Khi thuyền viễn dương tiến bãi cạn mà dân chài ghi nhớ, đều nín thở, bàn tay siết c.h.ặ.t vì căng thẳng.
Nơi tuy gần hơn so với cảng chính, nhưng cách vấn đề. Địa thế ở đây đầy đá ngầm lởm chởm, bên còn nhiều rặng san hô và tảo biển, ngay cả thuyền nhỏ cũng dám cập bờ. Trước đây, vì tránh nạn biển mà đường tắt, kết quả c.h.ế.t nhanh hơn. Huống hồ, thứ cần neo đậu là thuyền viễn dương.
Bốn con thuyền dù ngang hàng mà từng chiếc một, cũng khó mà cập bờ.
Ba nhịp thở trôi qua, nửa tuần trôi qua, một nén hương trôi qua...
[Không đúng! Sao thuyền thể vững như ?]
Dân chài thi thò đầu xuống .
"Lão bá cần lo lắng, theo lệnh của phu nhân tướng quân, nơi khơi thông thẳng đến cảng chân ngọn hải đăng, an . Chỉ là bến tàu vẫn đang thiện, đến ngày mai mới xong. Phu nhân cho rằng đến Tết sẽ ai khơi nữa, cũng ngờ hôm nay gió lớn, cho nên tạm thời mở cửa cho bên ngoài."
Tần Lục đột nhiên đáp xuống bên cạnh Tần Minh Nguyên, vội vàng giải thích.
Nói xong, chỉ tay: "Mọi bên !"
Mọi theo hướng chỉ, chỉ thấy vách đá phía thấp thoáng ba chữ lớn đang phát sáng: “Cảng Minh Nguyệt”.
Tần Lục tiếp tục : "Chỗ đó cũng dùng vật liệu huỳnh quang mà phu nhân phát hiện , giống như minh châu gắn ngọn hải đăng, đến đêm sẽ phát sáng."
Dù , nhưng thực tế, việc xây dựng vẫn luôn giữ bí mật, đề phòng kẻ cố ý phá hoại.
Hôm đó Tiết Đường xuống nước cứu Đoàn Cảnh Thần, thấy tình trạng bên nước, trong lòng khỏi cảm thán, vì sai xử lý. Ban đầu, nàng dự định đợi khi chắc chắn hợp tác ăn với Đoàn Cảnh Thần, mới công bố cảng , tiện thể kéo Tĩnh Khang Đế cuộc. Đợi khi con đường chính thống mở , mới để Tĩnh Khang Đế hạ chỉ điều động quân Tần gia đến đây đóng giữ. Nếu , một nơi quá mức nổi bật sẽ dễ dàng ghen ghét, sẽ nhiều kẻ phá hủy nơi . Người Đại Kinh còn thấy đồng bào của phát triển, chứ đừng đến gian tế của các nước khác.
Dân chài vô cùng kích động, ai nấy đều há hốc, nhưng nghẹn ngào nên lời.
Cảng , giống như ánh trăng sáng giữa màn đêm, nó , họ khơi sẽ sợ lạc đường nữa.
Mèo Anh Đào
Phu thê hai chỉ lượt cứu mạng bọn họ trong hôm nay, nhất là phu nhân tướng quân, thì hiến đất xây Quốc học, xây cảng, bến tàu, ngọn hải đăng, bảo vệ bọn họ chu . Không chỉ bọn họ, mà cả con cháu đời cũng sẽ hưởng phúc.
Ân đức lớn lao như , e là mấy đời nhà họ cũng báo đáp hết.
Thuyền cảng, cần đ.á.n.h trống nữa, vả nơi vách đá che chắn, sóng gió giảm nhiều, thuyền cũng vững vàng tiếp, cần cảnh giới nữa. Vì , chỉ Tần Lục đến, mà Tư Nguy, Tần Minh Thư, Tần Minh Thuỵ, Tần Minh Kỳ cũng đồng loạt đáp xuống bên cạnh Tần Minh Nguyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-309.html.]
Tư Nguy nhanh ch.óng quan sát Tần Minh Nguyên một lượt, kìm mà nắm c.h.ặ.t lấy bờ vai : "Không là !"
Hai họ quá nhiều điều , nhưng vạn lời cũng chỉ hóa thành mấy chữ .
Tần Minh Thư, Tần Minh Thuỵ, Tần Minh Kỳ cùng chắp tay hành lễ, đồng thanh : "Tham kiến đại ca!"
Giọng họ trầm , khí ngữ xuất phát từ đan điền, vang dội hữu lực, là những thiếu niên xuất tướng môn.
“Ừ.”
Tần Minh Nguyên khẽ gật đầu, đó sang Tần Minh Kỳ: "Vào khoang thuyền xem thử, bên trong quà."
Có ngoài ở đây, tiện thẳng rằng Tần Minh Kỳ giúp trị thương cho Tần Tam và Khai Dương. rõ, lĩnh hội y thuật của Quỷ Y đến mức tinh thông, khi thấy tình trạng bên trong chắc chắn sẽ tay.
"Vâng!"
Tần Minh Kỳ hỏi nhiều, dứt khoát đáp lời thẳng đến khoang thuyền.
Chuyện quà cáp quan trọng, đại tẩu căn dặn đến để cứu . Dù hiểu tại nàng nơi cần , nhưng những gì từng trải qua dạy rằng, chỉ cần tin tưởng đại tẩu là đủ.
Khi Tần Minh Kỳ tới cửa khoang thuyền, Tần Minh Nguyên cất giọng sang sảng: "Tần Tứ, phối hợp với Tứ công t.ử!"
Ánh mắt giấu nổi vẻ xúc động.
Lúc , để Tiết Đường đến đây, vốn chỉ nàng xem giúp phong thủy nơi , nào ngờ nàng giúp thành một tâm nguyện chôn giấu bấy lâu.
Hắn luôn rằng ngư dân khơi cực kỳ nguy hiểm, mong xây dựng một ngọn hải đăng. từng nghĩ đến, nơi thể xây dựng chu đến .
Còn ba của , hiện tại cũng trưởng thành ngoài mong đợi.
Dù mơ, cũng thể ngờ sẽ ngày hôm nay.
Đêm nay, nhận quá nhiều món quà quý giá, khiến những lễ vật thuyền đột nhiên trở nên tầm thường.
Hắn ngẩng đầu, về phía bóng dáng vẫn đang điều khiển cờ lệnh giữa trung, thầm : [Đa tạ nàng!]