Tô Tuế đôi mày khẽ nhíu:
“Cô chồng cháu là năng lực?
Cũng là Quách Uyển ạ?”
Cô chút hiểu nổi, Quách Uyển thể lời về Ngụy Tứ, chuyện giống chuyện Quách Uyển thể .
“Lúc hai kiểm tra cô thấy.”
Nếu lỡ lời đến mức đó , bác sĩ Từ cũng thèm giữ kẽ chuyện mồm mép kín kẽ nữa.
Dứt khoát rõ ràng, cũng coi như bù đắp một hai cho sự mạo khó một cô gái nhỏ lúc nãy.
“Cô thấy hai vợ chồng cô qua đây kiểm tra, khi cô m.a.n.g t.h.a.i liền để lộ ý tứ chồng cô...”
Tô Tuế lời đoán ý, suy nghĩ một chút liền hiểu Quách Uyển sẽ gì.
Cố ý trêu đùa hỏi:
“Nói chồng cháu là ' năng lực'?”
Bác sĩ Từ ngượng ngùng .
Tô Tuế lập tức hiểu :
“Cháu hiểu, cô lời lành gì .”
Cách biểu đạt EQ thấp là Ngụy Tứ là tên lưu manh, tóm chắc chắn lời nào khó Quách Uyển liền lời đó.
cách biểu đạt EQ cao chính là—— Ngụy Tứ là 'năng lực'.
Tô Tuế nhịn phì thành tiếng, nụ , khiến bầu khí ngưng trệ lúc nãy lập tức nhẹ nhõm hơn ít.
Nói thật, bác sĩ Từ lợi dụng lòng của Tô Tuế, bóng gió đẩy cô đầu sóng ngọn gió để cứu , hành động như khiến Tô Tuế chút thoải mái.
phận con cháu tiện cái sai của trưởng bối.
Huống chi em bé trong bụng cô thiếu việc phiền bác sĩ Từ, Tô Tuế càng cảm thấy khó xử.
May mà bác sĩ Từ cũng là thông minh, khi phản ứng xin 'đùa', Tô Tuế hẹp hòi, tự nhiên sẽ bám lấy chuyện buông.
Cô hỏi:
“Nên Quách Uyển ở lưng một phen bôi nhọ cháu và chồng cháu?”
Bác sĩ Từ hướng cô giơ ngón tay cái.
Người thường m.a.n.g t.h.a.i ngốc ba năm, ngờ cô gái mặt là liền thông.
Tô Tuế lắc đầu khổ:
“Cô đúng là một ngày chịu để yên, một mặt tính kế nhà chồng một mặt còn dành thời gian cháu một chút.”
Hèn chi bác sĩ Từ lên liền nhắc nhở cô bảo cô phòng Quách Uyển một chút, đừng quá nhiều giao thiệp với Quách Uyển.
Cô còn tưởng bác sĩ Từ là Quách Uyển hại cô, ngờ là Quách Uyển ở lưng chồng cô, già tinh tường nhận gì đó đúng.
Cảm thấy tính cách như Quách Uyển chắc chắn sẽ lợi cho cô, lúc mới đặc biệt nhắc nhở cô.
Nghĩ như , Tô Tuế trái hiểu sự 'mạo ' của bác sĩ Từ.
Người như bác sĩ Từ thật tâm địa gì, ngược , thuộc kiểu một bụng lòng dùng thế nào.
Ví dụ như cảm thấy cô thể gặp nguy hiểm, tìm cơ hội liền nhắc nhở cô một chút.
Đạo lý tương tự, ba đứa nhóc nhà họ Bùi sắp xảy chuyện, bác sĩ Từ cũng nhanh ch.óng tìm cách cứu ba đứa nhóc đó.
Chỉ điều quá hấp tấp, nhắc nhở cô cũng hấp tấp, lên liền cũng sợ cô tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-70-vai-ac-chi-muon-lam-giau/chuong-166.html.]
