Khi hỏi ngoài giành cố thổ, quốc vương chỉ mỉm : “Có dân mới nước. Nơi nào dân, nơi đó là giang sơn cần bảo vệ.”
Có kẻ cho rằng nhà vua già, còn ý chí phục quốc. đến khi họ lén ngoài, thấy cố đô hóa thành tro bụi, cát vàng vùi lấp, họ mới hiểu thâm ý của nhà vua, hiểu nổi, tại Đại hoàng t.ử năm xưa khơi mào chiến tranh xâm lược.
Lại ba năm nữa trôi qua, Mạn Mạn sinh hạ con trai, cùng năm đó, quốc vương truyền ngôi cho Anh Đạt.
Trong lễ đăng cơ, nhà vua đích đội vương miện lên đầu : “Vương vị truyền thừa, bao giờ là chuyện huyết thống, mà là tinh thần và niềm tin. Hy vọng ngươi thể dẫn dân xây dựng một quốc gia hơn.”
Từ đó, mỗi ngày Anh Đạt đều cùng dân săn, cày cấy. Da sạm nắng, áo vải thô sần, tóc buộc gọn gàng. Dáng vẻ thôn quê bình dị, nhưng trong ánh mắt ẩn chứa sức mạnh kiên định, chẳng kém bất cứ bậc đế vương nào.
Mười năm , giữa rừng sâu mọc lên một quốc gia tươi . Kiến trúc trong thành giống hệt cố đô cát vùi. Lão quốc vương đặt tên nước mới là Lâu Lan, cũng ban cái tên cho cô con gái nhỏ chào đời của Anh Đạt và Mạn Mạn.
Đến đây, bộ vở kịch khép .
Đoàn Nam Khúc lui hậu đài, chờ thánh chỉ của Tĩnh Khang Đế.
Lý Trường Lạc tháo lớp hóa trang của Mạn Mạn, cạnh Lý Trường Thâm.
Mèo Anh Đào
Trong đại điện, im phăng phắc.
Có thầm nghĩ: [Hóa một việc nhỏ thôi cũng thể khiến quốc gia hưng vong; hóa khi mất nước, dân chúng thật sự sống bằng c.h.ế.t.]
Có xúc động tinh thần kiên cường của Anh Đạt và Mạn Mạn.
nhiều hơn cả là chấn động bởi câu của lão quốc vương: “Ngôi vua truyền thừa, bao giờ là chuyện huyết thống, mà là tinh thần và niềm tin.”
Kẻ sáng suốt nhận bệ hạ sắp phế Thái t.ử!
Còn thông minh hơn thì lập tức hạ thấp sự tồn tại của . Bởi họ hiểu, vụ cung biến , Tĩnh Khang Đế vẫn dừng tay chỉnh đốn triều cương. Chỉ qua một vở kịch thôi cũng đủ thấy, ngài sẽ dung thứ cho bất cứ kẻ nào nuôi dã tâm.
Tĩnh Khang Đế ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo quét khắp đại điện, giọng trầm vang vọng: “Công chúa Trường Lạc từng đích đến Bắc cảnh, với trẫm rằng dân nơi đó sống khổ cực. Cuộc sống đầu vở kịch của nàng và Tần Minh Thư chính là hình ảnh thực của dân Bắc cảnh. Còn tên phản quốc trong kịch, cũng là bóng dáng của vài gian thần trong Đại Tĩnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-430.html.]
Trẫm hiểu, giang sơn Đại Tĩnh là giang sơn của bách tính, bao giờ là của riêng họ Lý bất kỳ ai. Ngai vàng Đại Tĩnh truyền chính là truyền tinh thần mở thái bình cho vạn thế. Ai đức tin thì xứng hoàng đế.”
Nghe , sắc mặt nhiều trong điện trắng bệch.
Nhất là Võ lão phu nhân, Mặc Nhiên, và Hạ Minh Trạch. Bọn họ hiểu rõ, Tĩnh Khang Đế còn dám đổi cả Thái t.ử, thì phận của họ tính là gì?
Lời cảnh cáo của bệ hạ thể rõ ràng hơn nữa.
Tĩnh Khang Đế thu hết phản ứng của các ái khanh trong mắt, khẽ nhếch lên nụ lạnh lùng.
Ngài vẫn còn ở độ tráng niên, bên cạnh những trung thần trẻ tuổi như Tư Nguy và Tần Minh Nguyên phò tá, thêm phúc tinh và thánh thú che chở, đến kẻ nào dám mưu phản, ngay cả khi Lý Trường Thâm kế vị, bọn gian thần lòng bất chính cũng tuyệt đối thể lay chuyển ngai vàng, càng thể loạn xã tắc Đại Tĩnh.
Ngài khẽ gật đầu với Tiểu Lý công công.
Tiểu Lý công công hiểu ý, lập tức tuyên thánh chỉ.
Thánh chỉ thứ nhất là ban cho Tần Minh Thư, phong Tần Minh Thư Tả thừa Hồng Lô Tự, phụ trách tuyên truyền và giáo hóa dân chúng trong Đại Tĩnh, chịu sự quản chế của Lại bộ, chỉ trực tiếp lệnh Tĩnh Khang Đế. Đồng thời, chuẩn theo đề nghị của Tiết Đường, trong những năm tới, cho phép Tần Minh Thư dẫn theo công chúa Lý Trường Lạc cùng đoàn Nam Khúc khắp Đại Tĩnh, diễn vở “Anh Hùng” cho muôn dân xem.
Thánh chỉ thứ hai ban cho Lý Trường Thâm, chính thức lập Thái t.ử, đại lễ sắc phong sẽ cử hành ba ngày.
Thánh chỉ ban, nghi lễ chỉ còn là thủ tục. Đứng đầu văn thần là Tư Nguy, đầu võ tướng là Tần Minh Nguyên đều lên tiếng thì ai dám dị nghị? Tất cả văn võ bá quan ngoài việc chúc mừng, cũng chỉ thể chúc mừng.
Trước mặt bá quan, Lý Trường Trạch dâng ấn tín Thái t.ử. Y cảm thấy vai bỗng nhẹ bẫng, cả như trút gánh nặng. Những ngày tháng vì giữ vững địa vị Thái t.ử, vì định giang sơn mà ngày đêm mưu tính thật sự quá mệt mỏi. Từ nay về , y còn lo lắng vì cố gắng thế nào cũng chẳng đạt kỳ vọng của phụ hoàng, càng cần mỗi ngày khổ sở dò đoán lòng , nghiên cứu thế cục triều chính nữa.
Nhận lấy ấn tín, Lý Trường Thâm cảm thấy đó là gánh nặng quá lớn. Trong mắt , chẳng qua chỉ là mở rộng lãnh địa quản lý ở Nam Cương khắp Đại Tĩnh mà thôi. Mọi sống yên những ngày thái bình; nếu ai dám gây rối, sẽ dẹp sạch để lấy thái bình, gì khó .
Hai , cùng nở nụ thấu hiểu.
Phụ hoàng cuối cùng cũng đưa quyết định sáng suốt nhất để cả hai đều tìm vị trí thích hợp với .