Xuyên Không Thập Niên 70: Khi Nam Phụ Thô Hán Của Văn Thập Niên Ở Nhà Tôi - Chương 525

Cập nhật lúc: 2026-01-22 04:30:49
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Bố mày còn tự lo xong, cứu mày." Lâm Sướng Sướng đ.á.n.h cho bõ ghét hỏi: "Nói , thứ mấy các hại ?"

 

Cô bé ngẩng khuôn mặt sưng vù như mặt lợn lên : "Người thứ tư, ba đều bỏ tiền chuộc mạng , chúng cháu lừa , là bác bảo chúng cháu thế."

 

"Bác?" Lâm Sướng Sướng nhíu mày: "Bác mày là ai?"

 

"Bác cháu là......."

 

Cô bé đang định thì ông bố kích động hét lớn: "Tiểu Anh!"

 

Cô bé cảnh cáo liền c.ắ.n môi im lặng.

 

Lâm Sướng Sướng liếc đàn ông một cái, thò tay túi lục lọi, thực chất là lấy từ trong gian một chiếc kẹo mút cầu vồng tròn vo, nhiều màu sắc, mắt ngon miệng.

 

Kẹo mút cầu vồng là thứ hữu dụng nhất để dỗ trẻ con.

 

lấy , cô bé nhận đó là kẹo, mắt sáng rực lên.

 

Lâm Sướng Sướng hỏi: "Bây giờ thể ?"

 

Cô bé gật đầu, mặc kệ ông bố đang trợn mắt phồng má, tên của một .

 

Lâm Sướng Sướng: "......."

 

33 Tiểu Thuyết Võng

 

Chương 391 Ai tống tiền ai

Lâm Sướng Sướng ngờ rằng, vài ngày còn nhiệt tình đón tiếp vợ chồng cô, hôm nay bắt cóc cô để tống tiền, lòng khó đoán, thể tâm phòng !

 

Lâm Sướng Sướng lạnh: "Các xem, hôm nay nên g i ế t diệt khẩu ?"

 

"Cầu xin cô, tha cho chúng !" Người đàn ông cầu khẩn.

 

Hắn ngờ rằng, trông vẻ yếu đuối mỏng manh khó đối phó đến .

 

Lâm Sướng Sướng lạnh, định bỏ qua.

 

Nghĩ đến việc chôn xương nơi vùng núi hoang vu , đàn ông sợ hãi: "Con gái vô tội, dù thể tha cho thì tha cho con bé , nó vẫn còn là một đứa trẻ."

 

"Lúc đưa nó hại ông nó vẫn còn là một đứa trẻ?" Lâm Sướng Sướng mỉa mai.

 

Người đàn ông cứng họng, nên lời.

 

Lâm Sướng Sướng định trói cả cô bé thì thấy đàn ông : " cho cô một bí mật, chỗ cả giấu vàng, tiền tống tiền đều gửi mà giấu ở nơi cho là an ."

 

"Đã ông tự đào lên?" Lâm Sướng Sướng dễ lợi dụng.

 

Người đàn ông : "Đó là cả , thể chuyện phản bội , nếu đào lên chúng chia ba bảy, ba cô bảy, lấy tiền xong đảm bảo sẽ đưa con gái nước ngoài, bao giờ đây nữa."

 

"Coi là lao động khổ sai ?" Lâm Sướng Sướng mảy may lay động.

 

Người đàn ông bỏ cuộc: "Có hàng vạn lượng vàng và hàng triệu đô la Mỹ."

 

Lâm Sướng Sướng : "Không hứng thú, nhưng mà cả ông chắc chắn sẽ tức giận." Lâm Sướng Sướng ném hai cha con họ lên xe, âm thầm để lời nhắn trong gian cho Thẩm Bách Lương, kể cho tình hình của .

 

Bảo hẹn gã Kim lão đại gặp mặt.

 

Lâm Sướng Sướng : "Tống tiền tống cổ, cũng ."

 

Người đàn ông nhíu mày: "Cô...... Cô định gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-70-khi-nam-phu-tho-han-cua-van-thap-nien-o-nha-toi/chuong-525.html.]

 

"Lát nữa ông sẽ ." Lâm Sướng Sướng mỉm bí hiểm.

 

Người đàn ông dự cảm chẳng lành.

 

Rất nhanh, Thẩm Bách Lương Lâm Sướng Sướng , cô còn kể cho kế hoạch của , Thẩm Bách Lương xong nhíu mày giận dữ.

