Xuyên không thành nữ phụ pháo hôi thì phải sống cho ngông. - Chương 36: Liễu Nhứ
Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:11:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trung Cần Bá giận dữ : "Hạ tiểu thư, ngươi thể phát hiện con trúng độc, lão phu cảm kích. một khuê các tiểu thư như ngươi, nhất nên ở nhà học tập "Nữ Giới", "Nữ Đức" thì hơn!"
Hạ Vân Lam nhướn mày. Lão già rõ ràng là đang thẳng mặt thích lo chuyện bao đồng đấy!
"Là dân chúng Đại Sở, quan phủ thẩm án, bách tính thể ngoài quan sát. Chúng cung cấp manh mối cũng chỉ c.h.ế.t yên nghỉ. Không hiểu Trung Cần Bá ở đây ngăn trái cản là đạo lý gì? Chẳng lẽ chỉ dùng cực hình ép cung mới tính là đòi công bằng cho Bá phủ nhà ngài ?
Vậy công bằng của oan sẽ do ai ban ? Hôm nay Tứ hoàng t.ử ở đây, đại diện cho Hoàng gia để rửa oan cho khuất, tuyệt đối bỏ sót kẻ , cũng oan uổng . Trung Cần Bá là tin tưởng Tứ hoàng t.ử, tin luật pháp Đại Sở?"
"Tốt, , ! Hôm nay lão phu sẽ đợi Tứ hoàng t.ử cho con trai một lời giải thích thỏa đáng! Bằng , lão phu sẽ cung tìm Hoàng thượng phân xử!" Trung Cần Bá dùng ngón tay chỉ Hạ Vân Lam .
Hạ Vân Lam căn bản thèm để ý đến ông , với các hoa nương: "Các ngươi xuống nghỉ ngơi một lát , lát nữa và Tứ hoàng t.ử sẽ hỏi chuyện từng một."
Thế t.ử Nguỵ Quốc Công phản đối: "Tứ hoàng t.ử điều tra án thì thôi , Hạ tiểu thư là ngoài, nhất nên tham gia ."
Sở Cảnh Dung thản nhiên : "Bổn vương là nam t.ử, một vài việc cần Hạ tiểu thư hỗ trợ. Lý Thế t.ử ý kiến gì ?"
Thấy Thế t.ử Nguỵ Quốc Công và Trung Cần Bá còn gì nữa, Sở Cảnh Dung hiệu cho Hạ Vân Lam theo. Hai bước gian phòng nhỏ bên cạnh để chuyện.
"Có phát hiện gì ? Đã xác định ?"
Hạ Vân Lam gật đầu: "Chắc là cô , nhưng xem cô hoa nương thế nào . Những luôn che đậy lời Chu Thiệu khi c.h.ế.t, chắc chắn là ẩn tình gì đó, hoặc họ đang giấu giếm chuyện xa nào đó."
Sở Cảnh Dung gật đầu: "Đám công t.ử bột đó mà ẩn tình thì mới là lạ. Luật pháp Đại Sở quy định quan viên mua dâm, thế mà bọn chúng vẫn ngang nhiên đến đây."
Hoa nương dẫn , gương mặt thanh lệ nhưng tái nhợt, song thần thái thản nhiên, nàng hành lễ với Sở Cảnh Dung và Hạ Vân Lam.
"Liễu Nhứ gặp Tứ điện hạ, hai vị hỏi gì, cứ việc hỏi ạ!"
Sở Cảnh Dung và Hạ Vân Lam , thẳng thắn hỏi: "Ngươi là hạ độc. Tại g.i.ế.c Châu Thiệu?"
Liễu Nhứ cố gắng gượng , Hạ Vân Lam: "Hạ tiểu thư tại ngăn cản nô gia? Lúc đó nô gia rõ ràng đầu thú."
Hạ Vân Lam hờ hững : "Ngươi thông minh, giờ chắc hẳn đoán tại như ."
Liễu Nhứ hít sâu một , quỳ xuống Hạ Vân Lam: "Lỗi là do một , liên quan đến khác. Có thể tha mạng cho các hoa nương khác ?"
