Xuyên không thành nữ phụ pháo hôi thì phải sống cho ngông. - Chương 41: Con trai thương nhân
Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:11:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sự tàn nhẫn tràn ngập trong mắt Dung Hi Nguyên, dường như đang xuyên qua Hạ Vân Lam để thấy cảnh kẻ thù gục ngã.
Hắn chậm rãi kéo suy nghĩ trở về, nhắm mắt , bộ cơ thể dựa hẳn lưng ghế.
Hạ Vân Lam lãnh đạm khuôn mặt gần như trong suốt của đàn ông. Sự trắng bệch bệnh tật càng khiến Dung Hi Nguyên trông yếu ớt hơn.
Dung Hi Nguyên mở mắt, đôi mắt sâu thẳm như hố đen, một tia sáng nào, tối tăm tựa sương mù đen, thể thấu.
Hắn chậm rãi nghiêng về phía , năng chậm rãi với Hạ Vân Lam: "Không ai phép tổn thương nhà họ Dung của nữa! Ta là của địa ngục , nếu ai dám Cảnh Dung thương tổn dù chỉ một chút, sẽ kéo xuống địa ngục!"
Dứt lời, từ từ dậy, tiểu tư đỡ ngoài.
Hạ Vân Lam khẩy một tiếng, hướng về phía bóng lưng của Dung Hi Nguyên : "Đây là chuyện đôi bên cùng lợi. Nếu lợi mà còn giá, cũng sẽ cho hậu quả của việc chiếm tiện nghi! Ta Hạ Vân Lam cũng là quả hồng mềm!"
Dung Hi Nguyên đầu , Hạ Vân Lam. Thần sắc khôi phục vẻ công t.ử bệnh yếu ớt, tuấn mỹ như ban đầu.
Hắn ôn hòa, tựa như âm trầm khi nãy từng tồn tại: "Vậy xin Hạ tiểu thư chiếu cố nhiều hơn!"
Hạ Vân Lam tức đến mức suýt chút nữa xông đến đ.á.n.h . Đây là bệnh kiều mỹ nam t.ử, đây rõ ràng là một tên điên!
Nếu hiện giờ cùng 'lên thuyền' với Sở Cảnh Dung, Hạ Vân Lam thề c.h.ế.t cũng đ.á.n.h cho Dung Hi Nguyên một trận.
Dung Hi Nguyên cũng nắm rõ điểm , cho nên mới thẳng với Hạ Vân Lam, chỉ nàng dốc sức việc, mà còn nàng giải độc cho , trong khi miệng lưỡi vẫn cứ độc địa!
"Mơ tưởng chiếm lợi , c.h.ế.t các ngươi ! Lát nữa sẽ Trân Bảo Các 'quét sạch hàng', lấy hết đến mức khiến tim gan các ngươi đau xót!"
Hạ Vân Lam lúc quyết định , ngọc bội nàng sẽ trả nữa. Thậm chí, nàng còn dùng ngọc bội đó để 'dọn sạch' Trân Bảo Các!
............
Hai chủ tớ Văn Oanh Oanh chờ đợi đến mức mất hết kiên nhẫn, cuối cùng cũng thấy Dung Hi Nguyên .
Hai phía , thấy Hạ Vân Lam hề theo.
Cả hai vội vã về phía Trân Tu Lâu, tựa như kịp dừng bước, suýt chút nữa tông thẳng Dung Hi Nguyên.
"Ối!"
"Tiểu thư, chứ ạ!"
Mèo Dịch Truyện
Nha vội vàng đỡ Văn Oanh Oanh. Ả dựa nha dậy, yếu ớt liếc khuôn mặt tuấn mỹ của Dung Hi Nguyên.
Má đỏ dần dần bò lên, Văn Oanh Oanh thẹn thùng khổ não xin Dung Hi Nguyên: "Công t.ử thứ , tại nhất thời gấp gáp, mạo phạm đến công t.ử !"
Dung Hi Nguyên hiền hòa : "Cô nương cần bận tâm! Cô nương định quán dùng bữa ? Mời trong!"
Dứt lời, nghiêng , nhường đường cho Văn Oanh Oanh.
Văn Oanh Oanh thẹn thùng : "Hạ tiểu thư hẹn đến dùng bữa, thấy muộn nên mới luống cuống. Không công t.ử quý danh là gì? Nếu công t.ử thương, Oanh Oanh nhất định sẽ đến tận nhà tạ tội!"
Dung Hi Nguyên nhướng mày, ngạc nhiên : "Thì cô nương quen Vân Lam , thật may mắn! Nàng đang ở lầu , cô nương mau , đừng để nàng chờ lâu!"
Sau đó, như chợt nhận điều gì, thêm: "Tại hạ họ Dung, gia đình nghề buôn bán. Nếu chuyện gì, sẽ với Vân Lam, cô nương cần bận lòng !"
