Ngụy Xuân Lâm ôm lấy cô:
“Em cứ xem chồng em đúng , vợ , hôm nay trông cậy em cả đấy, sớm ngứa mắt thằng nhóc Ngụy Tứ đó , một thằng lưu manh mà suốt ngày cứ nghênh ngang như đúng ."
“Hôm nay xem xem, đợi vợ dìm vợ nó xuống bùn , xem cái mặt nó còn giữ , xem nó còn mặt mũi nào mà tiếp tục bộ tịch mặt nữa!"
Nghe Ngụy Xuân Lâm , Mao Y coi như dồn hết sự chú ý bản .
Cô hăng hái bắt đầu trang điểm, còn bận tâm đến việc Ngụy Xuân Lâm thất hứa nữa...
Thời gian trôi nhanh, chẳng mấy chốc mặt trời xế bóng.
Trong phòng khách, Ngô Vi - vợ của Ngụy Hữu Tài - sốt ruột lên chiếc đồng hồ treo tường.
“Lão Ngụy, Nhiên Nhiên vẫn về nhỉ?
Đi cả ngày còn gì."
Bà sốt ruột, nhưng Ngụy Hữu Tài thong thả:
“Từ Lệ Phấn cái đó bà còn lạ gì nữa?
Suốt ngày cứ nghĩ bố mà ngược đãi con gái ruột, con gái khó khăn lắm mới về một chuyến, đợi đến tối mịt bà chắc chắn chịu thả ."
Ngô Vi và Ngụy Xuân Lâm .
Ngô Vi cố ý tỏ vẻ do dự:
“ mà lão Ngụy, cơm nước bên đều xong cả , bận rộn cả ngày mới chuẩn xong đấy."
“Chúng dù cũng là bề , thể vì đợi đám trẻ con đến mà ăn cơm chứ?
thì , nhưng sức khỏe ông , để bụng đói, hễ đói là ông thấy ch.óng mặt."
Ngụy Xuân Lâm:
“ đấy bố, chúng con đợi là , là bề đợi cũng đủ nể mặt bọn họ lắm , mấy giờ chứ, bố đừng đợi nữa, sức khỏe quan trọng hơn."
“Sức khỏe của bố là hết."
Hai con kẻ xướng họa, lời nào lời nấy là sự quan tâm dành cho Ngụy Hữu Tài.
Rõ ràng hề một lời nào về Ngụy Nhiên, nhưng hiểu , trong lòng Ngụy Hữu Tài bỗng dâng lên một luồng cảm giác thoải mái.
Ngay cả con riêng còn xót thương sức khỏe của ông, ông chịu đói, cứ đói là ch.óng mặt.
còn con trai ruột, con gái ruột thì ?...
Thật dám nghĩ đến, nghĩ đến là lũ vô ơn!
Con trai ruột thì thôi , dù bao nhiêu năm qua tình cảm cha con bất hòa, Ngụy Tứ hiểu rõ tình trạng sức khỏe của ông cũng là điều dễ hiểu.
Thế còn con gái ruột thì ?
Ngụy Nhiên vốn từ nhỏ lớn lên bên cạnh ông, ngày nào cũng sống chung một mái nhà, chẳng lẽ cũng tình trạng sức khỏe của ông?
Là , là thèm để tâm?
Sắc mặt Ngụy Hữu Tài sa sầm, ông đồng hồ tường, dậy phất tay một cái:
“Không đợi nữa, chúng ăn cơm."
Ngô Vi vẻ mặt càng thêm do dự:
“Lão Ngụy, chúng thật sự ăn ?"
Bà lúng túng lau lau tay tạp dề:
“Tiểu Tứ bọn họ vẫn đến mà, một ông ăn thì , nhưng nếu tất cả chúng cùng ăn cơm... sợ Tiểu Tứ thấy vui, tưởng chúng tôn trọng nó."
Bà thế còn đỡ, xong, lửa giận của Ngụy Hữu Tài càng bốc lên ngùn ngụt!
“Tôn trọng nó?
Cái thằng chẳng gì như nó gì đáng để tôn trọng chứ?
