Xuyên không thành nữ phụ pháo hôi thì phải sống cho ngông. - Chương 83: Hạ Dụ Bất Thường
Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:12:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm triều, tất cả đều chờ đợi Hạ Dụ bùng nổ.
Ai ngờ Hạ Dụ xuất hiện với khuôn mặt tiều tụy (do Hạ Vân Lam vẽ), râu ria cạo, ánh mắt rã rời.
Ông hít một , lặng lẽ đó, khiến các triều thần vô thức cảm thấy đau lòng, đồng cảm với ông. Dù đây cũng là một hán t.ử kiên cường, chiến đấu hai mươi năm cho Đại Sở ở biên ải, nay khó khăn lắm mới về kinh.
giờ đây, con gái ông Thục phi hãm hại hạ độc. Độc khác thì , đằng là t.h.u.ố.c tuyệt tự, rõ ràng là hủy hoại con gái của Hạ Dụ.
Các võ tướng đều cảm giác "thỏ c.h.ế.t cáo buồn", Thục phi đại diện cho Hoàng gia, nếu Hoàng gia vô tình tuyệt nghĩa đến thế, liệu họ đáng để họ liều mạng bảo vệ nữa ?
Nhìn thấy quần thần kích động, lộ rõ vẻ bất mãn, Hoàng thượng càng thêm chán ghét Thục phi, những cục diện rối ren do chính dọn dẹp.
Mấy vị Ngự sử bước , lên án hành vi của Thục phi, đồng thời thỉnh cầu Hoàng thượng trách phạt Thục phi.
Vài đại thần khác cũng lên tiếng chỉ trích Thục phi quản lý nghiêm, để cung nhân việc ác!
Hoàng thượng hôm qua phạt Thục phi cấm túc, cốt là để xem thái độ của Hạ Dụ . lúc , thấy Hạ Dụ cứ thẫn thờ, hề lên tiếng.
Hoàng thượng cảm thấy Hạ Dụ vô cùng bất thường. Với tính cách của Hạ Dụ, lúc ông nhảy dựng lên, la hét đòi đ.á.n.h đòi g.i.ế.c mới .
Hạ Dụ cứ im lặng mà diễn trò khổ sở, khiến Hoàng thượng nhất thời đáp thế nào, những đối sách chuẩn sẵn từ tối qua đều dùng .
"Ừm... Hạ Dụ, Hạ ái khanh điều gì ?" Thấy Hạ Dụ nhúc nhích, Hoàng thượng đành chủ động lên tiếng hỏi chuyện.
Hạ Dụ vẫn động đậy, chỉ đờ đẫn tại chỗ.
Một vị quan cạnh thấy chịu nổi nữa, bèn kéo áo Hạ Dụ một cái. Hạ Dụ vô hồn sang đồng liêu.
Đồng liêu dùng ánh mắt hiệu cho ông Hoàng thượng. Hạ Dụ liền giữ nguyên vẻ mặt đờ đẫn mà Hoàng thượng.
Dưới ánh mắt mong chờ của , Hạ Dụ Hoàng thượng một cách khó hiểu, cúi đầu mũi giày, căn bản hiểu là Hoàng thượng đang gọi .
"Hạ Hầu gia, Hoàng thượng đang hỏi ngài đấy ạ! Ngài điều gì về chuyện ngày hôm qua ?" Trần Ân hòa nhã hỏi.
Hạ Dụ đến chuyện ngày hôm qua, lập tức c.ắ.n răng, trong mắt tràn đầy phẫn nộ.
Các triều thần... Đến ! Hạ Dụ sắp nổi điên đây. Những gần theo bản năng lùi xa Hạ Dụ một chút, nhưng trong mắt chứa đầy sự mong chờ.
Hạ Nguyên Tu lo lắng ông, vội vàng khẽ gọi một tiếng: "Cha!"
Hạ Dụ cố gắng hít một , nhẫn nhịn nhắm mắt , mang theo vẻ đau thương hành lễ với Hoàng thượng, quỳ sụp xuống đất.
"Hạ Dụ!" Hoàng thượng bất giác nghiêng về phía .