Hạ Vân Lam lắc đầu: "Ngươi quá ngây thơ. Nếu chỉ kết tội các ngươi, riêng tội sát hại mệnh quan triều đình thôi, những khác còn đường sống . Ta ngăn ngươi cũng là cho khác một con đường sống."
Sở Cảnh Dung lạnh lùng Liễu Nhứ: "Bổn vương mang văn thư đến đây, ghi chép hồ sơ, tức là đang cho ngươi một cơ hội để rõ chuyện. Nếu ngươi , hãy kéo tất cả cùng c.h.ế.t ."
Liễu Nhứ c.ắ.n c.h.ặ.t môi, đến khi giọt m.á.u trượt xuống mới thẳng hai họ.
"Châu Thiệu hại c.h.ế.t cả gia đình , chỉ là báo thù mà thôi!"
Liễu Nhứ từ từ kể ân oán giữa và Châu Thiệu.
Liễu Nhứ tên thật là họ Phương, là huyện Kim Bình, Tấn Châu. Gia cảnh khá giả, nhà hai cửa hàng và hai trang viên.
Họ Phương ở địa phương cũng coi là gia đình lương thiện, hai chị em nhà họ Phương đều xinh , là mỹ nhân nổi tiếng trong huyện. Em trai nhà họ Phương từ nhỏ thông minh, cũng sớm học đường.
Phương lão gia mỗi khi các con, đều thầm vui mừng.
Nào ngờ, chị cả nhà họ Phương đính ước với con trai của một cử nhân trong huyện, thì tân huyện lệnh Châu Thiệu để mắt đến nàng.
Mượn men, trêu ghẹo chị cả họ Phương ngay giữa ban ngày, kết quả nàng và nha đ.á.n.h cho một trận.
Châu Thiệu đầu thành công, càng sức ép buộc chị cả họ Phương khuất phục. Hắn hết là chèn ép cửa hàng nhà họ Phương, đó còn buộc trường học trong huyện đuổi học em trai họ Phương.
Chị cả họ Phương là cương trực, lập tức tìm đến Châu Thiệu. Châu Thiệu chỉ , nếu nàng chịu theo , sẽ cho em trai họ Phương tiếp tục học.
Chị cả họ Phương lập tức chạy ngoài đại sảnh, tố cáo tội ác của Châu Thiệu, đập đầu tự vẫn ngay cửa nha môn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-nu-phu-phao-hoi-thi-phai-song-cho-ngong/chuong-36-lieu-nhu.html.]
Nhà họ Phương mất con gái lớn, con trai đuổi học, Châu Thiệu còn sức chèn ép khắp nơi.
Vốn dĩ họ định cả nhà chuyển đến huyện khác sinh sống, nhưng ngờ Châu Thiệu vì chuyện chị cả nhà họ Phương đập đầu c.h.ế.t nha môn mà đ.â.m căm hận cả gia đình.
Hắn lệnh cho sư gia dẫn nha dịch giả dạng thổ phỉ, phóng hỏa đốt nhà họ Phương ngay trong đêm.
Liễu Nhứ và em trai v.ú nuôi giấu trong chum nước ở phòng hầu, nhờ mới thoát c.h.ế.t.
Đợi đến khi hàng xóm láng giềng vì thấy cháy mà kéo đến dập lửa, v.ú nuôi mới thừa cơ hội đưa hai đứa trẻ trốn thoát.
Ba văn thư, chạy trốn khắp nơi. Họ đến một ngôi làng hẻo lánh tên, bán chiếc khóa trường mệnh mà em trai họ Phương đeo từ nhỏ, tìm văn thư.
Tưởng chừng cuối cùng cũng định, ai ngờ em trai họ Phương đổ bệnh, tốn hết tiền bạc cũng khỏi. Liễu Nhứ khi đó mới mười ba tuổi, lén bán .
May mắn , em trai họ Phương cuối cùng cũng khỏe . khi chị gái vì cứu mà bán thanh lâu.
Em trai họ Phương chạy đến quỳ lạy tú bà thanh lâu, rằng sẽ kiếm tiền trả nợ, chỉ cầu xin đưa chị gái về nhà.
