Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 208
Cập nhật lúc: 2026-04-18 12:16:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Môi hồng răng trắng, da dẻ mịn màng, mặt lấy một chút tì vết, dù đang m.a.n.g t.h.a.i cũng thấy chút vẻ mệt mỏi nào, thể thấy chăm sóc như thế nào.
Trong mắt Quách Uyển lóe lên tia ghen tị nhanh.
Cô luôn cảm thấy cảnh và hiện trạng của cô và Tô Tuế nên như thế .
Cô nên sống tồi tệ như , còn Tô Tuế... cũng nên sống như .
Tay vô thức sờ chỗ sáng nay soi gương thấy mặt nổi lên vài đốm tàn nhang, Quách Uyển nghiêng mặt một cách che giấu.
Sự u ám trong lòng vì khó chịu mà tăng lên gấp bội.
Ánh mắt cô lóe lên, giả vờ vô ý khơi mào một chủ đề:
“Tuế Tuế, chị em m.a.n.g t.h.a.i là tiệm bánh bao chồng em cướp mất ?”
Nói xong, cô giả vờ vỗ nhẹ miệng một cái:
“Xem chị , từ khi m.a.n.g t.h.a.i đôi khi chuyện đầu óc theo kịp, chị ý đó.”
“Chị chồng chị em mở một tiệm bánh bao, ăn , chồng chị vốn là kỳ thị hộ kinh doanh cá thể mà nhắc đến tiệm bánh bao của em là khen dứt lời đấy.”
Tô Tuế chớp chớp mắt, thế nào cũng tưởng tượng nổi cảnh tượng Hoàng Tú Hà khen ngợi cô là như thế nào.
Thật là trừu tượng.
Căn bản là chuyện thể xảy , Quách Uyển thật đùa, như thật .
Thấy ‘trò khỉ’ để xem , Tô Tuế đổi một tư thế thoải mái hơn hiệu cho Quách Uyển tiếp tục màn biểu diễn của .
Quách Uyển nhận gì bất thường, màn biểu diễn tự nhiên.
Cô ủ rũ:
“Tuế Tuế thật giỏi, nấu ăn ngon như , chị theo kịp Tuế Tuế, hèn chi chồng chị cứ chê bai chị mãi.”
Ồ, đây là đầu tiên Tô Tuế thấy Quách Uyển tỏ yếu thế những lời như đấy.
Cô ‘ừm’ một tiếng.
Tiếp lời nhưng tiếp hết, chỉ đợi xem Quách Uyển tiếp theo sẽ tung chiêu trò gì đây.
Quách Uyển mím môi, ngờ tâm tính Tô Tuế bây giờ trầm đến mức .
Nghe cô như mà cũng chẳng mở miệng an ủi lấy một câu, càng sự đắc ý hiện lên mặt mà khoe khoang với cô như cô dự đoán.
Phản ứng của Tô Tuế theo dự liệu của cô , Quách Uyển cảm thấy nghẹn họng một cách khó hiểu.
“Tuế Tuế, em vẫn còn giận chị ?
, đây chị chuyện phiền đến em, nhưng chị... chị cũng nỗi khổ của chị.”
Tô Tuế:
“Chỉ là chuyện thôi ?”
“Hơn nữa chị nỗi khổ gì, nỗi khổ như thế nào, thì liên quan gì đến em?
Chị nỗi khổ là em bao dung chị ?”
Cô lẽ nào là Quách Uyển ?
Quách Uyển ngượng ngùng:
“Chị chẳng cũng vì cho em ?
Em nghĩ xem chúng từ nhỏ cùng lớn lên, bây giờ cùng gả đến đây, chúng vốn nên là cặp chị em thể nương tựa lẫn nhất.”
“Trước đây là do chị như chị hiểu chuyện, chị xin em, bây giờ chúng đều sắp cả , những ân oán cũ cũng nên gác .”
Cô sờ bụng, vẻ mặt hiền từ:
“Theo tháng tuổi thì đợi hai đứa trẻ trong bụng chúng sinh , vẫn là thanh mai trúc mã đấy, cũng sẽ giống như chúng từ nhỏ cùng lớn lên, quan hệ thiết nhất.”