"Cái ..." Các triều thần ngập ngừng thôi. Hạ Dụ, ngài đổi , ngài phụ lòng mong đợi của chúng .
Hạ Dụ cúi đầu sát đất, trầm giọng : "Hoàng thượng, thần tội! Tội thứ nhất, thần sai ở , khiến Thục phi nương nương nổi giận trách phạt, liên lụy con gái chịu khổ. Tội thứ hai, thần chồng, cha tròn bổn phận, chăm sóc cho thê t.ử, để nàng lo lắng đến mức đoản mệnh. Không bảo vệ con gái, để nó chèn ép khắp nơi, hãm hại lúc."
Cả đại điện đột nhiên trở nên tĩnh lặng, các triều thần ngay cả thở cũng cố gắng thả chậm .
Sắc mặt Hoàng thượng khó đoán, chỉ nghiêng tựa sang một bên.
Tam hoàng t.ử Sở Cảnh Lăng lúc vô cùng khổ sở, những nỗ lực bấy lâu nay của nguy cơ đổ sông đổ biển.
Sở Cảnh Lăng thầm c.ắ.n răng, trong lòng giằng xé, cuối cùng vẫn quyết định theo lời khuyên của khách khanh, chủ động nhận hết lầm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-nu-phu-phao-hoi-thi-phai-song-cho-ngong/chuong-83-ha-du-bat-thuong.html.]
Sở Cảnh Lăng bước , mặt mày thành khẩn tâu với Hoàng thượng: "Phụ hoàng, chuyện ngày hôm qua là của Mẫu phi. Con của , nhưng nhi thần nguyện ý Mẫu phi tạ tội với Hạ Hầu gia."
Hạ Dụ ngẩng đầu, mệt mỏi liếc Sở Cảnh Lăng, sang Hoàng thượng : "Hoàng thượng, thần dám nhận lời tạ tội của Tam hoàng t.ử. Vua là vua, là , lễ nghi quân thần thần tuân thủ. Thần chỉ khẩn cầu Hoàng thượng phái Thái y đến chữa trị cho tiểu nữ!"
Ánh mắt Hoàng thượng trầm tư, Người gì, chỉ gật đầu với Trần Ân, với các triều thần: "Bãi triều!" Sau đó tự rời .
Trần Ân Hạ Dụ, trong lòng chút khâm phục vị Võ An Hầu .
Hoàng thượng vốn tính toán Hạ Dụ sẽ hung hăng áp bức, khiến Người nổi giận, đó Người sẽ nén cơn giận, xử lý lớn hóa nhỏ, chuyện xem như kết thúc.
Ai ngờ Hạ Dụ hề nổi giận, chỉ lấy phận một cha, dằn vặt vì bảo vệ con gái. Giữa lòng trung quân và tình yêu con, ông nuốt cay đắng, đau đớn cầu xin Thái y chữa trị cho con gái là đủ.
Hạ Dụ càng nhẫn nhịn, Thục phi càng lộ rõ sự vô đức, các triều thần càng đồng tình với Hạ Dụ, Hoàng thượng càng buộc trừng phạt nặng Thục phi.
Trần Ân mở thánh chỉ chuẩn sẵn: "Phụng Thiên Thừa Vận, Hoàng đế chiếu, : Thục phi họ Thư quản lý nghiêm, xứng với vị trí cao, tước đoạt phong hiệu, giáng xuống Chiêu viện. Cấm túc ba tháng, chỉ dụ rời cung, cấm thăm nom, lấy đó gương. Khâm thử!"
Tam hoàng t.ử Sở Cảnh Lăng xong, mắt tối sầm , thể loạng choạng, lo lắng Trần Ân : "Trần công công, Phụ hoàng Người...?"
Trần Ân thở dài, đạo thánh chỉ Hoàng thượng vốn ban , nhưng trong tình cảnh hiện tại, chỉ thể dùng cách để xoa dịu lòng .
Trần Ân cất thánh chỉ, cúi với Tam hoàng t.ử: "Nô tài ngài lòng hiếu thảo, chỉ là , Hoàng thượng thật sự nổi giận ."
