Xuyên không thành nữ phụ pháo hôi thì phải sống cho ngông. - Chương 66: Thái Hân Ngữ
Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:11:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Vân Lam dẫn Thanh Nha và Tiểu Hỷ trở về hành cung, tâm trạng vẫn vô cùng phấn khởi.
Lần giải độc cho Dung Hi Nguyên thu hoạch tệ. Không chỉ kim cương hồng mà còn mang một chậu Quỳnh Hương, điều tuyệt vời hơn là chậu hoa chỉ hai ngày nữa sẽ nở .
Điều vui nhất là thể chọc tức Dung Hi Nguyên một trận, thật quá đáng giá. Món nợ chèn ép ở Trân Tu Lâu xem như trả .
Hạ Vân Lam đang vui vẻ đường về, thấy ở bụi hoa bên cạnh viện một thiếu nữ áo hồng đang xổm, khe khẽ gọi: "Meo Meo, con mau ! Meo Meo!"
Chắc là xổm mỏi chân, thiếu nữ quỳ một gối, khẽ rướn đầu trong, cẩn thận gọi con mèo của : "Meo Meo! Meo Meo con ở ? Mau ! Không nữa là tỷ tỷ về đó!"
Hạ Vân Lam hỏi: "Ngươi đang tìm mèo ?"
Thiếu nữ giật , cẩn thận phịch xuống đất, vội vàng dậy phủi bụi , xin Hạ Vân Lam: "Thật xin ! Con mèo của chạy trong đó!"
Đôi mắt nai tơ kinh hãi, vô tội Hạ Vân Lam, dáng vẻ rụt rè, e lệ khiến khỏi thấy thương cảm.
Thiếu nữ trông thanh tú, chỉ điều vết sẹo má trái hỏng vẻ .
Hạ Vân Lam bước lên: "Đi thôi, đưa ngươi tìm mèo!"
"Ngươi là Hạ tiểu thư ?" Thiếu nữ bất an hỏi.
"Ừm!" Hạ Vân Lam gật đầu: "Chỗ của bình thường chẳng ai dám đến, ngươi xem như là khách quý hiếm ."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của thiếu nữ ửng đỏ, nàng bất an kéo vạt áo: "Ta tên là Thái Hân Ngữ, là con gái của Thái Tế Tửu Quốc T.ử Giám."
"Hạ tiểu thư thứ , Hân Ngữ thất lễ ." Thái Hân Ngữ cúi xin Hạ Vân Lam.
Hạ Vân Lam thật sự cô nàng mềm mại cho tan chảy, đúng là một cô gái nhỏ dễ hổ.
"Không , đều tính !" Hạ Vân Lam : "Cũng chẳng gì , ít nhất thì ai dám tùy tiện chọc giận , cũng thanh tịnh!"
Hạ Vân Lam hiệu cho Thái Hân Ngữ theo viện, Thái Hân Ngữ lập tức theo.
Đến sân viện, Hạ Vân Lam hỏi thẳng Dung Thập Thất: "Có thấy mèo của Thái tiểu thư ?"
Dung Thập Thất Thái Hân Ngữ một cái đầy ẩn ý, trả lời Hạ Vân Lam: "Mèo của Thái tiểu thư đang ở cạnh bể nước nuôi cá chép cảnh."
Thái Hân Ngữ đỏ mặt tía tai, trong lòng thầm trách: "Meo Meo, con mèo nghịch ngợm , chạy đến chỗ Hạ tiểu thư chứ. Đến thì đến , còn chạy đến bên cạnh bể nuôi cá chép. là sống mà."
"Ô, con mèo đó cũng tìm chỗ đấy!" Hạ Vân Lam thản nhiên : "Thập Thất, ngươi giúp Thái tiểu thư mang mèo đến đây. Thái tiểu thư nhà chờ một lát."
Thanh Liễu thấy Hạ Vân Lam trở về, liền cho chuẩn sẵn bánh ngọt và Tuyết Cao.
Thấy Thái Hân Ngữ, trong lòng Thanh Liễu tiếc nuối về vết sẹo má trái của nàng, nhưng ngoài mặt lộ , chỉ niềm nở cho giúp nàng rửa tay.
"Hạ tiểu thư, món bánh ngọt của ngươi thật ngon! Mỗi Phụ sẽ mua cho đều lỡ mất." Thái Hân Ngữ chu môi .
Hạ Vân Lam bảo Thanh Liễu thêm cho Thái Hân Ngữ một miếng bánh ngọt dâu tây nữa.
"Nếu ngươi thích, lát nữa cứ mang về vài miếng."
Thái Hân Ngữ liên tục xua tay: "Không cần ! Không cần ! Mẫu cho tùy tiện nhận đồ của khác." Nói nàng buồn bã cúi đầu: "Hơn nữa lén lút chạy ngoài, nếu Mẫu , sẽ phạt mất!"
"Lát nữa sẽ đưa ngươi về, sẽ đích thiệp mời, mời ngươi đến, ?" Hạ Vân Lam chỉ nghĩ Thái Hân Ngữ tiếc bánh ngọt, liền an ủi nàng.
Thái Hân Ngữ mím môi, ngước đôi mắt rưng rưng nước lên, bất an xin : "Hạ tiểu thư... Hân Ngữ thể ngoài nữa? Mẫu cho lộ diện mặt khác, rằng... rằng dáng vẻ của sẽ mất mặt gia đình, còn chậm trễ việc cưới hỏi của trưởng!"
Hạ Vân Lam cau mày, đây là lời một nên ?
Thanh Liễu thấy biểu cảm của Hạ Vân Lam, lập tức dịu dàng tiến lên bưng một chén Tuyết Cao nhỏ cho Thái Hân Ngữ.
