Tần Minh Chi nắm c.h.ặ.t t.a.y, sang hỏi thương nặng nhất, trông giờ càng thêm t.h.ả.m hại: “Ngươi thế nào ? Nếu còn thì về thôi, sẽ đưa ngươi về, Tần Minh Thư xin ngươi thì sẽ đến nhà ngươi giải thích rõ ràng. Chuyện của ngươi.”
Mọi xung quanh đồng thanh: “Nhị công t.ử thật nghĩa khí!”
[Còn đến nhà thêm dầu lửa, bịa đặt sai sự thật ?]
Mặt Thượng Quan Tấn lập tức sa sầm.
Lý bổ đầu lạnh lùng : “Ta sẽ đích đưa các vị về nhà, và giải thích rõ ràng. Không cần phiền đến khác.”
Đi một đoạn, Tần Minh Thụy ngoái đầu . Vừa thấy Tần Minh Chi đang chằm chằm xe ngựa của Tiết Đường, ánh mắt đầy vẻ tiếc nuối cam lòng, còn thấp thoáng một tia hy vọng.
Tần Minh Thụy siết c.h.ặ.t roi, thúc mạnh bụng ngựa: “Đi!”
Con ngựa già c.ắ.n răng chịu đựng.
Nó về hưu, chỉ nhận công việc kéo rau nhẹ nhàng cho vui, giờ điều động bất ngờ, thôi thì cũng đành chịu.
đ.á.n.h nó?
[Hừ! Ngươi hô nữa cũng vô ích. Chân còn linh hoạt, chạy nhanh dễ chật khớp. Chậm mà chắc vẫn là nhất!]
Trong xe ngựa, Tần Minh Thư để lộ cảm xúc, khẽ che kín khe hở chỗ rèm xe, đó lấy một miếng bỏng ngô, bỏ miệng, chậm rãi nhai hết. Đầu cúi, tai thoáng đỏ lên, gật gật nhẹ, : “Lần đầu ăn, ngon.”
Tiết Đường hỏi: “Bị thương ở tay ?”
Tần Minh Thư vội giấu tay trong tay áo, cứng rắn đáp: “Không.”
Tiết Đường thấy rõ. Các khớp ngón tay của chút sưng đỏ.
Nàng lấy một hộp t.h.u.ố.c nhỏ, đưa cho : “Tự xử lý . Lúc ngoài, nghĩ khả năng sẽ thương. Minh Thụy đ.á.n.h nhiều như thế cũng , còn thương thành thế . Đệ nghĩ xem tại ?”
Tần Minh Thư một tay cầm bỏng ngô, một tay ôm hộp t.h.u.ố.c, cả cứng đờ.
Nàng đang bằng Tần Minh Thụy, ngu ngốc!
Hắn thầm nghĩ, từ nay sẽ đ.á.n.h nữa, kẻo đem so sánh.
Tiết Đường tiếp: “Đệ chậm tiến bộ lẽ do sư phụ hiện tại hợp với . Các chiêu thức học vụng về, dễ lấy mạng khác.”
Tần Minh Thư: “...”
Hóa , nàng chê bai , mà là đang giúp phân tích lý do khách quan.
Tần Minh Thư cúi đầu, che giấu biểu cảm của : “Khi ông dạy, nghĩ chỉ cần qua là , chiến trường, cần khổ luyện quá.”
Tiết Đường bình thản : “Mưu thượng giả, đắc trung; mưu trung giả, đắc hạ; mưu hạ giả, vô sở đắc*. Đệ hãy ngẫm cho kỹ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-94.html.]
*Mưu thượng giả, đắc trung; mưu trung giả, đắc hạ; mưu hạ giả, vô sở đắc: ý chỉ gì cũng cần đặt mục tiêu cao hơn, ngay cả khi chúng gặp một tình huống bất ngờ và thực hiện , chúng vẫn sẽ đạt những kết quả nhất định.
Tần Minh Thư ngơ ngác: “Ý tẩu là gì?”
Tiết Đường bình thản : “Chỉ khi trải qua huấn luyện nghiêm khắc mới học bản lĩnh bảo mạng sống. Học , tay sẽ cách khéo léo chế ngự kẻ địch. Muốn học ? Có chịu khổ ?”
Tần Minh Thư sững .
Hắn học ? Có đang ngược với mong của mẫu ?
Không đợi trả lời, Tiết Đường lệnh: “Tần Lục, từ ngày mai, mỗi tối ngươi đích hướng dẫn Nhị công t.ử.”
Tần Lục đáp: “Tuân lệnh!”
Tiết Đường nhớ dáng vẻ Tần Minh Thư đè xuống đất, đ.ấ.m đá loạn xạ, chẳng tí quy tắc nào, khỏi lắc đầu.
[Thật mất hình tượng!]
Chỉ những chiêu thức tao nhã mắt mới xứng với vị trích tiên* công t.ử . Nhìn Tần Minh Thư, nàng bổ sung: “Đệ chút căn cơ, cứ chăm chỉ học, nửa tháng là sẽ thành tựu nhỏ.”
*trích tiên: thần tiên vì phạm mà lưu đày đến trần gian
Mèo Anh Đào
Bên ngoài xe ngựa, Tần Minh Thụy dựng hết cả tóc gáy, cất giọng hoảng hốt: “Không chứ, đại tẩu, thế còn câu tẩu thì ? Chẳng tẩu bảo nếu công phu của Tần lão Nhị bằng một phần ba của thì sẽ phạt bằng gia pháp ư?”
Tần Minh Thụy chằm chằm màn xe, chờ mãi mới thấy một giọng vọng : “Tính chứ. Còn nữa, gọi là Nhị ca.”
Xe ngựa lâu.
Khi Tần Minh Thư xuống xe, mới nhận , họ về phủ tướng quân.
Trong Vạn Phúc Tự, các nghi lễ tế tự bắt đầu.
Vương ma ma dẫn Truy Quang đón Tần Minh Thư .
Cho đến khi ôm bài vị của Chu di nương rời khỏi Vạn Phúc Tự, xe ngựa, Tần Minh Thư vẫn hồn.
Vậy là nàng mặt, đón mẫu về nhà!
Phủ tướng quân thực hiện đầy đủ các nghi lễ cần thiết, nhưng hề khoa trương.
Tiết Đường giải thích với Tần Minh Thư rằng họ chỉ đang đón trở về nhà, phiền bá tánh.
Tần Minh Thư gật đầu đồng ý. Tâm nguyện bấy lâu của cũng chỉ là lặng lẽ đón mẫu về nhà để báo hiếu, hề kinh động đến linh hồn bà tổ chức rình rang vô nghĩa.
Thế nhưng, chỉ giữ thứ đơn giản chặn giữa đường.