Sở Cảnh Lăng Trần Ân vội vã rời , siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
Nhị hoàng t.ử Sở Cảnh Hoài cảm thấy, đến lúc học theo Sở Cảnh Lăng mà thể hiện tình .
Thế là vẻ quan tâm vỗ vai Sở Cảnh Lăng, cố gắng nén sự hả hê, giả ý : "Này lão Tam, đừng quá đau buồn, chỉ là Thục phi giáng vị thôi mà, Phụ hoàng trách tội ."
Sở Cảnh Lăng Nhị hoàng t.ử khuyên bảo càng thêm bực bội. Nhìn Sở Cảnh Hoài giả tạo, trong đôi mắt sáng ngời , dường như chỉ thiếu nước chữ hả hê lên đó.
"Đa tạ Nhị hoàng quan tâm!" Sở Cảnh Lăng âm thầm nghiến răng, ngoài mặt vẫn tỏ vẻ cảm kích với Sở Cảnh Hoài: "Mẫu phi quản lý nghiêm, suýt chút nữa gây sai lầm lớn, may mắn là Hạ tiểu thư . Chắc Mẫu phi cũng đau lòng, Xuân Hiểu vẫn luôn hầu hạ bên cạnh Mẫu phi, ai ngờ nàng hồ đồ đến thế."
Sở Cảnh Lăng vẻ mặt bi thương bất đắc dĩ, chắp tay vái Hạ Dụ một cái nữa, vài lời thăm hỏi.
Hạ Dụ trực tiếp né tránh, nhận lễ của , chỉ gật đầu : "Thần xin cáo lui , Tam hoàng t.ử cần đa lễ."
Sở Cảnh Lăng thể khiến Hạ Dụ lời tha thứ cho Thục phi... , Thư Chiêu viện, trong lòng vô cùng tức giận.
Thấy Sở Cảnh Hoài lợi dụng để thể hiện phong thái trưởng, vui. Hắn lén lút mỉa mai Sở Cảnh Hoài: "Nhị hoàng vẫn về Lễ Bộ ? Nghe gần đây Nhị hoàng 'quan chính' (thực tập chính sự) tâm đắc đó!"
Mặt Sở Cảnh Hoài cứng đờ. Gần đây phần lười biếng, hai hôm khi Hoàng thượng sát hạch, còn Người trách mắng.
Lão Tam, tên tiểu nhân âm hiểm , mất mặt , hừ, bây giờ xem ai mất mặt đây.
Mình là trưởng t.ử, Mẫu phi vẫn ở vị Phi, lão Tam bây giờ còn bằng cả lão Tứ. Dù Lệ phi cũng là Phi, còn Thục phi bây giờ chỉ là một Chiêu viện nhỏ bé.
Sở Cảnh Hoài Sở Cảnh Lăng với ý đồ , : "Tam đang vội thăm Thục phi... ôi ôi, cái miệng của , bây giờ là Thư Chiêu viện . Đệ khuyên bảo Thư Chiêu viện một chút nhé. Ài, Phụ hoàng hình như cho phép ngoài thăm nom. Tam đừng đau lòng quá nha!"
Sở Cảnh Lăng lạnh lùng Sở Cảnh Hoài, mặt mày đen : "Phụ hoàng cấm túc Mẫu phi ba tháng, nghĩ bụng Mẫu phi cũng sẽ quá khó khăn. Tiền riêng của Mẫu phi tuy phong phú bằng Lệ phi, nhưng so với những gia sản mỏng manh, vẫn đủ dùng." Nói xong, dùng ánh mắt liếc Sở Cảnh Hoài, khinh miệt : "Ta tiết kiệm như Nhị hoàng , khoản chi tiêu trong phủ đều tính toán kỹ lưỡng."
Sở Cảnh Hoài lúc nổi nữa. Lão Tam hỗn xược , dám và Mẫu phi nghèo ? Hừ, đợi kế thừa ngôi vị Hoàng đế, nhất định sẽ tịch thu phủ của lão Tam, giáng chức xuống.
Mèo Dịch Truyện
....................................