám đại lượng !" Hạ Vân Lam với Sở Du Nhiên: "Tiểu nữ về kinh một năm, thường xuyên khen Thế t.ử Du Nhiên là độ lượng và khoan dung."

 

Nói xong, Hạ Vân Lam bĩu môi, thần sắc chút tiếc nuối: "Chỉ là một thanh cao như Thế t.ử Du Nhiên, vướng ruột như Đổng Thăng, thật sự là bạch ngọc nhuốm bẩn, khiến cảm thán!"

 

Nụ mặt Sở Du Nhiên giữ nữa. Vì chuyện của Đổng Thăng, nhiều trong kinh thành bắt đầu xa lánh Đoan Vương phủ. Đoan Vương phủ hiện giờ hết sức cẩn trọng, dám bất kỳ hành động lớn nào, chỉ sợ nắm thóp, cả nhà Hoàng thượng c.h.é.m đầu.

 

Sở Du Nhiên hừ lạnh một tiếng, ánh mắt Hạ Vân Lam như rắn độc phun nọc: "Hạ tiểu thư ngày càng thú vị, khó trách Cảnh Dung si mê đến . Đến cả Bản thế t.ử đây cũng... ha ha, hy vọng Hạ tiểu thư thể mãi mãi ngây thơ thẳng thắn như thế!"

 

Sắc mặt Sở Cảnh Dung trầm xuống, định đáp trả, nhưng Hạ Vân Lam kéo ống tay áo , với : "Không , đúng là thẳng thắn, cho nên để đối phó với những con rắn độc ôm họa trong lòng, luôn rút nọc độc của nó , mới lột da rút gân."

 

Sở Cảnh Dung đáp Hạ Vân Lam bằng một nụ , với Mộc Lâm và Sở Kính Ly: "Hai cứ lên lầu , đưa Vân Lam về sẽ Binh Bộ."

 

Chàng liếc Sở Du Nhiên một cái, : "Lần Đoan Vương thúc thích đá quý, Bản vương cố ý cho ở Tấn Châu gửi về vài khối, ngày mai sẽ sai đưa đến phủ. Chỉ là liệu chúng bằng khối mà Đoan Vương thúc ?"

 

Sở Cảnh Dung bước tới, hỏi đứa trẻ: "Ngươi tên là gì?"

 

Sở Du Nhiên Sở Cảnh Dung nhắc đến Tấn Châu, trong lòng rối bời, dấy lên cảm giác lạnh lẽo. Gã cứng đờ , đáp: "Cảnh Dung quá khách sáo , đồ ngươi tặng chắc chắn là hàng , Phụ vương nhất định sẽ vui mừng."

 

Sở Du Nhiên đột nhiên Trân Tu Lâu nữa, giờ phút gã chỉ chạy trốn khỏi nơi Sở Cảnh Dung, vội vàng với : "Ta hẹn với ở quán bên cạnh, hôm nay đến Trân Tu Lâu ủng hộ ."

 

"Tùy ngươi!" Sở Cảnh Dung hờ hững , đó đỡ Hạ Vân Lam lên xe ngựa, bản cũng tiện thể bước .

 

Hạ Vân Lam tựa thành xe ngựa, lắng tiếng bánh xe nghiến ken két nền tuyết, tiện miệng hỏi Sở Cảnh Dung: "Chàng xem nếu Ngõa Thích xâm lấn Liêu Bắc, liệu Đột Quyết ở Tây Bắc hành động gì ? Nếu Đột Quyết và Ngõa Thích liên thủ, cộng thêm Đại Sở xảy nội loạn, đối sách nào ?"

 

Sở Cảnh Dung nghiêng khuôn mặt nàng, thấy ánh mắt nàng vẻ mơ hồ, dù đang ngoài đường phố nhưng tầm tập trung.

 

"Nàng phát hiện điều gì ?"

 

Hạ Vân Lam thẳng , thu vẻ mặt, Sở Cảnh Dung: "Chàng từng nghi ngờ dụng tâm của ? Ngay cả Dung Hi Nguyên cũng nghi ngờ, thể nghi ngờ?"

 

Sở Cảnh Dung kéo tay nàng , nghiêm túc : "Lúc đầu từng nghi ngờ. Mục đích của nàng quá trực tiếp, theo tình hình lúc đó, lẽ nàng nên tìm đến Tam ca mới là điều bình thường."

 

Nói , Sở Cảnh Dung mỉm , bất lực : "Nàng đó, nàng quá lười biếng. Đã xác định hợp tác với thì ngay cả che đậy cũng lười, còn gì để nghi ngờ nữa chứ? Chỉ là quá tò mò về nàng, vô thức hiểu nàng thêm một chút. Không ngờ càng hiểu càng lún sâu, ngay cả trái tim cũng trao cho nàng ."

 

Sở Cảnh Dung trêu chọc gãi mũi nàng: "Nói , nàng khẳng định thể giành chiến thắng?"

 

Hạ Vân Lam nhăn mũi, gạt tay .

 

Làm nàng xác định Sở Cảnh Dung sẽ chiến thắng ư? Đương nhiên là vì nàng khi tiểu thuyết . điều thể . Trong đầu nàng suy nghĩ nhanh ch.óng, nửa thật nửa giả với Sở Cảnh Dung: "Lão điên với . Ông luôn dặn dò rằng nếu Hạ gia kinh, sẽ gặp tai họa lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-nu-phu-phao-hoi-thi-phai-song-cho-ngong/chuong-142-ca-lon.html.]

