Xuyên không thành nữ phụ pháo hôi thì phải sống cho ngông. - Chương 82: Để Lại Một Món Quà Lớn

Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:12:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sở Cảnh Dung ngây , buồn Hạ Vân Lam: "Ngươi sẽ hạ t.h.u.ố.c Thư Uyển chứ? Dám hạ độc ngay mặt nhiều như , ngươi đúng là to gan."

 

Hạ Vân Lam khẩy: "Chỉ là ả thôi ? Không cần tay, ả đời thể con !"

 

"Ngươi Thư Uyển...?" Sở Cảnh Dung cho rằng Thư Uyển mắc chứng vô sinh.

 

Hạ Vân Lam lắc đầu, giải thích: "Thư Uyển lẽ từ nhỏ hạ tuyệt t.ử d.ư.ợ.c, hiện giờ đứt sạch căn cơ, sẽ còn cơ hội nữa."

 

Lúc đó nhớ đến kết cục của Thư Uyển trong truyện: mãi mãi thể sinh con. Hạ Vân Lam đặc biệt để ý Thư Uyển, lúc mới phát hiện vài manh mối.

 

Hạ Vân Lam khinh miệt: "Thục phi đúng là độc ác. Miệng yêu thương cháu gái, tâm tâm niệm niệm nàng con dâu, nhưng nhẫn tâm cắt đứt đường của nàng ."

 

Sở Cảnh Dung quen với những chuyện nhơ nhuốc trong cung. So với chuyện , còn nhiều chuyện kinh tởm hơn. Đôi khi, thể hại c.h.ế.t , chính là những gọi là .

 

"Chuyện ngươi cứ coi như , cũng tuyệt đối nhắc đến chuyện của Thư Uyển với bất kỳ ai, vạn sự cẩn thận là ." Sở Cảnh Dung .

 

Hạ Vân Lam gật đầu, bày tỏ chừng mực, với Sở Cảnh Dung: "Thục phi hạ độc , sẽ tặng nàng một món quà lớn. Hôm nay, khi rời khỏi cung nàng , rắc một ít t.h.u.ố.c xổ. Chắc giờ trong cung Thục phi đang tranh nhà xí !"

 

Sở Cảnh Dung tưởng tượng khung cảnh trong cung Thục phi, quả thực quá "", dám nghĩ thêm nữa.

 

"Ta vốn định ngày mai sẽ tiết lộ chuyện Tào Quốc Công phủ tư mở xưởng muối, buôn lậu muối cho Ngự Sử Đài. nếu quyết định điều tra kỹ lưỡng Tào Quốc Công phủ, thì chuyện hãy tạm dừng ."

 

Hạ Vân Lam cảm thấy Sở Cảnh Dung thật trượng nghĩa. Mình chịu thiệt, lập tức giúp đòi công bằng.

 

"Đa tạ đài tương trợ!" Hạ Vân Lam đùa : "Tào Quốc Công thật to gan, dám tư mở xưởng muối, đây là tội tru di cả nhà!"

 

Sở Cảnh Dung để ý lời trêu chọc của nàng, thần sắc thản nhiên : "Nước quá trong thì cá. Những huân quý đều duy trì cuộc sống xa hoa, ít nhiều gì cũng thu nhập rõ ràng. Thường là giao dịch qua vài tay đáng tin cậy, khó tra trực tiếp đến họ."

 

Hạ Vân Lam hiểu , hỏi: "Vậy ngài nắm nhược điểm của Tào Quốc Công phủ?"

 

"Không nắm nhược điểm gì cả, nhưng Tào Quốc Công phủ mất xưởng muối, cũng coi như tổn thương gân cốt ." Sở Cảnh Dung lười biếng: "Chỉ là để giúp ngươi xả giận, chứ nghĩ đến chuyện cho Tào Quốc Công c.h.ế.t!"

 

Ha ha... chỉ là xả giận mà tay độc ác như , Hạ Vân Lam tự thấy bằng, quả thực cảm thấy quá lương thiện .

 

"Cũng ! Đợi tra xét xong Đoan Vương, hẵng xử lý Tào Quốc Công phủ ." Hạ Vân Lam .

 

"Vậy , ngươi cứ chờ tin tức của ..." Sở Cảnh Dung đột nhiên im lặng, chằm chằm Hạ Vân Lam, nhưng ánh mắt tập trung mặt nàng.

 

Hạ Vân Lam thấy như , đang nghĩ điều gì đó, cũng quấy rầy, chỉ im lặng chờ đợi.

 

Trong mắt Sở Cảnh Dung tia sáng lóe lên, hồn : "Ta bỏ sót vài chuyện. Lúc Đoan Vương còn Hoàng t.ử, trướng ông tư mở xưởng muối để kiếm tiền. khi Đoan Vương giao quyền lực, thấy xưởng muối . Không rõ vì Hoàng Tổ phụ cũng tra kỹ, chuyện cứ thế trôi qua."

 

Sở Cảnh Dung lạnh: "Người tiếp nhận thế lực ngầm của Đoan Vương năm đó, chính là Lão Tào Quốc Công. Xem dã tâm Tào Quốc Công phủ lớn, hơn hai mươi năm nuốt chửng xưởng muối, thể chỉ dừng ở xưởng muối. Đại đa tài sản ngầm của Đoan Vương lẽ Tào Quốc Công phủ thâu tóm."

 

"Chẳng trách Đoan Vương tổn thất nặng nề như cũng dám để lộ tin tức." Hạ Vân Lam tiếp lời: "Nếu để Tiên Đế những tài sản ngầm của , e rằng Đoan Vương ngay cả vương vị cũng giữ ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-nu-phu-phao-hoi-thi-phai-song-cho-ngong/chuong-82-de-lai-mot-mon-qua-lon.html.]