Văn Oanh Oanh Dung Hi Nguyên nhà nghề buôn bán, liền nhíu mày ghét bỏ.
Ngay lập tức, mặt ả còn ửng đỏ, ánh mắt còn ngây ngất si mê, cơ thể cũng trở nên khỏe mạnh hơn hẳn.
Chỉ thấy Văn Oanh Oanh lập tức thẳng , dùng khăn tay phẩy phẩy, "Vì công t.ử , xin phép ."
Dung Hi Nguyên vẫn giữ thái độ hòa nhã, lời tạm biệt với Văn Oanh Oanh.
"Vậy thì hậu hội hữu kỳ nhé, hy vọng còn thể gặp cô nương!"
Văn Oanh Oanh lãnh đạm liếc một cái, thèm đáp lời.
Dung Hi Nguyên trong kiệu, ánh mắt tràn đầy ý , tự nhủ: "Ta hy vọng gặp là đang chúc ngươi may mắn đấy! Cái trình độ , còn đủ để Hạ gia nha đầu luyện tay ! Ha ha... Kinh thành quả là một nơi thú vị!"
Thấy Dung Hi Nguyên kiệu mất, nha của Văn Oanh Oanh cúi hỏi: "Tiểu thư, chẳng vạch trần hành vi xa của Hạ Vân Lam mặt vị công t.ử ? Sao để mất ?"
"Ngươi hiểu cái gì?" Văn Oanh Oanh trừng mắt nha , mỉa mai : "Hắn chẳng qua chỉ là con trai của một thương nhân. Nếu để khác Hạ Vân Lam, Đại tiểu thư Hầu phủ, dính líu đến con trai thương nhân, ngươi xem sẽ thế nào?"
"Á? Vậy Hạ Vân Lam sẽ đừng hòng gả nhà huân quý nữa, Hầu phủ cho dù đuổi nàng khỏi nhà, thì cũng mất hết thể diện!" Nha kích động .
Hai chủ tớ tựa như nắm một nhược điểm chí mạng của Hạ Vân Lam, xoa tay chuẩn tung tin đồn.
lúc , một gia nhân tìm đến hai , hành lễ với Văn Oanh Oanh : "Tiểu thư, Lão gia dặn dò mấy ngày nữa Hoàng thượng sẽ ngự giá đến Hành cung để tránh nóng. Các quan viên từ Ngũ phẩm trở lên sẽ theo, một vài gia quyến cũng sẽ cùng. Lão gia bảo tiểu thư mau về chuẩn kỹ lưỡng, đến lúc đó Phu nhân sẽ dẫn tiểu thư cùng ."
Văn Oanh Oanh tiếc nuối vì Hạ Vân Lam lợi, nhưng ả chợt nghĩ: Đợi đến Hành cung ngoài kinh, sẽ lan truyền chuyện Hạ Vân Lam qua với con trai thương nhân, khiến các Phu nhân khinh thường nàng. Đến lúc đó, Hạ Vân Lam bại danh liệt, mới giải mối hận trong lòng .
Nếu Hạ Vân Lam Văn Oanh Oanh tự tìm đến ngược, nàng nhất định sẽ trút hết cơn giận dồn nén hồi trưa lên ả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-nu-phu-phao-hoi-thi-phai-song-cho-ngong/chuong-41-con-trai-thuong-nhan.html.]
Cho nên, cơn tức Sở Cảnh Dung chọc ghẹo hồi trưa Hạ Vân Lam trút hết lên Trân Bảo Các.
"Mấy món gói hết cho , cả mấy thứ cũng gói luôn!"
Hạ Vân Lam đưa tay chỉ, yêu cầu lấy hết mười bộ trang sức đắt nhất Trân Bảo Các. Hừ! Ta sẽ chừa cho các ngươi một bộ nào!
Chưởng quỹ thấy Hạ Vân Lam hào phóng như , híp cả mắt.
Hắn vui vẻ đáp lời liên tục: "Dạ ạ! Tiểu nhân sẽ gói kỹ cho ngài ngay!"
Hạ Vân Lam chớp mắt lấy một cái, chỉ một đống trang sức bạc: "Tất cả những món cũng lấy hết, thưởng cho các nha !"
"Ấy ! Vâng ạ! Gói hết cho ngài ngay!"
Hạ Vân Lam 'ừm' một tiếng, với Tiểu Hỷ và Thanh Nha: "Mỗi đứa các ngươi chọn mười món, chọn thêm mười món nữa cho Thanh Liễu và Dương ma ma!"
"Nô tỳ xin tạ ơn tiểu thư ban thưởng!"
Tiểu Hỷ và Thanh Nha lập tức hớn hở chọn đồ!
Chờ ba chọn xong, Tiểu Hỷ và Thanh Nha ôm vác đầy , ba tiểu nhị cũng phụ khiêng mấy cái hộp lớn!
