“Khoan .”
Tiết Đường gọi , thản nhiên thẳng , chậm rãi hỏi: “Vương gia, ngài đích chăm lo việc của , từ lớn đến nhỏ đều bỏ sót, chẳng lẽ thấy phiền ? Ta hiểu ý ngài. lấy lòng nhất thời với đồng hành cả đời là hai chuyện khác . Ở Đại Tĩnh , nam nhân nào như ngài cả. Về , nếu vì lời đồn vì chán nản mà thể tiếp tục kiên trì, thì ngài thể dừng tại đây, coi như kịp thời cắt đứt. Chúng vẫn thể bằng hữu, xem như chỉ là một thoáng hiểu lầm.”
Đều là thông minh, Tần Minh Nguyên hiểu hàm ý trong lời nàng. Chỉ là ngờ Tiết Đường sẽ thẳng thắn sớm như .
Mèo Anh Đào
Hắn hề vì sự đường đột mà nổi giận, cũng vì nàng đủ tin tưởng mà thấy nản lòng. Hắn bước đến mặt nàng, đối diện với nàng, ánh mắt kiên định như sắt thép: “Vương phi cho rằng là hạng dễ dàng bỏ cuộc giữa chừng ? Trong đời Tần Minh Nguyên , đối xử với nàng cũng quan trọng như bảo vệ Đại Tĩnh. Nàng mạnh mẽ như , những chuyện thể cho nàng nhiều. Ta cũng cần nàng tin những lời hứa viển vông. Ta chỉ nàng thấy, thấy kiên trì đến cuối cùng thế nào.”
Mắt Tiết Đường khẽ d.a.o động, nhưng nàng tránh né, bình thản : “Vương gia , cũng ngăn cản. Hơn nữa, đoán cái tên phản đồ Tiểu Bạch hẳn mách lẻo với ngài . Ta từng thích nam nhân nào, cho nên kinh nghiệm. Nếu khi đồng ý mà ngài dám gì vượt quá giới hạn, sẽ nương tay. Ngoài , một việc nhỏ cũng thể tự , hoặc san sẻ giúp ngài. Nếu cần gì, ngài cứ thẳng, thích đoán tới đoán lui.”
Tiểu Bạch đúng. Nàng quả thật vẫn nên tìm một nam nhân, nếu trong thế giới hệ thống y học t.ử tế , chẳng mấy chốc nội tiết của nàng sẽ rối loạn, ảnh hưởng tâm tình, ảnh hưởng cuộc sống, thậm chí nguy hại đến tính mạng.
Còn Tần Minh Nguyên, đúng là một lựa chọn tệ. Sau dù trở mặt thành kẻ phụ bạc, nàng cũng thể dễ dàng đá bay , chẳng cần bận tâm điều gì.
“Ha ha ha, Vương phi yên tâm. Ta chừng mực. Ta cũng nàng nữ t.ử kiểu cách. Có chuyện gì sẽ thẳng với nàng.”
Dù cuộc đối thoại chẳng khác gì một cuộc thương nghị lớn, còn thẳng thắn, nhưng vị Vương gia của xã hội phong kiến tiếp nhận , thậm chí còn cảm thấy sảng khoái.
Tâm tình như xe vượt qua núi, lúc đầu tưởng Tiết Đường phủi sạch chuyện, ai ngờ nàng như thế. Đây xem như là hồi báo cho bao công sức bỏ bấy lâu, cũng là tiến triển rõ rệt nhất từ đến nay. Nụ môi càng lúc càng rạng rỡ, khiến cho đêm mưa phùn mịt mù trở nên vô cùng tươi , cả đời khó mà quên.
...
Đêm khuya mà Ngự Thư Phòng đèn đuốc sáng trưng.
Cung nhân trong điện cho lui hết, ngay cả Tiểu Lý công công cũng phái . Hoàng hậu bên cạnh Tĩnh Khang Đế, ánh mắt ngưng trọng đội Cấm quân canh giữ cửa.
Lý Trường Thâm nhận chỉ đến đây, thấy cảnh tượng liền chắc việc lớn.
Hắn cúi hành lễ: “Nhi thần thỉnh an phụ hoàng, mẫu hậu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-487.html.]
Tĩnh Khang Đế ngẩng đầu khỏi tập tấu chương, khẽ ngoắc tay: “Thái t.ử, con đây.”
Cùng lúc , Hoàng hậu nhàn nhạt vọng ngoài cửa: “Võ Hành, đóng cửa.”
Đợi cửa điện khép c.h.ặ.t, Tĩnh Khang Đế mới đưa mật thư của Tần Minh Nguyên cho Lý Trường Thâm.
Lý Trường Thâm xem một lượt, lông mày lập tức chau .
[Tay của Tiết Đường đ.á.n.h gãy?]
[Sao thể?]
Thân thủ của Tần Minh Nguyên cộng thêm Tần Xuyên hỗ trợ, thể bảo vệ Tiết Đường. Hơn nữa bản lĩnh của Tiết Đường còn quỷ dị hơn đám thích khách Đông Di mượn xác hồn , thể nào thua đám nhà họ Vệ .
Lý do Tần Minh Nguyên đưa quá mức tùy tiện .
Phụ hoàng triệu đến lúc nửa đêm thế , chẳng lẽ là vì giận Tần Minh Nguyên?
Tần Minh Nguyên là tướng tài hiếm . Phụ hoàng luôn Đại Tĩnh quân Tần gia mới yên . Không thể để phụ hoàng vì nhất thời nóng giận mà chuyện ảnh hưởng đến sự hòa thuận giữa quân và thần.
Hắn trộm liếc Hoàng hậu, đoán thái độ của phụ hoàng qua sắc mặt Hoàng hậu, nhưng chỉ thấy vẻ mặt bình thản như nước của bà .
Tĩnh Khang Đế quan sát hết thần sắc của , chờ suy nghĩ xong mới thong thả mở miệng: “Tiết Đường lấy lý do như , chứng tỏ việc trẫm hỏi, nàng vội trả lời. nếu chuyện liên quan đến vận mệnh Đại Tĩnh, nàng chắc chắn thể vội. Nàng vội, thì nghĩa là Mặc Bạch liên quan quốc vận. Không liên quan quốc vận thì huyết mạch hoàng thất. Mà giờ phút nàng thật, nhất định là sợ trẫm sẽ g.i.ế.c Mặc Bạch. Vậy thì suy luận đều ám chỉ rằng Mặc Bạch tạm thời thể c.h.ế.t, còn chỗ hữu dụng.”
[Không phụ hoàng trách tội Tần Minh Nguyên là .]
Lý Trường Thâm thở phào nhẹ nhõm, hỏi: “Phụ hoàng định xử trí Mặc Bạch thế nào?”
Ánh mắt sâu thẳm của Tĩnh Khang Đế chằm chằm Lý Trường Thâm, hỏi ngược : “Vậy con thấy nên thế nào?”