Muốn cứu ba đứa nhóc đó cũng nghĩ quá hấp tấp, chỉ vì cô quen Quách Uyển, vì Ngụy Tứ là lưu manh thế lực lớn cảm thấy Quách Uyển trêu chọc nổi, liền đem chuyện tiết lộ cho bọn họ để bọn họ thấy việc nghĩa hăng hái .
Tâm là .
mỗi một chuyện đều quá mạo .
Tô Tuế là đ-ánh giá bác sĩ Từ như trong lòng, nào trong mắt chính bác sĩ Từ... bà hiện tại so với mấy năm trầm lạnh lùng hơn nhiều .
Bà cố ý chuyện lọt tai khiến lòng .
Làm lạnh lùng tự nhiên sẽ cuốn những chuyện hỗn loạn đó.
Biết giữ nên mặt bao giờ vươn tay giúp đỡ khác chỉ âm thầm nghĩ cách ở lưng.
Bà tưởng đối với đối với việc đủ lạnh nhạt lý trí , nhưng ngờ cô gái mặt chỉ cùng bà thâm giao một thôi thấu 'gốc gác' của bà .
Không hiểu Tô Tuế như , bác sĩ Từ đẩy đẩy gọng kính lão sống mũi, dặn dò:
“Dù bản cô cũng để tâm một chút, m.a.n.g t.h.a.i đặt lên vị trí hàng đầu.”
Có lẽ là vì thấu con của bác sĩ Từ, Tô Tuế cố ý trêu chọc bà lão:
“Vậy chuyện ba đứa con riêng của Quách Uyển, liền cần cháu quản nữa?
Cháu bảo vệ bản là ?”
Tưởng Tô Tuế đang mỉa mai , bác sĩ Từ giận buồn :
“, cô quản bản là .”
“ đều đó là nghĩ sai , cái nha đầu cô còn túm lấy buông nữa, thôi , mau về , chỗ lát nữa còn bệnh nhân đấy.”
Tô Tuế chống cằm ánh mắt trong trẻo mang theo vẻ tinh quái:
“Vừa cô quả thực là nghĩ sai , cháu cũng cảm thấy khó.”
“Cô chắc cũng , cháu và Quách Uyển quan hệ , vạn nhất cháu kìm nén khí tiết lộ mục đích của Quách Uyển, hoặc là cháu cố ý mặc kệ Quách Uyển tay với ba đứa con riêng chỉ vì đó tố cáo Quách Uyển đ-ập ch-ết Quách Uyển.”
“Vậy ba đứa con riêng của Quách Uyển vẫn nguy hiểm, cô đúng ?”
“Hoàn ngược với ý định cứu họ ban đầu của cô, trực tiếp từ cứu chuyển hóa thành ân oán và màn so găng riêng giữa cháu và Quách Uyển .”
“Cho nên cô , ngay từ đầu tìm nhầm .”
Phải là, Tô Tuế như , lưng bác sĩ Từ đều ướt đẫm một mảnh.
Góc độ như là điều đó bà nghĩ tới.
Tô Tuế:
“Cô lẽ thấy cháu là một lương thiện, bởi vì cháu đối với một lạ đều như .”
Người lạ ở đây đương nhiên là chỉ y tá Tiểu Hà.
Cô lý trí :
“ con ai cũng tư tâm, cháu đối với y tá Tiểu Hà đơn thuần là vì con cháu , cháu là một .”
Không đỏ mặt khen xong bản , Tô Tuế tiếp tục .
“Càng bởi vì cô từng tổn thương cháu, cháu và cô oán thù cháu đương nhiên bằng lòng .”
Chính là đạo lý đơn giản như .
Đôi khi giữa những lạ với ngược sẽ thiện ý lớn hơn, giống như giữa những quen , tư tâm nhiều như .
Bác sĩ Từ cũng là liền thông, thuận theo lời của Tô Tuế mà suy nghĩ... kinh ngạc đến mức tận đáy lòng đều phát lạnh.