Xuyên không thành nữ phụ pháo hôi thì phải sống cho ngông. - Chương 93: Hoàng Thượng, Nhị Hoàng Tử Lại Bị Đánh Rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:12:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoàng thượng bước , thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của Sở Cảnh Hoài thì hít sâu một , cơn giận chẳng thể nào kìm nén .

 

Sở Cảnh Hoài thấy Hoàng thượng định gượng dậy tố cáo thì Hoàng Viện Chính ấn trở .

 

"Nhị điện hạ, ngài đừng cử động. Thần đang kiểm tra vết thương ngoài da cho ngài."

 

Sở Cảnh Hoài cố sức nâng tay lên, tủi gọi: "Phụ hoàng..."

 

Hoàng thượng tuy bước tới xem, nhưng sợ lỡ việc của Hoàng Viện Chính.

 

"Lão nhị, ngươi cứ để Hoàng Viện Chính kiểm tra , Trẫm chờ ở bên ngoài!"

 

"Chu An!" Hoàng thượng xoay bước ngoài, nghiêm giọng hỏi: "Đã bắt thích khách ? Việc thẩm tra tiến hành thế nào ? Thật là quá quắt, dám cả gan hành thích Hoàng t.ử giữa ban ngày ban mặt!"

 

Đại Lý Tự Khanh Chu An vội vã tiến gần Hoàng thượng, cơn thịnh nộ của Người, thận trọng đáp: "Dạ... Quan sai hồi bẩm, hai nhóm thích khách. Nhóm thứ nhất bắt bộ, hiện đang giam tại Đại Lý Tự. Nhóm thứ hai chỉ bắt một tên, nhưng đáng tiếc tên uống t.h.u.ố.c độc tự sát, rõ lai lịch."

 

"Cái gì?" Hoàng thượng kinh ngạc, hóa tới hai đợt thích khách ám sát lão nhị. Lão nhị thoát là nhờ may mắn, thảo nào thương nặng đến thế.

 

"Nếu bắt nhóm thích khách thứ nhất, thẩm vấn kẻ ?" Hoàng thượng hỏi: "Phải cạy miệng những tên điên cuồng , tra cho kẻ chủ mưu phía , dù là ai, Trẫm tuyệt đối tha!"

 

Chu An ngập ngừng, lén Hoàng thượng, trong lòng kính sợ, thương cảm cho Người. Hắn liếc về phía Nhị hoàng t.ử đang ở bên trong, nên trả lời thế nào.

 

Hoàng thượng thấy Chu An cứ bên trong, nhất thời suy nghĩ sai hướng, trong lòng lập tức lạnh phân nửa.

 

Lẽ nào là lão tam lão tứ? Lão nhị là con trưởng, nếu đích t.ử thì lập trưởng t.ử. Trong triều, ít đề nghị lập lão nhị Thái t.ử.

 

Lão tam và lão tứ chuẩn loại bỏ lão nhị ? Hai tên hỗn xược ! Trẫm vẫn còn tại vị mà chúng dám chuyện tương tàn. Lần , Trẫm nhất định sẽ đày hai tên hỗn xược biên ải chịu gió lạnh mới .

 

"Là lão tam lão tứ?" Hoàng thượng trầm giọng hỏi Chu An.

 

Chu An khí thế âm u tỏa từ Hoàng thượng đè nén đến mức thở nổi, sợ hãi vội vàng quỳ xuống bẩm báo: "Bẩm Hoàng thượng, nhóm thứ nhất... nhóm thích khách thứ nhất là do Nhị hoàng t.ử tự sắp xếp."

Mèo Dịch Truyện

 

"Hỗn xược!" Hoàng thượng tức đến mức suýt ngất: "Nói rõ ràng cho Trẫm ! Nhóm thích khách thứ nhất là do ai sắp xếp?"

 

Hoàng thượng cảm thấy thực sự choáng váng, chắc chắn là tai nhầm . Nếu , Trẫm Chu An rằng lão nhị tự sắp xếp thích khách đ.á.n.h chính chứ?

 

Chu An căng thẳng nắm c.h.ặ.t t.a.y, c.ắ.n răng tiếp: "Nhị hoàng t.ử phái thị vệ theo dõi và hành thích con gái của Hạ Dụ. Nhóm giả thích khách đó Hạ tiểu thư hạ nhuyễn cân tán. Khi họ chuẩn bỏ trốn thì dẫn dụ đến thích khách thật, con gái Hạ Dụ liều mạng cứu Nhị hoàng t.ử ."

 

Chu An sắc mặt xanh mét của Hoàng thượng, cân nhắc trong lòng, nghĩ rằng Hoàng thượng thể chịu đựng những lời tiếp theo của . Hắn rũ tay xuống, tiếp: "Con gái Hạ Dụ Nhị hoàng t.ử phái theo dõi , còn dẫn dụ đến thích khách thật, khiến nàng suýt mất mạng lưỡi kiếm. Nàng tức giận bộc phát, đ.á.n.h Nhị hoàng t.ử."

 

Tâm trạng của Hoàng thượng giống như tàu lượn siêu tốc, khi trải qua thăng trầm lớn, gân xanh mu bàn tay đặt lưng nổi lên cuồn cuộn.

 

Thở một thật mạnh, Hoàng thượng nheo mắt , giận quá hóa : "Tức là lão nhị chọc ghẹo con gái Hạ Dụ, còn cứu mạng. Sau khi sự thật, con gái Hạ Dụ giận quá nên đ.á.n.h lão nhị một trận?"

