Đám , bất kể là nể mặt Mặc Bạch với phận hoàng thương, nể Mặc Nhiên là Trắc Thái t.ử phi, chỉ vì kiếm chút đường ăn, đến đây nịnh bợ Mặc Đức thì đều chẳng loại lành gì. Để họ xuống hồ gột rửa đầu óc một phen, hy vọng nhờ đó mà tỉnh ngộ, đầu sửa đổi.
Người thuyền, bao gồm cả Tiết Nhân Nghĩa và Lý Dĩnh, đều gia nhân dùng thuyền nhỏ vớt lên.
Tiết Nhân Nghĩa trong phòng nghỉ tạm, kéo c.h.ặ.t áo choàng , khẽ hỏi Tiết Đường: “Con gái , con nên quyên góp ?”
Tiết Đường nhàn nhạt gật đầu: “Cứ đồng ý .”
Hạ phu nhân thấy khó mà qua mặt nàng, liền sang tìm phu phụ nhà họ Tiết đầu óc thường xuyên “ lạc”. Dù , để Lý Dĩnh mở mang tầm mắt cũng là chuyện . Bị mấy quý phu nhân trong cái chốn xa hoa đầy mưu toan lừa vài , tự nhiên bà sẽ hiểu những quý phu nhân “quý” ở , và cũng sẽ rõ mấy trò khôn vặt của chẳng đáng một xu mặt họ.
“Tiểu thúc thúc, bỗng lợi hại thế? Vèo một cái bay qua mặt nước, rầm một cái đục thủng cả thuyền, một đ.á.n.h chìm luôn cả đám . Người luyện thần công gì ? Dạy con !”
Trong sân viện của Mặc Đức, một đứa bé tám tuổi tròn mắt sáng lấp lánh, chăm chú Mặc Văn.
Đứa bé đó là đích trưởng tôn của Mặc Đức, bình thường nuông chiều đến vô pháp vô thiên, trong nhà ngoài Mặc Đức thì nó chính là lớn nhất.
“Mặc Trường Lâm, tiểu thúc thúc đây là đ.á.n.h đó. Người đ.á.n.h mới thật sự thần công. Nếu con học, thì để tổ phụ mời đó về dạy cho con.”
Mặc Văn bẹp cáng, quấn băng kín mít, tức đến nỗi m.á.u nghẹn trong n.g.ự.c, cố gắng đè nén cơn giận, dịu giọng trả lời Mặc Trường Lâm.
[Thần công? Thần cái rắm nhà ngươi!]
Nếu thần công thật thì Tần Minh Nguyên dạy cho một trận thê t.h.ả.m như thế.
Trong cái nhà , còn chẳng bằng một đứa trẻ con. Mặc Trường Lâm thường xuyên bắt nạt , thậm chí còn cưỡi lên chơi trò cưỡi ngựa. Mặc Đức chẳng những ngăn cản, mà còn bên cổ vũ. Hắn căm hận, nhưng chẳng dám đ.á.n.h chẳng dám mắng, chỉ đành hùa theo Mặc Đức mà dung túng nó. Nhìn Mặc Trường Lâm ngày càng ngỗ nghịch, hai con càng hả hê.
Nghe , Mặc Trường Lâm hớn hở chạy đến mặt Mặc Đức, ôm chân ông , ngẩng đầu reo lên: “Tổ phụ, mau mời đó về , con học võ công!”
Mặc Đức khẽ: “Người đó tổ phụ mời nổi , tổ phụ sẽ mời khác cho con.”
Mặc Văn đè nén lửa giận trong lòng: “Không mời Tần Minh Nguyên, thì cũng thể mời Tiết Đường. Võ công của Tiết Đường cũng chẳng kém, chính nàng là ném xuống nước.”
Mặc Đức dù thương cháu đến mấy cũng Mặc Văn đang cố tình châm ngòi, lạnh lùng liếc một cái, cảnh cáo: “Đủ ! Đừng tưởng lão t.ử ngươi đang toan tính cái gì. Lão t.ử còn c.h.ế.t ! Nếu ngươi còn dám xúi giục nhà họ Mặc gây chuyện với Vương phủ, lão t.ử sẽ lột da ngươi !”
