“Các xem, Bách Lý thị thiết với Hạ phu nhân như , chẳng lẽ Hạ phu nhân cũng nhúng tay việc lừa tiền của các phu nhân khác ?”
“Cái khó lắm!”
“Còn Trắc Thái t.ử phi, chẳng cũng là nhà họ Mặc ư? Giờ nàng thành của Đại hoàng t.ử, Hoàng hậu hạ chỉ tước mất danh vị trắc phi. Các ngươi xem, nàng dính dáng đến những chuyện mờ ám ?”
“Khó lắm!”
“Nếu Mặc Nhiên cũng tham dự, thì chuyện còn là mấy đồng bạc mở cửa hiệu đơn giản nữa. Chẳng lẽ những đợt quyên góp cũng chẳng trong sạch gì?”
“Khó lắm!”
“Phiền c.h.ế.t ! Ngoài “khó lắm” ngươi còn gì khác hả?”
Lúc , các phu nhân quý tộc trong kinh một nữa tụ tập, kéo đến chặn cổng Hạ phủ.
“Hạ Minh Trạch! Ngươi đây! Sổ sách giả chắc chắn là do ngươi , chúng mời xem qua , đúng là đồ giả!”
“Không ngờ các ngươi dám tham ô cả tiền quyên góp, mau đây rõ cho chúng !”
Danh tiếng mà Mặc Nhiên dày công gây dựng suốt bao năm thông qua việc quyên góp sụp đổ trong chớp mắt. dù nàng cũng là trong hoàng thất, nên dù sa sút đến cũng chẳng ai dám đến phủ Đại hoàng t.ử gây chuyện. Vì , cổng Hạ phủ càng náo loạn, nhiều còn cắt đứt mối hợp tác ăn với Mặc Bạch. Toàn bộ kinh thành gần như rối tung cả lên.
Tần Minh Nguyên dự lễ sắc phong Thái t.ử của Lý Trường Thâm xong liền vội vã về phủ.
Tiết Đường khi chỉ huy Vương ma ma, Thu Điệp và Lục Nhuỵ thu dọn đồ đạc đấy. Khi nàng bước sân, khéo thấy Tần Minh Nguyên hối hả trở về, phía là Tần Lục, Tần Tam và Tần Tứ.
Tần Minh Nguyên liếc qua Tiết Đường cùng Tần Minh Thụy, Tần Minh Nguyệt và Tiểu Bạch phía nàng, khẽ lắc đầu: “Đi như . Ta để Tần Lục, Tần Tam và Tần Tứ cùng nàng.”
Tần Lục lập tức nghiêm giọng: “Vương phi, chúng thề c.h.ế.t bảo vệ chu !”
Tần Tam và Tần Tứ đều là hộ vệ từng theo Tần lão phu nhân sinh t.ử, từng trải qua chuyện nước Nam Việt, kinh nghiệm ứng phó hiểm cảnh vô cùng phong phú. Với võ công của ba bọn họ, dù chiếm nửa ngọn Hoa Sơn cũng chẳng là vấn đề.
Tiết Đường hiểu rõ thực lực của ba , bình tĩnh đáp: “Cảm ơn.”
Tần Minh Nguyên bỗng nhớ đến lúc nàng tiễn lên đường, đặc biệt chuẩn cho một chuỗi tràng hạt. Hắn mặt, kéo Tiết Đường chỗ vắng, hạ giọng dặn dò: “Có một ám hiệu, nàng hãy nhớ kỹ. Đến Hoa Sơn, thì tìm cách liên lạc với của . Nếu xảy chuyện lớn, lập tức sai đến Thiên Sơn cầu viện...”
Toàn bộ mật lệnh đều bằng ký hiệu , nhưng vẫn cố ý gần nàng. Trong khoảnh khắc khí tức nam nhân vây lấy, Tiết Đường khẽ sững , gật đầu.
“Vương phi, nhớ kỹ ?”
Tần Minh Nguyên xác nhận nữa, vẫn lo nàng quên.
[Phái Thiên Sơn mà là của Tần Xuyên ư?]
