Ông nhận tin liền xem ngay, phát hiện thứ thiêu rụi sạch sẽ, để chút dấu vết nào về việc cha con họ từng buôn bán vật tư quân dụng trái phép.
Ông trời quả nhiên về phía bọn họ. Có vận may , bọn họ lý do gì để cố gắng hơn, tranh thủ tiến thêm một bước, hướng tới những ngày sống đầu kẻ khác.
Thế nhưng, ông vẫn vẻ lo lắng, tỏ nôn nóng như thể thật sự đẩy đường cùng, để tránh khác nghi ngờ.
Tiết Đường chẳng buồn quan tâm, chỉ nhàn nhạt đáp một câu: "Việc ăn, tham dự."
Sao Tần Viễn chịu bỏ qua dễ dàng như , ông bày dáng vẻ như thể thiếu Tiết Đường thì sống nổi, cố gắng giành lấy cơ hội: "Phu nhân, cần con dấu của tướng quân. Không con dấu, thể rút tiền trong ngân khố."
"Đó là việc của ông."
Giọng của Tiết Đường thêm phần lạnh lẽo.
Tần Lục , ánh mắt lập tức trở nên sắc bén.
Trước đây, để chiếm đoạt tài sản của phủ tướng quân, Tần Viễn lén bảo phu nhân trộm con dấu, nhưng chuyện đó giữ bí mật, ai . Bây giờ, ông ngang nhiên lôi chuyện giữa thanh thiên bạch nhật.
Nếu là phu nhân , hẳn sẽ nghĩ bản vai trò quan trọng, việc lớn thể thiếu , dễ dàng mắc bẫy. may , giờ phu nhân còn như .
Hành động của Tần Viễn, một khi con dấu tướng quân thực sự mất, dù do phu nhân lấy, cũng sẽ nghi ngờ nàng đầu tiên. Huống hồ, nếu là phu nhân , thực sự cùng Tần Viễn hợp tác, thì chỉ con đường tự hại chính .
Con dấu của tướng quân chỉ sử dụng trong việc ăn mà còn thể dùng nhiều việc trọng yếu, ví như điều động tư binh. Một khi sai sót xảy , dẫn đến điều binh trái phép, hậu quả chính là đại tội.
Thấy Tiết Đường hề d.a.o động, Tần Viễn gấp gáp: "Phu nhân, nếu mềm lòng giúp Kinh Triệu Phủ phá án, đắc tội với trong giang hồ, thì Uy Viễn gặp tai họa như ? Chuyện , nhất định giúp !"
[Hừ, còn dám đổ ?]
Tần Lục thành nhiệm vụ tối qua, thể để Tần Viễn lấy chuyện kho Uy Viễn cháy gây khó dễ cho phu nhân . Hắn liền : "Phu nhân, thuộc hạ sẽ lập tức đến Kinh Triệu Phủ, báo với Thượng Quan đại nhân rằng Tần Viễn dám lấy cớ giúp triều đình phá án để uy h.i.ế.p . Để Thượng Quan đại nhân xử lý nghiêm minh."
Tiết Đường nhàn nhạt liếc Tần Lục: "Được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-98.html.]
Tần Viễn: "..."
Cái gì? Nữ nhân dám ngang nhiên chống đối ông bằng lời dối rằng nàng giúp Kinh Triệu Phủ phá án?
Ông dám cứng đối cứng, vì dù hiện tại giữa ông và Tiết Đường vẫn còn một giao dịch ngầm.
Kế hoạch thất bại, Tần Viễn lập tức đổi thái độ, nở nụ nịnh nọt: "Phu nhân, là do nóng vội, lời lẽ , xin đừng giận. Thật sự là còn cách nào khác, quan trọng, thiếu thì gì cả. Hay là chúng tìm một nơi yên tĩnh, chỉ điểm cho một chút ?"
Nghe , Tần Lục lập tức lệnh cho binh lính đuổi : "Kẻ bám dai như đỉa . Cản trở phu nhân xong thì định gì đây? Hôm nay phu nhân nhà việc quan trọng, nếu còn dùng những chuyện vụn vặt để quấy rối, đừng trách khách khí!"
Tiết Đường lên bầu trời.
Nàng tính việc đón bài vị của Chu di nương về nhà sẽ gặp cản trở, nên dự trù thêm thời gian. cứ kéo dài thế , ngoài việc lỡ giờ lành, liệu ảnh hưởng đến chuyện khác .
Ngón tay nàng khẽ động...
Tiết Đường nhanh ch.óng thành việc bói toán. Quẻ tượng cho thấy giờ lành vẫn đổi.
Cùng lúc đó, Tiết Đường kín đáo liếc về phía Thao Thiết Lâu.
Mọi xung quanh ai nhận động tác nhỏ của nàng, chỉ nghĩ rằng nàng đang chỉnh y phục.
Bên trong xe ngựa, mặt Bùi thị ánh lên vẻ chua ngoa, nghiến răng căm tức.
Mèo Anh Đào
Từ đến phủ Tướng quân, mỗi khi nhắc đến Tiết Đường là bà thấy đau đầu.
Lần bà dẫn đến đây, lấy danh nghĩa bảo vệ danh tiếng của Tần gia, ngăn cho bài vị của thất đưa phủ tướng quân. Bà thấy Tiết Đường thiếu lễ nghĩa, đủ tư cách quản lý phủ tướng quân. Từ đó, nổi bật vị thế của bà ở Tần gia, chứng minh rằng bà mới là xứng đáng tiếng .
Cơ hội lật ngược tình thế của bà phụ thuộc hôm nay.
Tối qua, một cao nhân bảo rằng chỉ cần bà kéo dài đến giờ Mùi ba khắc, qua giờ lành, phủ tướng quân chắc chắn sẽ dám đưa bài vị nhà. Nếu nghiêm trọng hơn, bài vị còn đưa trở Vạn Phúc Tự để thanh tẩy sát khí, khi đó, bài vị của Chu di nương sẽ bao giờ cơ hội phủ tướng quân nữa. Nếu cố chấp, phủ tướng quân sẽ chịu huyết quang tai ương, và giờ sẽ là thời cơ nhất để bà hành động.