Tại Như Ý Lâu, Mặc Bạch tin Tiết Đường lên đường đến Hoa Sơn, liền bật lạnh: “Nàng cho cả nhà Mặc Đức náo loạn trời nghiêng đất ngả, còn khui bọn tham ô tiền quyên góp. Cả kinh thành nàng quấy cho ngã ngựa đổ, hại mối ăn của lão t.ử suýt nữa thì tê liệt, thế mà cuối cùng nàng phủi m.ô.n.g một cái, ung dung lên Hoa Sơn !”
Quả thật, nhà Mặc Đức rối loạn đến cực điểm.
Hạ phu nhân vốn thiết với họ nay khó giữ, Mặc Nhiên giam lỏng trong phủ Đại hoàng t.ử, cầu cứu Mặc Bạch thì cự tuyệt.
Không tìm chỗ dựa, Mặc Đức bèn nổi giận, sang tìm vật tế thần trong nhà.
Ông tức tối trút giận lên Bách Lý thị: “Rắc rối chuyện quyên góp, ngươi tự giải quyết . Đừng hòng kéo cả Mặc gia xuống nước. Nếu khôn ngoan, thì vì con ngươi mà chịu thiệt một chút, hi sinh bản để giữ lấy đại cục .”
Bách Lý thị kinh hoàng ngẩng đầu: “Không , phụ ! Trước đây như thế!”
Mèo Anh Đào
Ban đầu, chính Mặc Đức và Mặc Nhiên cùng hợp tác chuyện , vì ông bận rộn nên mới chuyển giao việc quyên góp cho nàng vì nàng dễ tiếp xúc với các quý phu nhân hơn. Hơn nữa họ rõ nàng chỉ lấy một phần tiền lợi nhuận, còn phần lớn thuộc về Mặc Đức, vì nếu chuyện lớn thì ông sẽ xử lý.
“Không...”
...
Ngay khi Tiết Đường rời , kinh thành quả thực lâm đại loạn.
Tần Minh Nguyên sai đầu Lý bổ đầu bắt Bách Lý thị, đồng thời bắt luôn phần lớn những kẻ tình nghi tham ô tiền quyên góp. Riêng Mặc Đức và nhà thì cố ý để , tiếp tục thả câu dài bắt cá lớn hơn.
...
Trong ngục.
Vừa tống , Bách Lý thị cai ngục lạnh lùng cảnh cáo: “Đây chính là chỗ từng giam Tôn di nương, cũng là nơi Tôn di nương tự vẫn. Vương gia , đặc biệt để trống dãy , cho trong một nhà các ngươi thể luân phiên mà ở.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-434.html.]
Bách Lý thị đầu nhốt trong nơi thế , đây là chỗ Tôn di nương c.h.ế.t, lập tức c.ắ.n c.h.ặ.t răng, hai chân mềm nhũn, vịn song sắt phịch xuống đất.
“Thì ngươi cũng sợ ?”
Nghe thấy giọng Thượng Quan phu nhân, Bách Lý thị giật đầu , hoảng hốt : “Thượng Quan phu nhân, cha chồng chuyện giải trừ khế ước, nhất định là lời dối gạt của Tiết Đường. Xin giải thích, sổ sách của những vụ ăn đều là thật, hề giả, hề lừa . Xin hãy thả , sẽ giải thích rõ ràng từng điều một.”
Thượng Quan phu nhân vốn đến để xem kết cục của đám kẻ l.ừ.a đ.ả.o , khẽ lạnh một tiếng: “Rốt cuộc là giải thích ngụy biện, trong lòng ngươi rõ nhất.”
Nói đoạn, Thượng Quan phu nhân chỉ về phía mấy quý phu nhân giam xa: “Các ngươi lừa bao nhiêu , trong lòng tự rõ. Võ Uy vương nhận chứng cứ xác thực mới bắt các ngươi, giải thích thì hãy đến mặt Võ Uy vương mà . ngươi nhớ cho kỹ, mỗi lời ngươi đều sẽ trở thành chứng cứ công đường.”
Đoàn Cảnh Sơ bên cạnh khỏi lắc đầu cảm thán: “Không ngờ nữ nhân cũng thể gây chuyện đến thế. Trước đây thì ép con thứ cung thái giám, nay hùa tham ô tiền cứu tế, đúng là tự rước họa .”
“Ngươi là thứ gì mà dám đây thêm dầu lửa?”
Bách Lý thị giận dữ. Nàng thể nhẫn nhịn với Thượng Quan phu nhân, nhưng một tên công t.ử ăn chơi như Đoàn Cảnh Sơ thì là cái thá gì!
Đoàn Cảnh Sơ chỉ áo , lấy thẻ bài đeo bên hông lắc lắc mặt Bách Lý thị, chậm rãi : “Hiện tại là bổ khoái của Kinh Triệu Phủ, phụng mệnh đến đây hỗ trợ Võ Uy Vương điều tra vụ án của các ngươi. Ngươi xem, tính là cái gì?”
Sắc mặt Bách Lý thị tái nhợt, cố nén giận, nghiến răng : “Ta đối chất trực tiếp với Tiết Đường! Chính nàng vu khống ! Gọi nàng đến đây!”
Đoàn Cảnh Sơ ung dung rút từ trong tay áo một xấp giấy, đều là chứng cứ về hành vi tham ô của bọn họ, từng điều một cho Bách Lý thị , cuối cùng còn thêm: “Đừng với rằng tất cả chỉ là hiểu lầm, cũng đừng vu vạ cho Võ Uy Vương phi. Không chứng cứ thì lời ngươi cũng vô dụng, cẩn thận tự chuốc thêm tội vu cáo. À, còn nữa, cũng đừng ôm hy vọng gì. Vì các ngươi gây chuyện quá lớn, nếu bệ hạ mới lập Thái t.ử, e rằng giờ các ngươi liên lụy cả tam tộc . Dù , nhà các ngươi lẽ cũng sẽ bắt theo thôi, ngươi thấy nhà lao bên cạnh dọn sẵn phòng cho họ ?”
Lúc , Tần Minh Nguyên chậm rãi bước tới, lạnh lùng : “Muốn gặp Vương phi của ? Sao? Tôn di nương vượt ngục hại thành, ngươi còn hại nàng thêm nữa?”
Bách Lý thị sợ đến run rẩy.
Lý bổ đầu mang đến một chiếc ghế, Tần Minh Nguyên thong thả xuống, lạnh nhạt : “Các ngươi thông minh, dùng thủ đoạn để gom tiền, nhưng rốt cuộc vẫn chính đạo. Nếu chịu thành thật khai báo, bổn Vương lẽ còn thể xử nhẹ.”