"Này, Thái tiểu thư, ngươi nếm thử Tuyết Cao xem, món thêm đào vàng, mới đưa tới hôm nay đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-nu-phu-phao-hoi-thi-phai-song-cho-ngong/chuong-66-thai-han-ngu.html.]
Thái Hân Ngữ ngượng ngùng với Thanh Liễu, dùng chiếc thìa nhỏ múc một miếng.
"Lạnh mát sảng khoái, tan chảy ngay trong miệng!"
Nhìn cô gái nhỏ tươi híp mắt, Hạ Vân Lam cũng theo.
Lúc Dung Thập Thất mang con mèo nhỏ đến, đó là một con mèo tam thể đen trắng bình thường.
"Meo... meo..." Nhìn thấy Thái Hân Ngữ, con mèo nhỏ sức giãy giụa trong tay Dung Thập Thất, ngừng kêu meo meo về phía Thái Hân Ngữ.
"Meo Meo!" Thái Hân Ngữ lập tức đặt chiếc thìa ăn Tuyết Cao xuống, chạy tới đón con mèo nhỏ.
Thái Hân Ngữ với Hạ Vân Lam: "Đa tạ Hạ tiểu thư khoản đãi, Hân Ngữ xin cáo từ ."
Hạ Vân Lam nàng đang ở cảnh khó khăn, cũng giữ nhiều.
"Thanh Liễu, ngươi tiễn Thái tiểu thư về. Nếu gặp , cứ là thích con mèo của Thái tiểu thư, mời nàng đến viện của chơi."
Thanh Liễu đáp lời, dẫn Thái Hân Ngữ rời .
Không lâu , Thanh Liễu .
Thấy Hạ Vân Lam đang tựa nghiêng chiếc trường kỷ nhỏ, Thanh Liễu với nàng: "Tiểu thư chắc đang hiểu vì Mẫu của Thái tiểu thư hành xử như ?"
Hạ Vân Lam ngước mắt lên : "Chuyện vốn dĩ liên quan đến , nhưng thấy Thái Hân Ngữ tính tình thuần chân, thật thể tưởng tượng nào thể chán ghét con gái ruột của đến mức ."
Thanh Liễu thở dài : "Ở Kinh thành, lẽ nhiều còn nhớ nhà Thái Tế Tửu còn một cô con gái nhỏ nữa."
Mèo Dịch Truyện
Hạ Vân Lam khó hiểu hỏi: "Vì nhà Thái Tế Tửu con gái nhỏ thể ? Chẳng lẽ là do ngoại thất sinh ?"
Thanh Liễu lắc đầu : "Không do ngoại thất sinh , Thái tiểu thư là đích nữ của phủ."
"Đích nữ?" Hạ Vân Lam thẳng , càng thêm khó hiểu.
Thanh Liễu kiên nhẫn giải thích: "Cha nô tỳ công trong một trang viên ở ngoại ô Kinh thành, hồi nhỏ nô tỳ sống cùng nhà trong trang viên đó.
Trùng hợp là trang viên của chúng sát vách trang viên nhà họ Thái. Năm đó nô tỳ còn nhỏ lắm, Thái tiểu thư đưa đến trang viên từ năm năm tuổi, nuôi đến mười tuổi mới về Kinh thành."
Hạ Vân Lam chợt hiểu , con cái đưa về trang viên nuôi dưỡng thường là yêu thương, hoặc là phạm .
Thái Hân Ngữ lúc đó mới chỉ bốn, năm tuổi, đưa đến trang viên?
Thanh Liễu tiếp: "Khi đó lớn trong trang viên rằng Thái tiểu thư Thư tiểu thư phủ Tào Quốc Công đ.á.n.h thương. Lúc đó v.ú nuôi của Thái tiểu thư ôm nàng , trong trang viên thấy ."
Nguyên nhân là do Thái Tế Tửu dẫn Thái tiểu thư đến lớp học của các Hoàng t.ử. Vừa lúc đó, Thư Uyển cung thăm cô ruột của là Thục Phi nương nương.
Thư Uyển cầu xin Thục phi nương nương đưa nàng xem các Hoàng t.ử học. Thục phi vốn yêu thương cháu gái , liền cho đưa nàng .
Khi Thư Uyển đến, thấy Nhị Hoàng t.ử và Tam Hoàng t.ử đều thích trêu đùa Thái Hân Ngữ, nàng liền bất mãn kéo Tam Hoàng t.ử, Tam Hoàng t.ử là biểu ca của , chơi với Thái Hân Ngữ, chỉ chơi với thôi.
Tam Hoàng t.ử vốn cung nhân nuông chiều từ bé, đương nhiên thèm để ý đến Thư Uyển.
Thư Uyển tức giận, cầm một chiếc bình sứ ném về phía Thái Hân Ngữ, may mắn là Thái Hân Ngữ kịp tránh.
Thư Uyển càng tức giận hơn, chạy đến đẩy Thái Hân Ngữ, khiến Thái Hân Ngữ ngã xuống, mặt đập mảnh sứ vỡ.
Thấy Thái Hân Ngữ mặt đầy m.á.u, Thư Uyển bắt đầu ầm ĩ lên, Thái Hân Ngữ cố ý dọa nàng.
Thái Hân Ngữ thương, Thái Tế Tửu gấp gáp tức giận, vội vàng mời Thái y băng bó, nhưng mặt vẫn lưu sẹo.
Thục phi còn trách Thái Tế Tửu nên dẫn con gái cung. Con gái hủy dung, còn Thục phi trách cứ, Thái Tế Tửu đành chịu thiệt thòi .
Thái phu nhân cho rằng chính Thái Hân Ngữ chọc giận Thư Uyển, nên mới khiến con đường quan lộ của Thái Tế Tửu những năm đình trệ.