Thấy Tô Tuế còn những lời khó châm chọc nữa, giống như thuyết phục , Quách Uyển cụp mắt che sự đắc ý trong đáy mắt.
Đợi đến khi ngước mắt đối diện với Tô Tuế, những cảm xúc trong mắt chuyển hết thành lo lắng.
Cô khẽ giọng :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-70-vai-ac-chi-muon-lam-giau/chuong-208.html.]
“Tuế Tuế, chị thực sự là vì cho em, nếu chị sẽ đặc biệt nhắc nhở em những chuyện .”
Tô Tuế:
“Nhắc nhở em cái gì?”
Nhắc nhở cô đứa trẻ hai sinh là thanh mai trúc mã nên nương tựa lẫn ?
Phi.
là đủ ghê tởm đấy.
Quách Uyển bất lực:
“Em xem em m.a.n.g t.h.a.i xong đầu óc còn m-ông lung hơn cả chị thế?
Chị chẳng bóng gió nhắc nhở em chuyện tiệm bánh bao ?”...
Ồ, hóa kéo cô nhiều như , kết quả là trong hồ lô bán thu-ốc tiệm bánh bao .
Tô Tuế lười nhác hỏi:
“Tiệm bánh bao ?
Tiệm bánh bao vẫn luôn ăn , chuyện gì?”
Vì ăn nên cô còn mượn làn gió đông đợi khi con sinh sẽ mở thêm vài cửa hàng chuỗi nữa đấy.
Bây giờ tạo dựng thương hiệu, đợi đến hậu thế tiệm bánh bao Tô Ký của cô thể danh chính ngôn thuận tự xưng là một thương hiệu lâu đời .
Đợi hai năm nữa tìm vốn mở nhà máy thực phẩm, bánh bao bán thành phẩm Tô Ký chính là sản phẩm đầu tiên đặt nền móng cho nhà máy tương lai của cô.
Thương hiệu tạo dựng thì lo bán hàng.
Tất nhiên, đó đều là chuyện , bây giờ cô chỉ là một bà chủ tiệm bánh bao nghiêng nước nghiêng thành bình thường mà thôi.
Niềm vui lớn nhất vẫn là rảnh rỗi xem trò khỉ mắt.
Trò khỉ mở màn, Quách Uyển bày vẻ mặt lời nhưng khó mở lời thẳng.
Ngập ngừng hồi lâu mới thốt một câu:
“Tuế Tuế, em để tâm một chút, chính vì tiệm bánh bao của em ăn , nên em mới cảnh giác.”
“Chị ý gì em hiểu ?
Chị là vì cho em, đổi là khác thì chị thấu cũng , chỉ em, chị coi em như em gái ruột, bấy giờ mới lo chuyện bao đồng thêm một câu , chỉ sợ em chịu thiệt thôi.”
Dùng tay che miệng để phòng khác thấy, cô lo lắng sốt vó:
“Em phát hiện ?
Kể từ khi chồng em em mang thai, bà bao giờ để em đến tiệm bánh bao nữa.”
Tô Tuế cố ý ‘ c.ắ.n câu’ trêu đùa cô :
“Mẹ chồng em là quan tâm em, sợ em dậy sớm mệt mỏi, đặc biệt để em ở nhà nghỉ ngơi cho .”
“Chị mà, phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i thiếu ngủ nhất, ngày nào em cũng ngủ đủ.”
Nói xong, Tô Tuế còn tặng kèm một nụ thẹn thùng hạnh phúc kiểu nàng dâu nhỏ.
Quách Uyển lập tức càng thấy nghẹn họng hơn.
Cô hận sắt thành thép:
“Em ngốc ?
Mẹ chồng em rõ ràng là nhân cơ hội gạt em khỏi tiệm bánh bao đấy, em mãi nghĩ thông suốt thế?”
“Nghỉ ngơi cái gì chứ, em xem nhà ai con dâu m.a.n.g t.h.a.i chẳng vẫn như thường?
Sao chồng em quan tâm em như thế, em m.a.n.g t.h.a.i là cái gì cũng cho em nữa?”
Cô khẳng định chắc nịch:
“Mẹ chồng em chính là nuôi em thành phế nhân đấy!
Để em chỉ thể dựa dẫm cái thằng lưu... khụ, chỉ thể dựa dẫm Ngụy Tứ!”