Hạ Vân Lam bước , Chưởng quỹ ngây , lập tức tiến lên khan: "Hạ tiểu thư, ngài xem tiểu nhân nên đến Hầu phủ tính tiền, ngài sai mang ngân lượng đến?"
Hạ Vân Lam liếc mắt lạnh lùng một cái: "Ai trả tiền?"
Chưởng quỹ lập tức sầm mặt xuống. Mặc dù luôn tươi đón khách, nhưng Chủ t.ử nhà là Tứ hoàng t.ử, từng ai dám quỵt nợ ở đây!
Hắn lập tức bày khí thế, định xông lên ngăn .
Hạ Vân Lam lười biếng lắc lư chiếc ngọc bội, Chưởng quỹ suýt chút nữa quỳ rạp xuống.
"Ơ... ha... ha ha..." Tốc độ biến sắc của Chưởng quỹ nhanh đến mức khiến Hạ Vân Lam thán phục!
"Ta ?" Hạ Vân Lam nhướng mày hỏi.
Chưởng quỹ nịnh, liên tục gật đầu: "Mời Hạ tiểu thư thong thả! He he!"
Trở về, Hạ Vân Lam đem hết trang sức bạc mang về thưởng cho tất cả hầu.
Nhất thời, hầu nhà họ Hạ vô cùng vui mừng, cứ ngỡ hôm nay tiểu thư của họ vui vẻ!
Hạ Vân Lam lúc vẫn cảm thấy thoải mái. Chờ đến tối, khi Sở Cảnh Dung đến, trong lòng nàng càng thêm nghẹn .
"Ngươi đến gì nữa?" Hạ Vân Lam vui trừng mắt Sở Cảnh Dung.
Sở Cảnh Dung cầu hòa: "Nàng đại nhân đại lượng, xin hãy tha thứ cho tiểu cữu cữu năng suy nghĩ!"
Vừa lời , Hạ Vân Lam liền xù lông.
"Đừng mà nhảm nữa, năng suy nghĩ ? Mấy các ngươi, chữ nào thốt mà suy tính ?"
Hừ một tiếng, Hạ Vân Lam dùng tay vỗ nhẹ Sở Cảnh Dung. "Ta đúng là tự chuốc họa , tự ý nhảy lên con thuyền của ngươi thế ? Tự tìm đến cửa thì gọi là ăn, ăn với các ngươi chịu thiệt , giờ còn đủ ? Ngươi mà còn dám để chịu thiệt nữa, sẽ tự nhảy khỏi thuyền, c.h.ế.t chìm cũng chịu đựng cái cục tức !"
Sở Cảnh Dung đợi nàng trút giận xong, dịu giọng dỗ dành: "Tiểu cữu cữu ý thăm dò ngươi , chỉ là bệnh lâu ngày, tính tình chút thất thường thôi. Vì chúng cùng một chiến tuyến , thể để ngươi chịu thiệt !"
Nhìn đống trang sức nàng vứt lung tung bàn, : "Mấy món trang sức hôm nay , cũng đủ tinh xảo. Ngày mai, sẽ cho mấy món trân phẩm, ngươi cứ đến chọn tiếp nhé!"
Hạ Vân Lam thái độ của chọc cho bật .
Nàng chợt hiểu cảm giác của nha xé quạt trong Hồng Lâu Mộng. Tuy nhiên, vẫn thể dễ dàng bỏ qua cho .
"Thanh Liễu, !"
Thanh Liễu thấy Hạ Vân Lam gọi , tim chợt đập mạnh, cúi đầu bước .
"Ngươi ngại ngùng cái gì? Chẳng ngươi đến từ ? Lần nào cũng lén lút canh ngoài cửa, là sợ khác trong phòng nam nhân lạ ?"
Thanh Liễu biện giải, khẽ hành lễ với cả hai, ôn hòa hỏi Hạ Vân Lam: "Tiểu thư gọi nô tỳ chuyện gì?"
Hạ Vân Lam chỉ Sở Cảnh Dung, với Thanh Liễu: "Tứ hoàng t.ử thích đùa lắm. Chốc nữa ngươi chạy sân hét lớn: 'Tứ hoàng t.ử xông phòng !', để cha và đại ca đùa với một trận vui vẻ!"
Thanh Liễu và Hạ Vân Lam , gật đầu, hét lớn: "Tứ..."
Chưa kịp để Thanh Liễu thêm một chữ nào, nàng Sở Cảnh Dung điểm huyệt.
Sở Cảnh Dung trưng vẻ mặt oan ức : "Ta thấy oan đầu nợ chủ, ngươi vẫn nên xử lý tiểu cữu cữu thôi!"
Không cầu xin tha thứ ! là chủ nào tớ nấy, nha đầu thật sự dám theo lời tiểu thư!
Hạ Vân Lam hừ lạnh một tiếng: "Giải huyệt cho nàng , chậm rãi rời khỏi đây, tiễn."