Nói xong, ông dẫn cả nhà ngoài, để Mặc Văn đó nghiến răng ken két.
Lúc chẳng Tiết Đường “chuyện còn xong” ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuon-403.html.]
[ là xong!]
Đợi khỏi hẳn, xem sẽ xử nàng thế nào. Một nữ nhân chỉ dựa Vương phủ mà dương oai, tin đám bạn bè của đối phó nổi với nàng!
Lúc , Tiết Đường và Tần Minh Nguyên đang về phía hoa sảnh.
Phần lớn khách khứa giải tán, chỉ còn vài quan trọng. Con dâu trưởng của Mặc Đức đề nghị cùng đ.á.n.h bài lá, mà Tần Minh Nguyên thì vẫn kè kè bên cạnh Tiết Đường, thành trò vốn chỉ dành cho phụ nhân tiêu khiển, bỗng biến thành trò chơi mà cả nam lẫn nữ đều tham gia.
Trên đường , Tần Minh Nguyên : “Gia tộc nào dám khiến Vương phi nổi giận, bổn Vương sớm muộn cũng sẽ xử lý. Vương phi đừng tức giận nữa, kẻo hại .”
Tiết Đường gật nhẹ: “Xử lý thì cũng .”
Người nhà họ Mặc vốn quan hệ thiết với Hạ phu nhân, Tiết Đường mơ hồ cảm thấy giữa Mặc gia và Hạ gia chẳng những dính dáng sâu đến việc quyên góp, mà còn liên quan lớn đến tiền trợ cấp cho các binh sĩ mất tích. Một khi điều tra rõ, những việc đó đủ để khiến Mặc gia sụp đổ.
Còn về Mặc Văn, nàng đặt mắt. Chỉ là một đứa con ngoại thất mà thôi, Mặc gia tuyệt đối sẽ vì một Mặc Văn mà dám đối đầu với Vương phủ. Còn nếu dám đơn độc tìm đến gây chuyện, khỏi cần khác tay, để Tiểu Bạch c.ắ.n c.h.ế.t là xong.
Hai chuyện mà chẳng buồn để ý rằng đằng vẫn còn Đoàn Cảnh Thần và Mặc Bạch đang theo.
Mặc Bạch cau mày: [Tần Minh Nguyên, ngươi quá kiêu ngạo !]
Còn Đoàn Cảnh Thần thì vẫn đang nhớ cảnh Tiết Đường ném Mặc Văn xuống hồ. Thật là sảng khoái! Giống như , thù là báo liền, quyết để qua đêm.
Hắn hỏi: “Vương phi sợ Mặc Văn giở trò mờ ám ? Theo , nhà họ Mặc chẳng ai là quân t.ử .”
Mèo Anh Đào
“Đoàn Cảnh Thần!”
Mặc Bạch nghiến răng quát lên. Hắn dám đắc tội Tần Minh Nguyên, nhưng Đoàn Cảnh Thần khiêu khích thì thể nuốt giận.
Tiết Đường còn kịp mở miệng, Tần Minh Nguyên : “Chỉ một Mặc gia nhỏ nhoi, Võ Uy Vương còn chẳng để mắt tới. Cho dù bọn họ mưu tính gì, chỉ cần một hộ vệ là đủ đối phó, chẳng đáng để Vương phi bận lòng.”
Đoàn Cảnh Thần lạnh giọng đáp: “Ha, là nhiều chuyện .”
Những lời của Tần Minh Nguyên khiến vô cùng khó chịu, như thể còn chẳng bằng một hộ vệ của Vương phủ, chẳng xứng để Tiết Đường bận tâm .
Còn Mặc Bạch chọc giận đến mức cả bốc khói, mà ngó lơ , sắc mặt lúc xanh lúc tím.