lúc , tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên, các cung nữ mặc váy áo rực rỡ lượt tiến , dâng lên màn ca vũ mở đầu.
Giữa lúc ca vũ diễn nửa, một ma ma vội vàng tới bên Hoàng hậu, sắc mặt kinh hoảng, thì thầm điều gì. Tĩnh Khang Đế bên cạnh dường như cũng , lập tức trầm mặt.
Tĩnh Khang Đế đen mặt, uống cạn chén rượu trong tay. Ngài lệnh dừng , ca vũ vẫn tiếp tục. Ngài cúi đầu, Hoàng hậu, để mặc bà rời bàn.
Tư lão phu nhân khẽ huých Tiết Đường, hiệu nàng về phía Mặc Nhiên.
Mèo Anh Đào
Trên mặt Mặc Nhiên thoáng qua vẻ đắc ý, tuy chỉ trong chớp mắt, nhưng cả Tiết Đường và Tư lão phu nhân đều thấy.
Hai lập tức hiểu , Mặc Nhiên ngư ông đắc lợi. Kết hợp với những tin tức mà họ nắm đó, họ nhanh ch.óng đoán Mặc Nhiên đang toan gây chuyện lớn, để chuyển hướng sự chú ý của , nhân cơ hội rút khỏi vụ quyên tiền .
Lúc Hoàng hậu tới cửa điện Trường Ninh, thấy Võ Hành đang chờ ở đó, trong điện còn truyền tiếng đồ đạc ném rơi loảng xoảng.
Bà giơ tay, hiệu cho cung nhân lui hết xuống, nghiêm mặt cùng Võ Hành bước nhanh .
“Các ngươi đúng là đồ bất nhân bất nghĩa! Một kẻ thì thừa lúc đêm tối bắt ruột cùng cả nhà nó, một kẻ Hoàng thượng đày bọn họ Bắc Cảnh quân hộ mà khoanh tay mặc kệ, còn dám giấu ! Các ngươi thật là nhẫn tâm!
Muội các ngươi nuông chiều từ nhỏ, chịu nổi cảnh lưu đày? Còn đứa con gái mới ba tuổi của nó, đày quân hộ, ức h.i.ế.p chẳng sống bằng c.h.ế.t ? Các ngươi đang róc từng miếng thịt trong tim đấy!
Lữ Anh chẳng qua chỉ tham chút tiền bạc, g.i.ế.c liền g.i.ế.c? Năm xưa Hoàng thượng nhờ trợ lực của Lữ Anh mới thiên hạ hôm nay! Dù thế nào nữa, Lữ Anh cũng là công thần khai quốc, Hoàng thượng thể thế? Cho dù Hoàng thượng thấy vô dụng, dùng xong thì bỏ, thì cha các ngươi cũng là hưởng Thái Miếu, nhà cả đan thư thiết khoán, chẳng lẽ thể dùng công lao năm xưa đổi lấy bình an cho góa con côi nhà nó ?
Ta cần , các ngươi lập tức khuyên can Hoàng thượng thu hồi thánh chỉ, nếu sẽ đ.â.m đầu c.h.ế.t tại đây cho các ngươi xem!”
Người đang chỉ tay mắng hai chính là Võ lão phu nhân tuổi cao tóc bạc nhưng tinh thần vẫn quắc thước, mẫu của Võ Hoàng hậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-428.html.]
Võ Hoàng hậu là hiểu rõ tính cách của mẫu nhất. Khi còn nhỏ, bà cụ luôn thiên vị , đến tận bây giờ vẫn bao che giới hạn. Nếu mẫu chống lưng, Lữ Anh dám lớn gan cấu kết với Thát Đát, phản quốc, hại dân.
Hoàng hậu đôi co thêm, liền rút trong tay áo một xấp chứng cứ, đặt mặt Võ lão phu nhân: “Xin mẫu tự xem . Xem xong , hãy quyết định xem còn to chuyện của nhà Lữ Anh nữa .”
Võ Hành ghé sát, hạ giọng với Hoàng hậu: “Ta dặn trong phủ giữ mẫu ở nhà tĩnh dưỡng, Hạ phu nhân khuyên đại tẩu đưa mẫu cung. Ta cho tra , mẫu mấy chuyện từ miệng cung nữ của Đông cung.”
“Ừm.”
Hoàng hậu nheo mắt, trong đáy mắt thoáng qua tia sắc lạnh, nhưng nhanh thu , bình thản : “Mẫu thấy ? Là nên công bố thiên hạ, lấy tội Lữ Anh thông địch phản quốc, ám sát công chúa mà chu di cửu nhà họ Lữ? Hay cứ theo ý bệ hạ, lưu đày là đủ? Nếu nhất quyết đón về, cũng thể. Đến lúc đó, tận mắt c.h.é.m đầu thị chúng, chỉ cần mẫu chịu cảnh là .”
“Không, thể nào!”
Võ lão phu nhân chằm chằm tập chứng cứ trong tay, lập tức sụp xuống đất, như rút cạn sức lực, nước mắt tuôn rơi lã chã.
Không còn cách nào khác?
Bà cụ thật sự còn đường xoay xở. Hoàng hậu thì .
Bà cụ bất chợt đầu, run rẩy lệnh: “Con lập tức sai âm thầm bảo vệ của con! Dù quân hộ cũng để nó chịu khổ!”
[Còn “cung phụng” cả quân hộ ?]
Hoàng hậu bật giận dữ: “Mẫu , e là ở hậu phủ lâu ngày nên hồ đồ ! Đợi đến khi thật sự hiểu Lữ Anh hại bao nhiêu dân lành, khiến bao nhiêu gia đình sinh ly t.ử biệt, hãy cân nhắc xem kết cục coi là “chịu khổ” !”
Nói dứt, Hoàng hậu xoay bỏ , khí thế lạnh lẽo bao phủ bà , đồng thời trầm giọng phân phó Võ Hành: “Đưa mẫu đến đại điện, để bà tận mắt xem mấy vở kịch hôm nay, xem thế nào mới là tàn khốc, thế nào mới là khổ nạn, thế nào mới là lòng độc ác!”