 

Nghe xong kế hoạch của Lâm Sướng Sướng, lập tức gọi điện cho Kim lão đại, đối phương đang đợi điện thoại, thấy giọng Thẩm Bách Lương liền : "Thẩm lão việc gì ?"

 

"Vợ bắt cóc ." Thẩm Bách Lương lạnh lùng .

 

Kim lão đại giả vờ giả vịt: "Ai mà to gan thế, cư nhiên dám bắt cóc vợ , cần giúp đỡ gì thì cứ , tuy bản lĩnh lớn lao gì nhưng những gì sẽ dốc hết sức ."

 

"Có câu , đối phương đòi một triệu tiền mặt, nhiều tiền thế, phiền Kim đại ca cho mượn một triệu ." Thẩm Bách Lương vô cùng mặt dày lên tiếng.

 

Kim lão đại nheo mắt: "Thẩm lão , lão ca cho mượn, một hai vạn thì chứ một triệu thì lão ca lấy , dù kiếm tiền cũng chẳng dễ dàng gì."

 

"Ý lão ca hiểu, nhưng bọn bắt cóc đang giục tiền gấp, chỉ thể tìm ông thôi, lão ca giúp cho một tay." Giọng Thẩm Bách Lương đầy vẻ bất lực.

 

Kim lão đại đảo mắt một vòng: "Thế , gom góp thử xem, nhưng mà tiền thể cho mượn , cũng cái gì thế chấp chứ, nhỡ trả thì ?"

 

"Kim lão ca đúng, thế , lấy một nửa quyền kinh doanh mỏ phỉ thúy." Thẩm Bách Lương : "Không tiền mặt cũng , vàng cũng , lát nữa chúng gặp lâu."

 

Kim lão đại gật đầu, cúp điện thoại xoa cằm, sướng rơn.

 

Không ngờ đạt mục đích nhanh thế.

 

Quả nhiên, lũ "cừu béo" từ trong nước sang chính là nhát gan sợ c.h.ế.t, chỉ cần đe dọa tống tiền một chút là chúng ngoài việc ngoan ngoãn nộp tiền chẳng còn cách nào khác.

 

Ở bên , chúng chẳng .

 

Nghĩ đến một triệu sắp túi, còn nửa cái mỏ phỉ thúy, Kim lão đại suýt nữa thì c.h.ế.t.

 

Một tiếng , mang theo tiền và vàng đến lâu hẹn, Kim lão đại để của canh ở ngoài, một gặp Thẩm Bách Lương.

 

Thẩm Bách Lương đợi sẵn từ lâu, thấy Kim lão ca liền lấy một chiếc máy ghi âm, phát đoạn hội thoại giữa Lâm Sướng Sướng và gã Kim tiểu , thấy Kim tiểu chỗ giấu bảo vật của Kim lão đại.

 

Hơn nữa họ còn chia ba bảy.

 

Kim lão đại biến sắc, rút s.ú.n.g chĩa Thẩm Bách Lương: "Hồng Môn Yến?"

 

" , là điệu hổ ly sơn." Thẩm Bách Lương thản nhiên uống : "Ông bất nhân thì bất nghĩa, miệng luôn gọi ông một tiếng đại ca, ngờ ông sai bắt cóc vợ ."

 

Kim lão đại thấy giọng của đứa em họ là chuyện bại lộ.

 

Bại lộ thì thôi , ngờ nó còn chỗ giấu bảo vật của .

 

Dù chỉ là một phần nhỏ, vì "giảo thỏ tam quật", ông thể bỏ hết trứng một giỏ.

 

đào mất thì đó cũng là tích cóp của ông .

 

Kim lão đại nghiến răng: "Cậu thế nào?"

 

"Mỏ phỉ thúy thì đừng mơ, những thứ ông mang đến coi như phí chuộc , mua một tặng một, hời đúng ?" Thẩm Bách Lương như : "Tất nhiên, ông thể từ chối."

 

Họng s.ú.n.g gí trán, Kim lão đại ánh mắt hung ác: "Cậu sợ g i ế t c.h.ế.t ?"

 

"Nếu sợ thì đây." Thẩm Bách Lương chẳng thèm coi khẩu s.ú.n.g gì, khiêu khích Kim lão đại: "Ông chỉ ba giây để suy nghĩ."

 

 

Loading...