 

Chu An ngượng ngùng gật đầu: " !"

 

Hoàng thượng... Lão nhị chuyện hỗn xược gì , khiến Trẫm thể nào , chuyện mà truyền ngoài thì Trẫm cũng mất hết mặt mũi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-nu-phu-phao-hoi-thi-phai-song-cho-ngong/chuong-93-hoang-thuong-nhi-hoang-tu-lai-bi-danh-roi.html.]

 

Hoàng thượng tức giận qua một vòng, sải bước thẳng gian trong, lúc thấy Sở Cảnh Hoài đang nhe răng nhếch mép rên la.

 

"A... Đau quá, đau quá... Ngươi thể nhẹ tay hơn ?... Ôi ôi... Hít hà... Đau c.h.ế.t ..."

 

Hoàng thượng bộ dạng vô dụng của Sở Cảnh Hoài, cơn giận bùng lên, mắng lớn: "Sao đau c.h.ế.t ngươi ! Cái đồ vô dụng! Ai bảo ngươi chọc ghẹo Hạ Vân Lam hả?"

 

Sở Cảnh Hoài Hoàng thượng nhắc đến Hạ Vân Lam, cả lập tức đau rát như lửa đốt. Hắn mếu máo tố cáo với Hoàng thượng: "Phụ hoàng... Người đòi công bằng cho nhi thần! Nhi thần suýt chút nữa con nha đầu hoang dã Hạ Vân Lam đ.á.n.h c.h.ế.t. Nàng tay thật sự ác độc, nhi thần cầu xin thế nào nàng cũng buông tha. Phụ hoàng... Toàn nhi thần đau quá!"

 

Hoàng thượng bỗng thấy đau nhói cả óc, hận thể bước tới tát cho Sở Cảnh Hoài vài cái.

 

Nhìn khuôn mặt của Sở Cảnh Hoài thể đ.á.n.h nữa, Hoàng thượng lạnh giọng : "Nhanh ch.óng bôi t.h.u.ố.c xong cút về phủ của ngươi ! Đừng ở đây trò mất mặt nữa."

 

Nói , Người phất tay áo bỏ .

 

Sở Cảnh Hoài cảm thấy cả chút nào, đ.á.n.h nông nỗi mà Phụ hoàng lấy một lời quan tâm. Trong lòng tủi vô cùng, rơm rớm nước mắt bảo khiêng về phủ.

 

Tưởng chừng chuyện qua, nào ngờ Hoàng thượng mới nén giận, chuẩn phê duyệt tấu chương, thì tiểu thái giám đến báo tin phiền phức.

 

"Hoàng thượng, Nhị hoàng t.ử đ.á.n.h nữa ?" Tiểu thái giám chắc kinh nghiệm, bẩm báo một cách hết sức bình thản.

 

Tay Hoàng thượng khựng , khóe mắt giật giật, Người lạnh lùng ngước mắt lên, hờ hững hỏi: "Lão nhị về đ.á.n.h? Là ai đ.á.n.h? Lẽ nào tự sắp xếp?"

 

Tiểu thái giám giọng điệu lạnh nhạt của Hoàng thượng thì ngẩn , vội vàng đáp: "Nhị hoàng t.ử trùm bao bố đ.á.n.h ngài .

 

trong phủ ai phòng Nhị hoàng t.ử cả, chỉ là chân Nhị hoàng t.ử gãy. Hoàng Viện Chính nắn xương cho ngài , dặn tĩnh dưỡng ít nhất ba tháng mới khỏi."

 

"Ừm, Hoàng Viện Chính , là tự ngã đ.á.n.h?" Hoàng thượng tự thấy vẫn giữ bình tĩnh thật đáng nể.

 

Tiểu thái giám thấy ngượng, Hoàng thượng đoán kết quả , đành thật: "Hoàng Viện Chính Nhị hoàng t.ử hình như tự đá cột giường. Người trong phủ Nhị hoàng t.ử thấy tiếng động chạy thì thấy ngài đang đất, ngừng giãy giụa, la lớn 'Đừng đ.á.n.h ', liên tục đá cột giường.

 

Tuy nhiên, Nhị hoàng t.ử vẫn khăng khăng rằng đ.á.n.h. Tiểu tư của Nhị hoàng t.ử xác nhận nhiều , hề ai đến gần phòng của ngài ."

 

Hoàng thượng bực bội hừ một tiếng: "Vậy thì bảo canh chừng lão nhị cẩn thận , cái tên hỗn xược đó chắc là đ.á.n.h đến mức gặp ác mộng !"

 

Hoàng thượng mới thiếu kiên nhẫn đuổi tiểu thái giám ngoài, thì bên ngoài cửa vang lên tiếng lóc thút thít của Hiền phi.

 

"Cho Hiền phi !" Hoàng thượng day day ấn đường, mệt mỏi .

 

"Hoàng thượng!" Tiếng gọi của Hiền phi chất chứa bao tình cảm sâu đậm, ấm ức, phẫn nộ, và oán trách!

 

Hoàng thượng thấy mà lòng cảm thấy khó chịu, chua xót.

 

Hiền phi còn giữ thể diện nữa, chạy như bay đến mặt Hoàng thượng, ngay cả cung nữ hầu hạ cũng theo kịp tốc độ của nàng .

 

Hiền phi cầm khăn lau nước mắt bên má, lóc kể lể: "Hoàng thượng, Người đòi công bằng cho Cảnh Hoài!"

 

 

Loading...