Một, đường, bình, an.
!
Nhịp điệu giống hệt với mật mã sóng âm kiếp , khắc sâu linh hồn nó, dù trải qua bao nhiêu kiếp luân hồi, nó cũng thể nào quên.
Mỗi chiến hạm liên xuất quân hoặc trở về, tổng chỉ huy đều sẽ gửi lời chúc phúc đến .
Giây phút , Bạch Hổ như thấy bàn tay đeo găng trắng của chỉ huy đang ấn xuống nút điều khiển chiến hạm.
[Mẹ Đường!]
Nước mắt Bạch Hổ ứa , nó bật dậy, bước lên phía , thẳng lá cờ lớn, ưỡn n.g.ự.c kiêu hãnh, trưng dáng vẻ uy phong lẫm liệt. Một tiếng hổ gầm vang, xé tan mây gió, rung chuyển đất trời.
[Mẹ Đường, !]
[Tiểu Bạch đến tìm đây!]
Mẹ Đường, nhất định thấy lá cờ , đây là thứ nó dạy phu quân đấy! Nó còn dạy phu quân nhiều thứ, đảm bảo hai sẽ gặp trở ngại trong giao tiếp.
Bây giờ tuy nó chỉ là một con mèo lớn, nhưng cũng dũng cảm, mưu trí, ích. Nó từng tiêu diệt cả một đàn sói, cứu , còn cùng phu quân đ.á.n.h trận, trừ phản tặc,... từng mất mặt ! , thuyền còn nhiều quà, đều dành cho cả! Nó còn nhiều điều với …
[Mẹ Đường!]
Bịch!
Đột nhiên, Bạch Hổ ngã xuống, mắt nó vẫn chằm chằm về phía ngọn hải đăng, mang theo sự luyến tiếc, cam lòng và cả nỗi hổ thẹn, từ từ khép .
[C.h.ế.t tiệt, kích động quá, thiếu dưỡng khí !]
mà, Mẹ Đường, tin rằng, nó vẫn giống như kiếp , cho dù là một con cá mặn, nó cũng là con cá mặn nhất trong tất cả!
Trong cơn mơ màng, những ký ức xưa cũ lượt hiện lên trong đầu nó.
Kiếp , nó là một bản thể nhân tạo, sinh ở trong cô nhi viện, chẳng quy tắc đặt tên cho nhân bản là gì, chỉ từ lúc đời, nó gọi là Dạ Thập Tam.
Thời đại các vì , trẻ mồ côi trong cô nhi viện đều do máy chăm sóc. Dù ngược đãi, nhưng chúng cũng chẳng nhận bao nhiêu yêu thương.
Mèo Anh Đào
Năm mười hai tuổi, nó nhập ngũ, gặp một vị chỉ huy vô cùng . Ba năm , mỗi khi rơi hiểm cảnh, chỉ huy luôn như gà che chở nó phía , ban cho nó tình yêu mà dù sống mấy đời nó cũng chẳng dám mơ tưởng, thắp sáng con đường tăm tối của nó.
Chỉ huy còn đổi tên cho nó thành Bạch Hiểu, rằng: "Đêm đen qua , trời sáng sẽ mãi là ban ngày."
Để thể sánh bước cùng chỉ huy, nó lén học nhiều thứ, bao gồm cả thuật bói toán.
Trước trận chiến cuối cùng, nó tự bói một quẻ cho và Đường. Quẻ tượng cho thấy nó và Đường sẽ cùng sinh, cùng t.ử, cùng năm cùng tháng cùng ngày , cũng cùng ngày cùng tháng cùng năm mà tái sinh.
Từ đến nay, nó từng đoán đúng nào, nhưng , nó tin chắc rằng đúng. Vì nó tin rằng lòng thành của nhất định sẽ cảm động trời cao, để kiếp nó thể thực hiện ước nguyện, trở thành tỷ của Đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-307.html.]
Nó còn lập lời thề, kiếp nhất định tỷ tỷ, để nó bảo vệ Đường.
Cho nên khi Đường dốc cạn sinh mệnh, liều mạng cùng kẻ thù đồng quy vu tận, nó hề sợ hãi, chỉ siết c.h.ặ.t t.a.y Đường, nhất quyết buông.
[ ngờ...]
[Khốn kiếp!]
Nó xuyên thành một con mèo lớn, chỉ đời cô đơn lẻ bóng, mà ngay cả hộ khẩu cũng chỉ một nó.
Sau khi tỉnh ở thế giới , việc đầu tiên nó là tìm bạn bè, nhưng đau khổ phát hiện rằng trong cánh rừng nguyên sinh rộng lớn , đồng loại của nó diệt sạch.
Sau đó, nó từng cho rằng đây là thế giới tu tiên, chỉ cần tu luyện thành hình , là thể tìm Đường.
Thế nhưng, chỉ mới ăn chay ba ngày, nó sắc của chủ nhân mê hoặc, sa bẫy rập của , cam tâm tình nguyện thu phục.
Trong thời gian theo chủ nhân, nó nghiêm túc kiểm điểm bản , buông bỏ những chấp niệm thực tế , quyết định sẽ cùng thê t.ử của chủ nhân hòa thuận chung sống, bình yên hưởng thụ quãng đời còn .
ngờ, ha ha ha...
Vẫn là ông trời ưu ái nó!
Thì , chủ nhân, chính là “ba Đường”.
Vậy mà nó đủ cả cha cả !
là song hỷ lâm môn!
Những món quà mà đó nó chuẩn để lấy lòng phu nhân của chủ nhân, bây giờ đều thuộc về Đường cả . Nó chẳng hề tiếc nuối chút nào.
Mẹ Đường, đợi khi nó tỉnh , cả nhà chúng sẽ cùng sống những ngày tháng yên bình, bao giờ chia cắt nữa.
Tần Minh Nguyên xuống, ngón trỏ đặt mũi Bạch Hổ để kiểm tra.
[Hơi thở đều đặn, khóe môi còn vương ý ?]
Hắn bất đắc dĩ lắc đầu, vận công giúp Bạch Hổ điều hòa khí huyết, đó ôm nó khoang thuyền, đặt cạnh Tần Tam và Khai Dương, còn chu đáo đắp lên nó một tấm chăn lông chuyên dụng.
Tần Tứ thấy tướng quân bước , lập tức tiến đến, chỉ Tần Tam và Khai Dương, mặt mũi trắng bệch, mắt đỏ hoe, lo lắng : “Tướng quân, vì bọn họ vẫn tỉnh?”
“Đã giữ mạng, lên bờ lập tức tìm đại phu, chữa trị kịp thời thì thể hồi phục như cũ.”
Tần Minh Nguyên bắt mạch cho Tần Tam và Khai Dương một nữa, khi rời còn dặn dò: “Canh chừng nơi , nếu lệnh của , để bất kỳ ai chạm bọn họ.”
“Rõ!”