Tiết Đường ngắt lời y, chỉ im lặng đó y kể lể. Lâm nguy loạn, vinh nhục lay, nếu chọn đúng đường, tương lai nhất định sẽ thành một nhân vật lớn, hơn hẳn đám Tần Viễn, Bùi gia. Đáng tiếc, Vệ Quân Như chọn sai .
Vệ Quân Như còn đang luyên thuyên dài dòng, thì ngoài cửa một tiểu tư chạy , vội vàng : “Thiếu chủ, Vệ Quân Bảo đến !”
“Hắn đến gì?”
Trên mặt Vệ Quân Như thoáng qua chút ghét bỏ, về phía Tiết Đường, vẻ mặt càng tội nghiệp hơn: “Vương phi, xem, cha con họ buông tha một khắc nào, thật sự tin .”
Trong đáy mắt Tiết Đường lóe lên một tia ý vị sâu xa. Lẽ Vệ Quân Như nàng dễ chọc , vì còn lợi dụng nàng? Rốt cuộc là vì điều gì?
Vệ Quân Bảo nhanh ch.óng bước sân, bộ dạng quân t.ử giả nhân giả nghĩa, mà ngay cả việc giả vờ cũng chỉ cho lệ.
Nhìn sơ qua ai cũng Vệ Quân Như là kẻ lắm mưu nhiều kế, còn Vệ Quân Bảo cùng lắm chỉ là tấm bia đỡ đạn.
“Đây chính là Võ Uy Vương phi mà tiểu thúc thúc hạ mời tới ?”
Vệ Quân Bảo nheo mắt quan sát Tiết Đường, che giấu sự khinh miệt, cố tình hỏi.
Tiết Đường , nhíu mày hỏi: “Vệ Quân Như, đây chính là thằng cháu vô tích sự chẳng việc gì mà ngươi ? Quả thực trông nét giống ngươi đấy.”
Vệ Quân Như: “...”
Giống ? Chẳng giống tẹo nào! Tướng mạo của y khúc khuỷu ly kỳ, lận đận truân chuyên như thế .
Không đúng, đó trọng điểm. Trọng điểm là y bảo với Tiết Đường rằng cháu y là kẻ vô tích sự chẳng việc gì bao giờ?
Vệ Quân Như đột nhiên ý thức nên động Tiết Đường, nàng đang đào một cái hố để chôn y.
Vệ Quân Bảo lập tức nổi giận: “Tiết Đường, cô nghĩ là ai mà dám mắng ngay đất Hoa Sơn?”
Tiết Đường khẽ lắc ngón tay trỏ: “Không , ngươi cho rõ, mắng ngươi, là Vệ Quân Như mắng, chỉ lặp lời thôi.”
Vệ Quân Bảo lạnh lùng liếc mắt, nhặt một con cá bạc khỏi tay Vệ Quân Như, vẫy vẫy mặt y, khinh bỉ: “Tiết Đường ? Nàng đối xử với ngươi như , ngươi còn tung tin đồn rằng ngươi và nàng quan hệ sâu đậm. Rốt cuộc ngươi thích Tiết Đường n.g.ự.c to mà não nhỏ, là thích đ.á.n.h? Tiểu thúc thúc, ngươi nên tìm đại phu khám đầu óc ?”
Khóe mắt Vệ Quân Như co giật.
Tiết Đường khoanh tay n.g.ự.c, thong thả hai chú cháu đấu đá , còn thi thoảng hiệu cho Lục Nhuỵ thêm vài câu châm biếm kiểu: “Vệ Quân Như Vệ Minh chủ là phế vật miệng hùm gan sứa”, “Vệ Minh chủ xứng, vì luyện công mà tự cung, còn là nam nhân nữa”.
Vệ Quân Như vội vàng thanh minh rằng từng , nhưng y thể công khai mắng Tiết Đường đang thêm dầu lửa, nên lời giải thích của y chẳng tác dụng gì.