Tiết Đường sững sờ trong giây lát, bình tĩnh gật đầu: “Ta nhớ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-433.html.]
Tần Minh Nguyên lúc mới lui một bước, khẽ giơ tay động tác mời: “Ta tiễn Vương phi lên xe.”
Tần Minh Thư, Tần Minh Thụy, Tần Minh Kỳ, Tần Minh Nguyệt và Ngọc di nương đều đồng loạt nhấc tay che mặt.
Mèo Anh Đào
[Trời ạ, đột nhiên ngọt đến mức ê răng luôn , đây?]
Tần Minh Nguyên vẫn còn nhiều việc trong triều xử lý, nên chỉ tiễn Tiết Đường đến tận cửa phủ. Hắn dặn Tần Minh Thư và Tần Minh Kỳ nhất định hộ tống nàng khỏi thành, còn căn dặn thêm: “Nếu giữa đường nhớ quên mang gì theo thì lấy, muộn một chút cũng , nhưng tuyệt đối chuẩn qua loa...”
Diêm Vương mặt ngọc trong nháy mắt hóa thành lắm lời. Mọi đồng loạt câm nín.
...
Đoàn phủ.
Đoàn Cảnh Sơ rốt cuộc cũng đón về nhà.
Trong cung, những bạn đồng hành của : Tần Minh Thư nhậm chức, Tần Minh Kỳ đang chịu sự huấn luyện đặc biệt của Tĩnh Khang Đế, Tần Minh Thụy và Tần Minh Nguyệt ngoài, đến Hoa Sơn luận kiếm. Không còn mấy gương mẫu để học theo, Đoàn Cảnh Thần sợ rằng đứa em trai ngốc nghếch nhà nếu cứ ở trong cung lăn lộn với đám hoàng t.ử, công chúa , thể nào cũng gây chuyện lớn khó mà thu dọn nổi.
Sau thời gian suy nghĩ kỹ càng, Đoàn Cảnh Sơ quyết định khuyên nhủ đại ca một phen. Vì thế, bưng một đĩa điểm tâm, rón rén bước thư phòng của Đoàn Cảnh Thần.
Đoàn Cảnh Thần Tiết Đường cùng tiểu thúc t.ử, tiểu cô t.ử đến Hoa Sơn, trong lòng vốn chua xót, trông thấy Đoàn Cảnh Sơ thì sắc mặt càng u ám hơn.
“Đệ đến gì? Muốn kèm học ?”
Đoàn Cảnh Sơ ánh mắt lạnh như băng của đại ca dọa đến run b.ắ.n .
“Không, cần, tự học . Đại ca bận trăm công nghìn việc, chỉ mang chút đồ ăn đến, chú ý giữ gìn sức khỏe thôi.”
Nói xong, bỏ chạy như bay, dám mở miệng thêm nửa câu khuyên đại ca buông bỏ Tiết Đường mà tìm khác nữa.
...
Giữa một căn nhà trúc hẻo lánh, ánh sáng mờ tối, hai nam nhân trẻ tuổi đang đối diện .
Một đặt chén trong tay xuống, nhàn nhạt : “Chỉ là một Mặc Đức thôi, chẳng nhân vật gì to tát. C.h.ế.t thì c.h.ế.t, miễn giữ trọng yếu của chúng là .”
Người còn cung kính đáp: “Thuộc hạ sắp xếp thỏa, ngài cần lo. Cho dù Tần Minh Nguyên theo dấu vết cũng thể tìm manh mối quan trọng, càng thể đến chúng . Chủ nhân thần bí như , sẽ ai phát hiện nổi.”
“Gần đây kịch của Tần Minh Thư ca tụng ? Sao ngoài ai cũng bàn tán?”
“Thần thấy cũng . Ngài rảnh thì ngoài xem thử, tiện thể tìm hiểu phong tục nơi đây và tâm ý của Tĩnh Khang Đế. Đừng suốt ngày nhốt ở đây, ngài tu Đạo tu Phật thật sự.”
“Ừ, cũng định ngoài xem. chủ yếu là xem Tiết Đường, xem rốt cuộc nàng bao nhiêu bản lĩnh.”