Xuyên không thành nữ phụ pháo hôi thì phải sống cho ngông. - Chương 2: Ra Ngoài Dạo Chơi

Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:10:38
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi dùng bữa sáng, Hạ Vân Lam cẩn thận hồi tưởng nội dung trong sách, đại khái các mối quan hệ của nhà họ Hạ.

 

Triều đại mà Hạ Vân Lam xuyên qua là một vương triều hư cấu... Đại Sở triều. Võ An Hầu phủ chính Hoàng đế khai quốc Đại Sở phong tặng, truyền đến nay là đời thứ sáu, thể coi là gia tộc công lao hiển hách qua nhiều thế hệ.

 

Võ An Hầu phủ đời đời đều nhân tài, tổ huấn cũng quy định con cháu tham gia tranh giành hoàng quyền, chỉ trung thành với Hoàng đế. Vì , mỗi đời Hoàng đế lên ngôi đều giao phó trọng trách cho Võ An Hầu phủ.

 

Võ An Hầu Hạ Dụ đời , năm hai mươi tuổi, khi Lão Võ An Hầu t.ử trận, ông lâm nguy nhận mệnh đến Tây Bắc trấn giữ biên cương, ở Tây Bắc ròng rã hai mươi năm.

Mèo Dịch Truyện

 

Những năm qua, Hạ Dụ dẫn binh dẹp yên loạn lạc ở Tây Bắc, Vua Đột Quyết dâng thư đầu hàng, quân Đại Sở đóng quân tại Đột Quyết.

 

Hiện tại Tây Bắc định, ba tháng , Hạ Dụ phụng chỉ về kinh. Hiện ông đang quản lý Kinh Vệ Doanh ngoài kinh thành.

 

Phu nhân Hầu phủ là Dương thị bệnh mất bảy năm . Nhà đẻ của bà là Khang Ân Bá phủ thì đang ở trong kinh.

 

Người thừa kế Bá phủ hiện tại chính là Dương Hòa Phong của Hạ Vân Lam. Cậu Dương bỏ võ theo văn từ khi còn trẻ, là Tiến sĩ hạng hai. Ông ưa tính cách của Hạ Dụ, cho rằng Hạ Dụ lỗ mãng, thiếu văn nhã. Từ khi Dương thị qua đời, nhà họ Hạ và nhà họ Dương ít khi qua .

 

Thế t.ử Hầu phủ Hạ Nguyên Tu, từ nhỏ lớn lên trong quân doanh, tính tình thẳng thắn. Anh vô cùng cưng chiều cô em gái duy nhất , thậm chí dù em gái gây chuyện chọc giận Hoàng đế, Hạ Nguyên Tu cũng chút do dự dùng công lao hiển hách bao đời của Võ An Hầu phủ để đổi lấy mạng sống cho nguyên chủ.

 

Chỉ tiếc là nguyên chủ ơn, vẫn tiếp tục gây đủ chuyện, cho đến khi tự chuốc lấy cái c.h.ế.t.

 

Hạ Nguyên Tu cũng chỉ tự trách dạy dỗ em gái , để nàng mới nhỏ tuổi bước sai lầm.

 

Hạ Vân Lam cẩn thận hồi tưởng nội dung tiểu thuyết, suy xét thêm các mối quan hệ nhân vật. Đây đều là bùa hộ mệnh giữ mạng, nhất định ghi nhớ, ngàn vạn đừng tự tìm đường c.h.ế.t nữa.

 

Sắp xếp xong xuôi, Hạ Vân Lam chuẩn dẫn Thanh Nha ngoài dạo chơi.

 

Hạ Vân Lam nghĩ thầm, xuyên thì thể phí hoài , các món ăn vặt nổi tiếng thời cổ đại, ăn cho . Cả các loại sơn hào hải vị nữa, cũng nếm thử hết mới .

 

Là một nữ phụ định sẵn là pháo hôi, tận hưởng từng ngày mới . Nếu cứ sống khổ sở, đột nhiên tặng cho nhân vật chính một gói kinh nghiệm lớn, thì toi mạng mà chẳng gì, thì lỗ to !

 

Thanh Liễu thấy Hạ Vân Lam ngoài, vội vàng đưa túi tiền đựng bạc của tiểu thư cho Thanh Nha.

 

Nhận thấy Hạ Vân Lam chỉ định dẫn Thanh Nha cùng, lời khuyên ngăn đến miệng, nàng nghĩ đến tính khí thất thường, nóng nảy của tiểu thư hiện giờ, bèn vội vàng đổi giọng.

 

Thanh Liễu tươi : "Tiểu thư ngoài chắc chắn sẽ mua vài món đồ lặt vặt. Dù Thanh Nha cũng là con gái, còn nhỏ tuổi, việc xách đồ nên giao cho một tiểu đồng thì hơn, như Thanh Nha mới thể chăm sóc tiểu thư chu đáo ạ."

 

Hạ Vân Lam cũng nghĩ nhiều, chỉ tiện miệng : "Ta cũng mua đồ gì lớn , chỉ ăn những món ngon thôi. Hay là ngươi tìm một quen thuộc kinh thành, dẫn chúng dạo một vòng ."

 

Tiểu đồng mà Thanh Liễu tìm tên là Tiểu Hỉ, tuổi lớn, mười ba mười bốn, lên trông tươi tắn.

 

Tuy tuổi còn nhỏ, nhưng lớn lên ở kinh thành nên ít chuyện .

 

Chuyện quán ăn sáng nào ngon, tiệm bánh đường nào chính gốc, tiệm bánh ngọt nào đắt khách nhất, bé đều rành mạch, tường tận.

 

Thậm chí con phố nào, vợ nhà ai hung dữ nhất, hôm nào nhà nào đ.á.n.h , Tiểu Hỉ cũng thể kể thêm vài câu.