Tú bà lập tức tăng giá gấp năm , chỉ cho mười ngày. Nếu em trai họ Phương còn dám gây rối, ả sẽ đ.á.n.h Liễu Nhứ.
Liễu Nhứ đích ngoài, quỳ xuống mặt em trai, bảo đừng đến nhận mặt nữa, hy vọng của nhà họ Phương chính là .
Tưởng chừng kiếp còn hy vọng báo thù, ai ngờ tạo hóa trêu . Chủ cũ của Liễu Nhứ đắc tội với khác, đành bán những hoa nương như họ . Liễu Nhứ bán đến kinh thành.
Vú nuôi dẫn em trai thuê một căn sân nhỏ ở kinh thành, thỉnh thoảng Liễu Nhứ sẽ đến thăm họ.
Tối hôm qua, Châu Thiệu đến chằm chằm Liễu Nhứ, dùng sức nắm lấy cằm cô: "Cái khuôn mặt , trông giống con chuột tuột khỏi tay năm năm ."
Vừa dứt lời, đẩy mạnh Liễu Nhứ lớn.
Nhị lão gia phủ Ngu Quốc Công còn : "Ngươi năng lung tung . Năm năm ngươi còn ở Tấn Châu, Liễu Nhứ là Lương Châu chính gốc mà."
Châu Thiệu "ồ" một tiếng, ôm Liễu Nhứ lòng: "Chỉ vì cái khuôn mặt , hôm nay lão gia đây chọn cô ."
Trong bữa tiệc, Châu Thiệu cùng vài nhắc đến chuyện gần đây một tú tài ở ngoại ô kinh thành một bức cổ họa. Dương lang trung Bộ Binh tiếc nuối : "Đáng tiếc là thể chiêm ngưỡng chân dung, tú tài đó c.h.ế.t ."
Châu Thiệu hừ lạnh: "Cổ họa cái gì? Chẳng qua là hạng dối đời lừa danh mà thôi, đến tống tiền , đuổi !"
Nhị lão gia Ngu Quốc Công và Dương lang trung Bộ Binh , cùng ha hả.
"Thì là . Hôm nào rảnh, ba chúng cùng thưởng thức kỹ lưỡng!"
Liễu Nhứ nghĩ đến gia đình những kẻ hại c.h.ế.t như một lũ kiến, trong lòng càng thêm căm hận.
Chờ khi ba đó say mèm, lộ hết vẻ cuồng loạn, nàng bèn lén lút nhai hạt trúc thiên nam mà cất giữ từ lâu, đó uống một ngụm rượu dùng miệng đút cho Châu Thiệu.
Châu Thiệu càng thêm điên cuồng đè Liễu Nhứ xuống, định hành sự ngay giữa bàn tiệc. Liễu Nhứ đưa mắt lả lơi như tơ, thì thầm tai Châu Thiệu: "Đại nhân quá nóng vội . Lát nữa đại nhân cứ sang phòng nhỏ bên cạnh chờ nô gia, nô gia sẽ tùy ý đại nhân xử trí."
Nhân lúc đó, Liễu Nhứ lấy cớ chê mùi rượu nồng nặc, sai mang cả cây cửu lý hương trong phòng nàng đến.
Trong lúc , Châu Thiệu như con sói đói chằm chằm miếng mồi, đôi tay ngừng luồn lách cơ thể Liễu Nhứ, liên tục giục giã nàng. Thấy gần đủ thời gian, Liễu Nhứ mới khẽ đáp bên tai Châu Thiệu.
Mùi hương quyến rũ đó khiến Châu Thiệu đầu óc choáng váng.
Hắn lảo đảo về phía căn phòng nhỏ, nơi đó vặn lan can. Tiểu tư của định đến đỡ, nhưng Châu Thiệu đang cao hứng nên bực bội đuổi tên tiểu tư .
Đợi đến khi rượu ngấm, gió lạnh thổi qua, độc tính của trúc thiên nam cũng phát tác. Hắn kịp kêu cứu rơi thẳng xuống nước.
Mèo Dịch Truyện
Lúc phát hiện , Châu Thiệu c.h.ế.t từ lâu.