 

Muốn tránh khỏi tai ương thì theo quý nhân, và ghi nhớ 'tứ t.ử thượng vị' (Tứ hoàng t.ử lên ngôi). Vì , ngay khi đặt chân đến kinh thành, chuẩn ôm đùi Tứ hoàng t.ử ."

 

Sở Cảnh Dung hề nghi ngờ lời của Hạ Vân Lam. Y thuật của nàng cao siêu như , vô thức nghĩ rằng y thuật của vị lão điên nhất định đạt đến trình độ xuất thần nhập hóa.

 

Vậy thì việc lão điên còn thêm chút thuật huyền học cũng là điều hiển nhiên. Sở Cảnh Dung tiếc nuối : "Không thể quen vị cao nhân đó, quả là điều tiếc nuối cả đời. Những thứ nàng , cũng là do ông dạy ?"

 

Hạ Vân Lam thở dài, vẫn gật đầu: "Vâng, thể ... Ơ, chờ chút! Bảo xe ngựa dừng !"

 

Sở Cảnh Dung lệnh cho Dung Thập Thất dừng xe, cùng Hạ Vân Lam bên ngoài.

 

Lúc , bên ngoài Trân Bảo Các, Dương San đang bảo tiểu nhị khiêng những món trang sức nàng mua lên xe ngựa. Khi Dương San giơ tay lệnh, một chiếc vòng ngọc kê huyết đỏ rực cổ tay loáng cái lướt qua.

 

"Hừ, thảo nào gần đây nàng còn lảng vảng mặt nữa, hóa câu cá lớn ." Hạ Vân Lam khinh miệt một tiếng, buông rèm xuống, định thẳng.

 

Sở Cảnh Dung lúc cũng khéo thò đầu ngoài để cùng. Trong khoảnh khắc kịp phản ứng, đôi môi đỏ mọng của Hạ Vân Lam lướt qua mặt .

 

Cả hai đều trợn tròn mắt đối phương. Mặt Hạ Vân Lam ửng đỏ, nàng mở miệng định xin nhưng gì.

 

Sở Cảnh Dung cảm nhận cảm giác mềm mại ấm áp còn sót má, trong mắt lóe lên tia nóng rực, thể vô thức tiến gần Hạ Vân Lam hơn.

 

Mèo Dịch Truyện

Hạ Vân Lam đến luống cuống, vô thức đưa tay đẩy . Sở Cảnh Dung vội vàng thẳng , đưa mắt sang chỗ khác, dám Hạ Vân Lam nữa.

 

"Dương San đó vấn đề gì ?" Sở Cảnh Dung hỏi.

 

Hạ Vân Lam cúi mắt, khẽ "ừm" một tiếng. Nàng vô thức nắm lấy vạt áo, bình trái tim đang đập loạn xạ mới đáp Sở Cảnh Dung: "Chiếc vòng tay ngọc kê huyết đỏ của Dương San giống với chiếc ngọc bội mà Sở Du Nhiên đeo, vẻ chế tác từ cùng một khối ngọc.

 

Lúc Dương San giơ tay lên, thấy hoa văn chiếc vòng ánh nắng, giống với ngọc bội của Sở Du Nhiên. Hiện giờ Đoan Vương phủ đang trải qua thời gian khó khăn, Khang Ân Bá phủ lúc dán , rõ ràng là vì lợi ích quá lớn khiến họ ngại mạo hiểm.

 

Mấy năm , chúng tuyệt giao với Dương gia, Khang Ân Bá phủ mượn danh nghĩa Hạ gia để kiếm ít lợi lộc. Điều quan trọng nhất là Phụ đề phòng họ. Thiếp sợ Khang Ân Bá phủ vì lợi ích mà bán Hạ gia. Chàng giúp điều tra kỹ lưỡng Dương gia, lúc cần thiết thì cứ bắt họ câm miệng."

 

Sở Cảnh Dung gật đầu, khinh thường : "Bọn Khang Ân Bá phủ đúng là tự lượng sức , họ tưởng câu cá lớn, nhưng nào ngờ, trong mắt khác, họ còn chẳng bằng con tép riu.

 

Nếu họ thực sự dính líu đến Đoan Vương phủ, nghĩa là Đoan Vương phủ đang chuẩn hành động lớn, dùng Khang Ân Bá phủ để thăm dò thái độ của Phụ hoàng đối với bọn họ."

 

Hạ Vân Lam suy nghĩ một chút, với Sở Cảnh Dung: "Liệu Đoan Vương khống chế nhiều , hoặc là nắm nhược điểm của họ, khiến những đó chỉ thể giúp Đoan Vương thoát tội? Cho dù điều tra bằng chứng liên quan đến Đoan Vương, kết quả cuối cùng cũng chỉ là Đoan Vương rõ, cách nào định tội ?"

 

"Một khi giăng lưới , thể để con cá lớn nhất chạy thoát ?" Sở Cảnh Dung lạnh giọng : "Nếu Đoan Vương thực sự phản quốc, mặc kệ bằng chứng , cũng sẽ tự tay kết liễu . Dù thể công khai ban c.h.ế.t, cũng sẽ âm thầm đưa xuống gặp tổ tiên nhà Sở thỉnh tội."

 

 

Loading...