 

Hạ Vân Lam thầm thán phục, tên nhóc mà ở hiện đại thì chắc chắn là một bạn của hội chị em phụ nữ, khả năng hóng hớt ngang ngửa với khu tụ tập đầu làng.

 

Tiểu Hỉ cũng là khéo léo. Thấy sắp giữa trưa, dẫn ăn bánh ngọt nữa mà đưa thẳng Hạ Vân Lam đến Trân Tu Lâu.

 

Nói về nơi món ăn ngon ở kinh thành, thì tranh cãi đến tối cũng phân thắng bại. nếu nơi nào sơn hào hải vị đầy đủ nhất, thì nơi đầu tiên nghĩ đến chính là Trân Tu Lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-nu-phu-phao-hoi-thi-phai-song-cho-ngong/chuong-2-ra-ngoai-dao-choi.html.]

 

Hạ Vân Lam và nhóm đến đúng lúc, Trân Tu Lâu lúc hết chỗ.

 

Tiểu Hỉ vô cùng bực bội, ngờ đầu việc cho tiểu thư thất bại. Cậu bé vội kéo tiểu nhị một bên, lén lút nhét vài đồng tiền đồng, thì thầm: "Tiểu nhị ca thông cảm giúp một chút, chúng của Võ An Hầu phủ, thể giúp tìm một bàn trống ?"

 

Tiểu nhị khách khí thu tiền đồng, liếc mắt một cái : "Xin ngài đừng trách, quy tắc của Trân Tu Lâu chúng là ai đến thì phục vụ . Hay là mấy vị đợi một chút ạ."

 

Sắc mặt Tiểu Hỉ khó coi, bé lo lắng Hạ Vân Lam.

 

Hạ Vân Lam hề tức giận, chỗ thì thôi, ăn !

 

"Không , hôm nay chúng đến muộn , mai dậy sớm hơn là . Đã còn chỗ thì chúng chỗ khác cũng , thôi!"

 

Vài bước khỏi cửa, liền thấy một tiếng kinh hô: "Cẩn thận!"

 

Rầm một tiếng, một chậu hoa rơi xuống vỡ tan tành ngay bên cạnh chân Hạ Vân Lam, bên cạnh còn một cây sào tre dùng để chống cửa sổ.

 

Rõ ràng, nếu cây sào tre , lúc Hạ Vân Lam đầu rơi m.á.u chảy .

 

Ánh mắt Hạ Vân Lam chợt lóe lên tia lạnh, nàng từ từ ngẩng đầu lên lầu hai. Một bóng hồng lướt qua, lập tức ẩn .

 

Bên cửa sổ gần đó, một nam t.ử dung mạo tuấn tú đang nghiêng nửa . Hạ Vân Lam hiểu ý, chính là ném cây sào tre.

 

Hạ Vân Lam tươi lời cảm ơn với nam t.ử: "Đa tạ tay tương trợ! Hôm nào rảnh, nhất định mời soái ca một bữa cơm để tạ ơn! Quả nhiên dung mạo tuấn tú thì tâm địa cũng lương thiện!"

 

Nói xong, Hạ Vân Lam chuyển ánh mắt sang khung cửa sổ bên , mỉa mai : "Làm chuyện sai trái xong là co rúm như con rùa ? Ngươi tự cút đây, là để lên kéo ngươi ? Tự chọn một !"

 

Lúc , một hồi xì xào bên cửa sổ, một nữ t.ử mặc y phục màu hồng thò đầu . Nàng vẻ mặt kiêu ngạo, ánh mắt đầy châm chọc, thản nhiên với Hạ Vân Lam: "Thì là Hạ tiểu thư! Thật xin , nãy chú ý nên lỡ rơi chậu hoa. Ta nghĩ Hạ tiểu thư xuất võ tướng, chắc chắn là tấm lòng rộng lượng, sẽ chấp nhặt nhỉ!"

 

Miệng nữ t.ử áo hồng lời xin , nhưng vẻ mặt đầy khinh thường, lời xin cũng vô cùng qua loa.

 

Hạ Vân Lam trong lòng lạnh lẽo. Nguyên chủ quá dung túng, đến nỗi loại mèo ch.ó tầm thường nào cũng dám giẫm lên đầu để oai .

 

Thanh Nha vội vàng kéo tay áo Hạ Vân Lam, sợ tiểu thư nhẫn nhịn, lưng trút sự tủi lên đầu Hầu gia.

 

Hạ Vân Lam vỗ vỗ tay Thanh Nha an ủi, cúi nhặt cành hoa đất lên, tiện thể lấy luôn cây sào tre.

 

Nàng đầu , mỉm với nữ t.ử áo hồng: "Ngươi sai, xuất võ tướng, đương nhiên là tấm lòng rộng lượng."

 

Nữ t.ử áo hồng lời Hạ Vân Lam , khinh thường bĩu môi, định mở lời thì Hạ Vân Lam dùng sức ném cành hoa dính bùn mặt ả, tiện tay ném luôn cây sào tre lên trán nữ t.ử áo hồng.

 

"Bịch!" Nữ t.ử áo hồng ngã nhào bên trong.

 

"Oa!... Huhu... Mặt !"

 

Bên trong phòng truyền đến một tràng hỗn loạn!

 

Hạ Vân Lam phủi tay, hướng về phía cửa sổ : "Thấy ngươi cũng là yêu hoa, bụng gửi cành hoa về, ai ngờ trượt tay. Ta nghĩ ngươi là nhiều sách thánh hiền, nhất định là lòng độ lượng!"

 

Nói xong, Hạ Vân Lam dẫn Thanh Nha và Tiểu Hỉ chuẩn rời .

 

 

Loading...