Bảo nó hôm nay qua ăn cơm, kết quả nó dám để cả nhà bề đợi nó, cho mặt mũi mà nó cần thì còn tôn trọng cái nỗi gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-70-vai-ac-chi-muon-lam-giau/chuong-17.html.]
“Nó bao giờ tôn trọng những bề như chúng ?"
Lại còn vui?
Ngụy Hữu Tài lạnh:
“Thích vui thì tùy, nó vui đến mấy thì vẫn là bố nó, giỏi thì nó cứ giở thói ngang ngược với ông bố , xem chỉ trỏ sống lưng nó !"
Chỉ chỉ cánh cửa phòng đang đóng c.h.ặ.t phía bên , Ngụy Hữu Tài sai bảo Ngụy Xuân Lâm:
“Xuân Lâm, gọi vợ con bảo ăn cơm thôi."
“Còn cả chị con nữa, hễ về là nhốt trong phòng chẳng cái gì, mau gọi hết ăn cơm ..."
Ngụy Xuân Lâm gãi đầu, mặt lộ vẻ khó xử giống hệt Ngô Vi, nhưng dám cãi lời Ngụy Hữu Tài, do dự một hồi mới như thể thỏa hiệp mà ...
Hai con thì bếp bưng bát đĩa, thì gọi ăn cơm.
Khi lưng với Ngụy Hữu Tài, mặt họ đều là vẻ hả hê giống hệt .
Ngụy Xuân Lâm đợi để xem lúc Ngụy Tứ bọn họ đến, phát hiện nhà ăn cơm một nửa thì sẽ vẻ mặt như thế nào.
Với tính tình của Ngụy Tứ, e rằng sắp xảy một trận cãi vã.
Và cũng sẽ giống như , rõ ràng dằn mặt là Ngụy Tứ, nhưng cuối cùng là điều... cũng vẫn sẽ là Ngụy Tứ......
Tiếng chuông cửa vang lên khi bàn ăn nhà họ Ngụy chỉ còn những đĩa thức ăn thừa và cơm nguội.
Ngụy Xuân Lâm dậy mở cửa, trong mắt chứa đựng ác ý nồng đậm, nhưng mặt hòa nhã.
Mở cửa còn kịp rõ bên ngoài là ai, những lời “niềm nở" chuẩn sẵn tuôn .
Ngụy Xuân Lâm:
“Tiểu Tứ, các em giờ mới đến?
Có chuyện gì lỡ dở ?
Bố đều đợi các em cả ngày đấy..."
Nói mới một nửa, đến khi rõ diện mạo khách ngoài cửa, đồng t.ử Ngụy Xuân Lâm đột ngột co rút, nửa câu còn trực tiếp một ngụm nước bọt nuốt ngược trong bụng.
Anh Tô Tuế, thực sự xứng đáng với lời khen ngợi chỉ cần đó thôi cũng đủ “sáng bừng" cả hành lang, Ngụy Nhiên bên cạnh Tô Tuế...
Không nhịn lên tiếng hỏi:
“Nhiên Nhiên, đây là..."
Ngụy Nhiên:
“Đây là chị dâu hai của em."
Chị dâu hai?
Ngụy Xuân Lâm thể tin nổi:
“Em cô là vợ Ngụy Tứ ?!"...
Lảo đảo trở bàn ăn, Ngụy Xuân Lâm một lời nào.
Ngụy Hữu Tài vươn cổ lưng Ngụy Xuân Lâm.
Nhìn một hồi lâu cũng thấy ai theo , vẻ mặt giận dữ cố ý bày mặt ông cứng đờ :
“Ngụy Tứ ?"
Ngụy Xuân Lâm tâm thần bất định:
“Bảo là gặp quen ở lầu, đang chuyện với ."
“Không đúng nhỉ."
Con gái lớn của Ngô Vi - Ngụy Xuân Tuyết đặt đũa xuống, “Ngụy Tứ đang chuyện lầu, nãy nhấn chuông cửa là ai?"
Ngụy Xuân Lâm định là vợ Ngụy Tứ.
lời định đến cửa miệng, nhớ khuôn mặt xinh như hoa mùa xuân của Tô Tuế, mặt đỏ lựng như gan heo, bất luận thế nào cũng , đ-ánh ch-ết cũng thừa nhận Ngụy Tứ thể cưới một vợ xuất sắc như .