Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 566

Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:44:18
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Tam hạ giọng bẩm báo với Tần Minh Nguyên và Tiết Đường trong xe: “Vương gia, Vương phi, Mặc Phi lên đường tiến về kinh thành.”

“Ừ, tiếp tục theo dõi. Chỉ cần đến Vương phủ thì cứ mặc . Ngoài , truyền tin cho Tư Nguy.”

Tần Minh Nguyên đặt cuốn sách trong tay xuống, vén rèm xe, gọi Tần Tam gần, thì thầm dặn dò hồi lâu.

“Tuân lệnh!”

Tần Tam lĩnh mệnh rời .

Nhận thư truyền miệng của Tần Minh Nguyên, Tư Nguy lập tức bố trí khắp Đại Tĩnh, mật thiết theo dõi động tĩnh của Mặc Phi.

Tư lão thái quân Tần Minh Nguyên và Tiết Đường theo đoàn xe của Tiểu Lý công công hồi kinh, bên cạnh còn Thánh thú bảo hộ, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng đặt xuống. Bà lập tức sai gọi Tư Phương Vân.

“Bảo nó đến tìm quản gia lấy thêm bạc, chọn cho nha đầu Tiết Đường một món quà t.ử tế. À đúng , với gia chủ một tiếng, trưa nay về ăn cơm. Ta đến Thao Thiết Lâu ủng hộ việc ăn của nha đầu Tiết Đường. Nếu nó rảnh thì cũng đến Thao Thiết Lâu ăn , tiện thể sẽ ghé tiệm sách Giải Ưu xem thử xem gần đây họa bản mới nào .”

Biết tin Tiết Đường và Thánh thú sắp trở về, phố đều hớn hở vui mừng, tranh chạy đến tiệm sách Giải Ưu để mua họa bản “Thánh thú truyện” mới nhất.

“Nghe ? Lần thần tiên che chở, đều là nhờ Võ Uy Vương phi bày trận cầu phúc đấy.”

“Đương nhiên là , mấy chuyện đều trong tập họa bản mới nhất.”

“Thảo nào nhiều mua “Thánh thú truyện” như , hóa đây là một cuốn thần thoại. Trong đó chỉ về Thánh thú, mà còn kể Võ Uy Vương phi bày trận thi pháp thế nào, còn quân Tần gia hợp lực với thiên binh thiên tướng đ.á.n.h bại Đông Di .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-566.html.]

Theo lời giải thích , mua “Thánh thú truyện” càng lúc càng đông hơn.

Mèo Anh Đào

Họ chỉ xem chuyện thần thoại, mà còn xem thực lực của Tiết Đường, xem khi Tiết Đường và Thánh thú trở về, họ nên đến phủ Võ Uy Vương xin bao nhiêu lá bùa hộ .

Trước cửa Khuynh Thế Các, Lưu Cô dựa cửa, dáng vẻ như đang xem kịch vui: “Chủ t.ử vốn thích thanh tĩnh, họa bản bán , nửa đời của chủ t.ử e là bận rộn bùa hộ cho . Ôi, đợi chủ t.ử về, nhất định sẽ chỉnh Ngô Hài một phen. Ai bảo Ngô Hài chịu lời. Hừ, nhưng vẫn chuẩn sẵn t.h.u.ố.c trị ngoại thương. Đứa trẻ Ngô Hài ngoài chuyện tuổi còn nhỏ, đôi lúc bốc đồng , kỳ thực lòng . Đến lúc con bé phạt, cũng thể khoanh tay .”

Ở hậu viện của tiệm sách Giải Ưu, Ngô Hài một gốc đại thụ, hai tay chống cằm, ngước đám mây trắng lững lờ trôi qua đỉnh đầu, nặng nề thở dài một : “Vương phi ơi, mau mau trở về . Người mà về, thật sự chống đỡ nổi nữa . Chuyện Hoa Sơn lắng xuống, tình hình phía đông cũng tạm coi là kết thúc. Trước đó tay quá nhanh, cập nhật hết sạch tình tiết, chuyện huyền huyễn cũng chẳng còn gì để . Bịa xong quyển “Thánh thú truyện” , đành đóng cửa nghỉ ngơi thôi.”

Mặc Ngọc từ trong phòng bước , đưa cho Ngô Hài một chén trái cây, đề nghị: “Có thể tạm về chuyện cứu trợ thiên tai, cầm cự một thời gian.”

Ngô Hài đẩy chén , mặt mày ủ rũ lắc đầu: “Đám bên ngoài vốn chẳng quan tâm gì đến dân sinh. Trước đây họ xem mấy họa bản chính sự, chủ yếu là vì trong đó Vương phi. Bọn họ xem chuyện ăn mặc sinh hoạt, thì xem Vương phi xoay chuyển càn khôn thế nào. Bây giờ dù là chuyện tái thiết thiên tai ở Hoa Sơn chuyện cứu trợ ở Nam Cương, Vương phi đều trực tiếp tham dự. Cho dù tốn công phác họa sinh động đến , cũng chẳng ai buồn xem.”

Ánh mắt Mặc Ngọc lóe lên, khẽ nhướng mày, thản nhiên : “Nếu thêm đó những việc thiên nộ nhân oán cùng chuyện yêu hận tình thù giữa Tần Minh Kỳ và một vài nào đó, ắt sẽ xem.”

“Yêu hận tình thù? Tần Minh Kỳ còn nhỏ như , lấy chuyện dây dưa tình cảm? Không đúng, bên cạnh còn một Mộ Hiển, khụ khụ khụ...”

Vừa nghĩ đến đó, Ngô Hài phun cả ngụm trái cây , vội vàng xua tay: “Chàng đừng hại . Đâu phận thật sự của vị , là hoàng t.ử đấy. Ta mà dám giữa Mộ Hiển và Tần Minh Kỳ những tình tiết ngoài , thế tục khó dung, thì chắc chắn hai chúng sống nổi đến ngày quyển họa bản bán . Hơn nữa, còn đang việc cho phủ Võ Uy Vương. Ta mà bịa đặt về Tần Minh Kỳ, khác gì đập bát ngay mặt đầu bếp?”

Không hổ là sách, trí tưởng tượng quả thật phong phú.

Tay trái Mặc Ngọc day day mi tâm, tay cưng chiều xoa xoa đầu Ngô Hài: “Nàng nghĩ ? Ta là loại bịa đặt lung tung ? Ý là, vì năm nào Nam Cương cũng gặp tai ương dứt, tất nhiên là do quan địa phương cai trị tận tâm, cho nên nguyên nhân bách tính sống yên phần lớn là do nhân họa. Giống như chuyện Mặc Nhiên tham ô tiền quyên góp mà ai cũng . Nàng thể gắn những chuyện đó với việc cứu trợ thiên tai. Ta tin rằng, Tần Minh Kỳ và Mộ Hiển ở Nam Cương nhất định sẽ gặp đám quan tham ô, địa chủ cường hào, ác bá lộng hành. Anh hùng cứu mỹ nhân, cha minh oan, lâu ngày nảy sinh tình cảm, chẳng đều tự nhiên ? Giống như chúng ...”

Ngô Hài thẹn quá hóa giận: “Không hổ!”

 

Loading...