Cuối cùng Vệ Quân Bảo thực sự tức giận, chỉ thẳng Tiết Đường mà quát: “Người , ném nàng khỏi Hoa Sơn cho tiểu gia, để ch.ó sói ăn!”
Nhóm Tần Lục đồng loạt đặt tay lên chuôi kiếm bên hông, chỉ chờ một lệnh của Tiết Đường là tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-448.html.]
Trong phòng, Tần Minh Nguyên ung dung uống nốt ngụm canh cá bạc cuối cùng, chậm rãi dậy, chỉnh y phục, đó mở cửa, phong thái ung dung, từng bước đến bên Tiết Đường. Một ánh mắt lạnh lẽo như băng quét thẳng về phía Vệ Quân Bảo: “Khẩu khí lớn thật. Bổn vương xem ngươi định ném thế nào đây!”
[Tần Minh Nguyên!]
Áp lực nặng nề cùng thở ngột ngạt lập tức bao trùm cả sân.
“Bái kiến Võ Uy Vương!”
Thân thể phản ứng còn nhanh hơn đầu óc, đồng loạt hành lễ.
Mặt mày một tái mét. Toi , c.h.ế.t , những lời bọn họ Tiết Đường, chẳng đều Tần Minh Nguyên hết ? Hắn nổi tiếng bụng hẹp hòi, nhất định sẽ âm thầm trả thù, bây giờ?
“Các ngươi tiếp tục , chỉ khi Vương phi dừng mới dừng.”
Tần Minh Nguyên khẽ phất tay với đám trong sân, cao giọng vọng ngoài: “Vừa rõ ràng bảo rời , mà trốn trong bóng tối trộm. Ra đây hết , cùng họ luận võ! Cũng may Vương phi nhân từ khoan dung, bằng chỉ dựa việc các ngươi bịa đặt bàn tán về Vương phi, bổn vương thể sai quân Tần gia san phẳng Bích Thủy Các, bang Lạc Hạ, Tiêu Dao Môn...”
Những kẻ trốn ngoài : “...”
Mèo Anh Đào
Bọn họ thể thầm khinh thường Tiết Đường, nhưng tuyệt đối dám khinh thường Tần Minh Nguyên. Ai nấy ngoan ngoãn , gia nhập đội ngũ đang tỉ thí.
Những trong sân: “...”
Khi kẻ trêu chọc Tiết Đường, họ đang đ.á.n.h .
Khi Vệ Quân Như ăn tát, họ vẫn đang đ.á.n.h .
Khi Vệ Quân Bảo đến gây sự, họ vẫn đang đ.á.n.h .
Đến khi Tần Minh Nguyên xuất hiện, còn gọi cả đám thêu dệt tin đồn , họ vẫn tiếp tục đ.á.n.h .
Rốt cuộc bọn họ đến Hoa Sơn để luận kiếm, là đến tự nhục đây?
Vừa thấy Tần Minh Nguyên, cả Vệ Quân Bảo liền cứng đờ. Diêm Vương ơi, cái vị tổ tông thật sự dám g.i.ế.c mà chẳng thèm nghĩ đến hậu quả đấy.
Vệ Quân Như cố nặn nửa giọt nước mắt, uất ức với Tần Minh Nguyên: “Vương gia, cuối cùng ngài cũng tới ! Ngài cũng thấy đó, Vệ Quân Bảo chẳng những ỷ thế h.i.ế.p , mà còn vô lễ với Vương phi!”
Tiết Đường khẽ lạnh.
Thì mục đích của Vệ Quân Như là như !
Muốn chọc giận Tần Minh Nguyên, mượn tay g.i.ế.c Vệ Quân Bảo, đúng là xem thường Tần Minh Nguyên quá . Tần Minh Nguyên kẻ lỗ mãng, trong đầu cơ hồ đến mấy cái não, thể dễ dàng chọc giận như thế .