Khóe mắt Tiết Đường cong cong, hỏi: “Hôm nay gì với Đoàn Cảnh Thần?”
Tần Minh Nguyên nghiến răng: “Vương phi nhất định nhắc tới lúc ?”
Tiết Đường vòng tay qua cổ , mỉm hỏi: “Sao , ghen ?”
Tần Minh Nguyên trầm giọng đáp: “Ừ. Từ khi nàng bắt đầu thư từ qua với , đặc biệt là lúc thơ tình cho nàng, cả vò dấm của đổ sạch .”
Tiết Đường dở dở , khẽ hôn lên môi Tần Minh Nguyên, nhỏ giọng : “Chàng mới là nam nhân của . Ta chỉ xem như một bạn cũ mà thôi, đừng nghĩ nhiều.”
Lần đầu tiên Tiết Đường dỗ dành, Tần Minh Nguyên cảm thấy vô cùng dễ chịu. Hắn áp trán trán nàng, khẽ cọ cọ: “Được, . Hôm nay cũng chẳng gì với cả, chỉ là đ.á.n.h lén mấy quyền. Tự Bắc Cảnh, còn định kiếp duyên với nàng, thì sẽ trấn giữ Bắc Cảnh, để nàng an tâm ở kinh thành hưởng tuần trăng mật, coi như trả ơn tri ngộ kiếp của nàng. Kiếp của hai rốt cuộc là thế nào? Kể .”
Tiết Đường dựa sát hơn lòng Tần Minh Nguyên, ngáp một cái: “Kiếp , xuyên thành một tên hải tặc. Tên hải tặc đó bắt cóc Tiểu Bạch, dẫn chiến hạm theo, san bằng sào huyệt của đám hải tặc tinh tế đó...”
Nàng càng , ánh mắt càng mơ màng, buồn ngủ đến mức mí mắt nặng trĩu.
“Vương phi, chúng nên nghỉ ngơi .”
Tần Minh Nguyên ôm nàng c.h.ặ.t hơn, nhấc chân khẽ kéo rèm giường.
“Ê, Tần Minh Nguyên, thật sự buồn ngủ, đừng nghịch...”
Hai cặp nến đỏ khẽ lay động, ánh sáng dịu dàng tràn ngập cả gian phòng.
...
Phủ Công chúa.
Nến đỏ bập bùng lách tách, chiếu xuống nền đất bừa bộn cùng mười một vật nhỏ trong suốt rải rác.
Trong màn giường, Lý Trường Lạc thò đầu khỏi chăn, hổn hển thở dốc.
Tần Minh Thư vật xuống bên cạnh nàng , mồ hôi đầm đìa, thở hắt một thật dài.
[Cuối cùng cũng dùng hết !]
Lúc đầu cảm thấy mười một cái là quá ít, còn bất mãn với việc đại ca lén cắt bớt “quân nhu” của .
bây giờ...
Hắn đôi phần kinh hãi liếc Lý Trường Lạc bên cạnh.
[Hóa mười một là cực hạn của bổn công t.ử . Đại ca đúng là cứu một mạng!]
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-615.html.]
Phủ Đông Uy Vương.
Lý Trường Trạch tựa đầu giường, cầm quyển “Đạo Mộ Bút Ký” đến xuất thần.
Luyện Văn Giai tắm rửa xong, ngượng ngùng xuống bên giường.
Lý Trường Trạch gò má ửng đỏ của nàng , đặt sách xuống, kéo nàng lòng, hôn nhẹ lên trán: “Ngủ , ôm nàng.”
Luyện Văn Giai: “?”
Nàng chớp chớp mắt, khó hiểu y.
Đêm động phòng, chẳng lẽ nên chút gì ?
Nhìn vẻ căng thẳng xen lẫn mong đợi hệt như một chú thỏ trắng non nớt của nàng , Lý Trường Trạch khẽ , cúi mặt gần hơn: “Tiểu nha đầu, đừng căng thẳng. Ta nàng thông hiểu chuyện nam nữ, ngày mai sẽ để trong phủ dạy nàng , chúng cứ từ từ. Dọc đường hồi kinh bôn ba mệt mỏi, đêm nay nàng cứ ngủ cho ngon, ngoan.”
Nghe giọng của chính , ánh mắt Lý Trường Trạch chợt khựng .
Y bỗng nhớ tới cảnh tượng thành với Mặc Nhiên năm .
Y cũng an ủi nàng như thế.
Khi đó, y thật sự thích Mặc Nhiên, chỉ là ngờ Mặc Nhiên là một con rắn độc ẩn nấp bên cạnh y.
Tính tình của Luyện Văn Giai trái ngược với Mặc Nhiên. Luyện Văn Giai dịu dàng như Mặc Nhiên, nhưng chân thành hơn; tỉ mỉ chu đáo như Mặc Nhiên, nhưng thể một tay kéo y khỏi Quỷ Môn Quan. Luyện Văn Giai dám mắng y, dám đ.á.n.h y, nhưng chính những hành động khiến y luôn giữ sự tỉnh táo, dùng đầu óc để suy xét việc, chứ thiếu suy nghĩ như .
Mèo Anh Đào
Bây giờ, y thật sự yêu Luyện Văn Giai. Việc tìm ma ma dạy nàng chuyện nam nữ kỳ thực chỉ là cái cớ, bởi Luyện Văn Giai còn nhỏ, y động tới nàng quá sớm, tổn hại thể nàng . Tiểu nha đầu của y luôn khỏe mạnh, sinh con muộn một chút sẽ cho cơ thể nàng hơn. Chỉ cần nàng thể ở bên y dài lâu, y thể nhịn .
Lý Trường Trạch khỏi khổ.
Quả nhiên, mối tình khắc cốt ghi tâm thuở thiếu niên dễ mê tâm trí, đến khi trưởng thành mới hiểu, nào mới là thể cùng nắm tay hết một đời.
Luyện Văn Giai Lý Trường Trạch ngẩn ngơ một lúc, xoay , lấy một quyển bí pháp phân kim định huyệt chăn: “Ta còn buồn ngủ. Chàng của , của . Chàng đào mộ, mở đường. Đến lúc ôn , ngày nào sẽ cần dùng tới.”
...
Mộ phủ.
Mộ Hiển xử lý xong việc bên ngoài, trở về phòng thì thấy Tư Phương Vân tự tháo trâm cài, đang rảnh rỗi xoay xoay chén rượu trong tay. Rõ ràng là đêm tân hôn, nhưng bóng lưng nàng cô quạnh lạ thường, tư thế như thể từng chịu đựng vô đêm dài đằng đẵng, đến mức thành thói quen, thậm chí hằn sâu thành ký ức của cơ bắp.
“Uống cùng !”
Mộ Hiển xuống đối diện nàng , rót đầy hai chén rượu.
Tư Phương Vân ngước mắt , đột nhiên lệ tuôn như mưa.