Đoàn Cảnh Thần bên cạnh, nhịn mà bật mỉa mai: “Hôm nay chuyện đều là thánh ý của bệ hạ, lời khen của ngươi thật chẳng . Nếu ngươi đến việc Tần Nhị công t.ử nhờ một vở kịch mà phong quan lục phẩm, thì đúng là cao tay thật. theo thấy, chức chắc hẳn là nhờ nhiều cứu công chúa Trường Lạc mới ban thưởng? Vậy thì chẳng gì để ghen tỵ cả. Người trẻ trung, tuấn, nếu bây giờ ngươi ghen thế , đến lúc trở thành phò mã, chẳng ngươi sẽ tức c.h.ế.t ? À, cũng đúng, lẽ ngươi sống nổi tới lúc đó . Ai bảo nhà ngươi chẳng tỷ nào hồn, chỉ một Trắc Thái t.ử phi suốt ngày gây chuyện thôi...”
Đoàn Cảnh Thần vốn cắt đứt với Mặc Bạch, nên cố tình nhân cơ hội khiến quan hệ hai rạn nứt đến cực điểm. Càng khó , càng , lời nào cũng nhằm đúng chỗ đau của Mặc Bạch.
Tần Minh Nguyên và Tiết Đường gì, chỉ yên lặng hai họ khẩu chiến.
Nhìn một lát, Tần Minh Nguyên cảm thấy nam nhân cãi thật nhàm chán, bèn giơ tay mặt Tiết Đường, thản nhiên : “Trễ , Vương phi còn về ngủ dưỡng nhan.”
Tiết Đường tự nhiên khoác tay , lên xe ngựa của Tiểu Bạch.
[Ngủ, ngủ dưỡng nhan ? Câu mà cũng ngay cửa cung ?]
[Tần Minh Nguyên, mặt ngươi đúng là dày thật!]
Đoàn Cảnh Thần cuộc trò chuyện giữa phu thê , lập tức nhớ tới cuốn họa bản mà mẫu cất kỹ đáy rương cho . Hắn cũng cãi với Mặc Bạch nữa, sắc mặt khi thì xanh, khi thì tím, đủ cả ngũ sắc, cuối cùng hầm hầm lên ngựa, phóng thẳng về phủ.
Trong điện, Tư lão thái quân chuyện với Hoàng hậu một lúc lâu, đến khi bà dẫn Tư Nguy và Tư Phương Vân đến cửa cung thì vặn gặp xe của Tiểu Bạch rời .
Nhìn theo xe của Tiết Đường khuất dần, Tư Phương Vân kìm mà cảm khái: “Thẩm thẩm thật lợi hại. Không chỉ tài giỏi chuyện thường ngày, mà ngay cả kịch cũng khéo léo đến thế. So với thẩm thẩm, con đúng là hoang phí cả nửa đời .”
“Biết là . Nghĩ xem, suốt ngày dây dưa với tiểu , ngoại thất như Nguyên Duy Minh mà con còn trúng, thì lòng con nhỏ hẹp đến mức nào?”
Nói , Tư lão thái quân bước lên xe.
Tư Nguy cũng tiếp lời: “Nếu năm đó Tiết Đường tay, e rằng giờ nhà họ Tư còn thế nữa !”
Mèo Anh Đào
Tư Phương Vân nghẹn lời.
Những lời của tổ mẫu và tiểu thúc thúc tuy chạm nỗi đau của nàng , nhưng đều là sự thật. Mọi chuyện khởi nguồn từ nàng , may mà Tiết Đường, Tư gia mới kết cục hôm nay.
...
Trong xe ngựa của Tiểu Bạch, Tần Minh Nguyệt thao thao bất tuyệt: “Vở kịch đại tẩu thật , so với vở hôm nay thì mấy vở Nhị ca hát chẳng khác nào tiếng rao hàng của mấy bán rong.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-432.html.]
Tần Minh Thư lập tức trừng mắt: “Kịch hát là khúc nổi tiếng, hiểu thì đừng bừa!”
Tần Minh Nguyệt đầu Tần Minh Thụy: “Huynh thấy lời lý ?”
Tần Minh Thụy gật đầu thật mạnh: “Ừ, lý.”
Tần Minh Thư: "Câm miệng hết !”
Tiết Đường mỉm nhẹ: “Kịch , nhưng cũng nhờ Minh Thư diễn . Không nỗ lực của nó, vở kịch thể thành công đến thế.”
Tần Minh Kỳ chen lời: “Nhị ca quả thật tiến bộ nhiều, đây thu hút xem nhờ gương mặt, nay hóa trang xí như mà càng khiến xem say mê, đúng là tiến bộ thật .”
[Trước đây dựa gương mặt?]
Tần Minh Thư nghẹn lời, trừng mắt Tần Minh Kỳ, lạnh giọng: “Đệ cũng câm miệng cho !”
Tần Minh Nguyên lặng lẽ bọn họ đùa ồn ào, cuối cùng khẽ liếc sang Tiết Đường. Nàng dường như thích cảm giác cả nhà quây quần bên , chỉ khi bọn nhỏ cãi cọ ầm ĩ nàng mới nở nụ . Nụ nhạt thôi, nhưng ch.ói lòa đến lạ.
Chỉ một đêm, danh tiếng của vở kịch “Anh Hùng” lan khắp từng con phố, từng ngõ hẻm của kinh thành. Vì thế, khi Tần Minh Thư cùng Lý đoàn trưởng và đoàn kịch Nam khúc diễn thứ hai, gần như cả kinh thành đều bỏ việc kéo đến xem, đông nghẹt .
Tần Minh Thư và đoàn lệnh hát miễn phí cho dân xem, nên chỉ trong ba ngày diễn hai mươi suất, hầu như bộ dân kinh thành đều xem “Anh Hùng”. Vở kịch trở thành một hiện tượng, danh tiếng vang dội khắp nơi.
“Ta mà, Tần Nhị công t.ử đúng là đại tài, chịu khó, nỗ lực hết . Thấy , bây giờ chẳng những đường quan rộng mở, mà còn chứng minh rằng kép hát cũng thể giá trị, cũng thể vì dân mà cống hiến!”
“Chủ yếu là “Anh Hùng” khiến hiểu bệ hạ lấy dân gốc, đặt dân lên hàng đầu. Chỉ cần bách tính một lòng vì nước, cho dù trải qua bao khổ nạn cũng thể vực dậy, dựng nên một quốc gia tươi .”
“Đừng quên, lợi hại nhất vẫn là Võ Uy Vương phi! Không nàng, chẳng ngày hôm nay.”
“Dĩ nhiên, chuyện đó ai mà quên . So với Võ Uy Vương phi, nhà họ Mặc quả thật quá đê tiện vô sỉ, tống ngục là đáng lắm!”
lúc Hạ phu nhân tưởng rằng dư luận chuyển hướng, kịp gì thì ngọn gió dư luận đầu chĩa thẳng về phía bà .