Sở Cảnh Dung dậy, chuẩn hồi phủ: "Ngươi cứ nghỉ ngơi . Nếu việc gì, sẽ cho truyền tin cho ngươi."

 

...

 

Thục phi lúc bụng đau chịu nổi, đành để tiểu cung nữ quét tước dọn dẹp dìu nhà xí hết đến khác.

 

Tiểu cung nữ quét tước dọn dẹp, mà ngày thường ngay cả cánh cửa phòng trong cũng từng chạm tới, run rẩy lo sợ đỡ Thục phi.

 

Xuân Hiểu đ.á.n.h c.h.ế.t , còn Xuân Mộ lúc đang chen chúc giành nhà xí với các thái giám và đại cung nữ.

 

Tất cả cung nữ, thái giám hầu hạ trong phòng hôm nay đều đau bụng. Những thể dùng chỉ là các cung nữ, thái giám việc vặt, vốn đủ tư cách phòng trong.

 

Thục phi tiểu cung nữ dìu , mặt tái mét, sắc mặt trắng bệch, tinh thần rã rời, còn vẻ thanh nhã thường ngày.

 

Thục phi khó nhọc dựa trường kỷ, gắng gượng ngước mắt tiểu cung nữ: "Đã truyền tin cho Hoàng thượng ? Hoàng thượng cho gọi Thái y đến ?"

 

Tiểu cung nữ căng thẳng siết c.h.ặ.t cơ thể, cúi đầu, cẩn thận đáp lời: "Bẩm nương nương, Trì công công phái bẩm báo Hoàng thượng ạ, lúc vẫn thấy trở về."

 

Thục phi vốn định quát mắng cung nữ, nhưng bụng quặn đau dữ dội. Nàng bực bội phất tay: "Ngươi lui xuống , bảo phòng bếp nấu chút canh ý dĩ, cho những tiêu chảy đều uống một ít."

 

Tiểu cung nữ vội vàng cúi đáp lời, lui ngoài tìm đầu bếp sắp xếp.

 

Hoàng thượng đang phê duyệt tấu chương. Trần Ân lén liếc Hoàng thượng, khẽ khàng thỉnh thị: "Hoàng thượng, trong cung Thục phi nương nương đến bẩm báo, Thục phi thể khỏe, xin Hoàng thượng ban ơn cho phép Thái y đến chữa trị."

 

Hoàng thượng trừng mắt Trần Ân với ánh mắt sắc lạnh, bực dọc : "Bình thường Trẫm thấy Thục phi là hiểu chuyện nhất, ngờ cũng lúc hồ đồ như . Trẫm mới phạt nàng cấm túc, nàng khỏe ? Đây là đang giở trò để Trẫm miễn tội cho nàng đấy !"

 

Mèo Dịch Truyện

Trần Ân cúi xòa khuyên nhủ: "Hoàng thượng xin bớt giận, Thục phi nương nương cũng vì quá bận tâm đến Hoàng thượng nên mới lỡ lời mà thôi."

 

"Hừ, bận tâm đến Trẫm ư? Nếu thật sự bận tâm, khiến Trẫm khó xử đến mức . Ngày mai triều, chẳng bao nhiêu dâng tấu về chuyện nữa!" Hoàng thượng bực bội : "Cái tên Hạ Dụ lỗ mãng nhất định sẽ đòi công bằng, còn xoa dịu đám võ tướng, thậm chí ngay cả đám văn thần cũng sẽ thấy thất vọng. Nghĩ đến những chuyện , Trẫm cũng thấy khỏe đây!"

 

Hoàng thượng càng càng tức, càng thấy oan ức, tấu chương cũng xem nữa. Người bảo Trần Ân với trong cung Thục phi: "Nếu khỏe, thì hãy nghỉ ngơi nhiều ! Vừa cấm túc , thời gian nghỉ ngơi còn nhiều lắm."

 

Thục phi thái giám bẩm báo, tức đến mức run rẩy, bụng quặn đau. Nàng kịp lườm tiểu thái giám, vội vàng tiểu cung nữ đỡ chạy nhà xí nữa.

 

Cứ giày vò qua mấy bận như thế, Thục phi kiệt sức ngã vật lên trường kỷ, nghiến răng nghiến lợi mắng: "Cái con nha đầu nhà họ Hạ đó đúng là chổi! Bản cung ở trong cung hai mươi mấy năm, từng chịu thiệt thòi lớn như thế. Hôm nay , những xử lý con nha đầu đó, còn tự chuốc lấy đầy tai tiếng."

 

Tiểu cung nữ dám đáp lời, yên lặng mang canh ý dĩ nguội gần, cẩn thận đút cho Thục phi uống.

 

Thục phi uống xong canh ý dĩ, cơ thể thấy dễ chịu hơn một chút.

 

Nàng gọi tiểu thái giám đến: "Hoàng thượng bây giờ quyết tâm phạt Bản cung . Ngươi tìm vị Thái y quen của chúng , bảo ông kê vài thang t.h.u.ố.c. Ngươi cẩn thận hành sự, đừng để khác phát hiện."

 

Tiểu thái giám lanh lợi gật đầu, lập tức tìm Thái y.

 

May mắn là t.h.u.ố.c Thái y kê khá hiệu nghiệm. Khi trời hửng sáng, Thục phi và những trong cung cuối cùng cũng cần chạy nhà xí nữa.

 

 

Loading...