Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 289

Cập nhật lúc: 2026-04-18 12:28:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Tuế nhận xét một cách trúng tim đen.

 

“Không chỉ ngu, mà còn cậy quan hệ huyết thống với em mà rõ tình hình."

 

“Cứ luôn tưởng em là quả hồng mềm, là đứa con gái ngoan, chỉ cần bà lên tiếng, bất kể chuyện gì em cũng sẽ theo bà , nể mặt bà ."

 

“Mặc dù đây bà từng bán em một , vì để kết một mối thông gia đắc lực mà thà gả em cho một góa vợ, bà cũng thấy em sẽ hận bà , vẫn dùng thái độ cũ để thao túng em."

 

Tô Tuế khẽ .

 

“Bà ngu, nhưng những khác nhà họ Tô ngu."

 

“Yên tâm , họ sẽ để em đến tìm em gây phiền phức nữa , chỉ dựa việc em dùng công việc của chị dâu để uy h.i.ế.p họ, họ cũng sẽ điều mà dám tìm em gây chuyện nữa."

 

Cô suy đoán:

 

“Nói chừng bây giờ cả nhà đang tụ tập bàn cách xin em để xoa dịu quan hệ đấy."

 

Đây chính là sự tự tin khi nắm giữ lợi ích trong tay .

 

, chuyện giống như thuần thú , lời là vì cho nó ăn quá no , phân biệt chính phụ nữa.

 

Chỉ cần bỏ đói vài bữa là thể mang cái não .

 

Nói như lẽ khó , nhưng đạo lý chính là như , lời tuy thô nhưng thật.

 

Tô Tuế thực sự hề tức giận chút nào, nhà họ Tô tuy tham lam vô độ, đằng chân lân đằng đầu, nhưng ít đám cũng dễ nắm thóp.

 

Chỉ cần nắm thóp t.ử huyệt ở , cô tin kiềm chế họ.

 

Tô Tuế:

 

“Đừng nghĩ nhiều nữa, tiếp theo cứ xem nhà họ Tô điều đến mức nào thôi."

 

“Là em ghét họ nên rùa rụt cổ một thời gian dám đến cửa, là khéo léo co duỗi mà qua đây xin em."

 

“Dù bất kể Đường Phúc Bình về nhà thế nào, chỉ cần những khác nhà họ Tô điên, họ sẽ dám tiếp tục cho quan hệ đổ vỡ thêm nữa ."

 

Bởi vì là họ cầu ở cô, dựa dẫm cô.

 

Chứ rời xa nổi cái nhà đẻ chẳng chút giúp ích gì cho cô đó.

 

Điểm , hễ là não thì đều hiểu rõ.

 

Nói thì , Tô Tuế cũng sợ bản quá đầy mà nhà họ Tô thao tác quá lố.

 

dù cô đoán sai, nhà họ Tô lú lẫn đến mức thật sự vì Đường Phúc Bình mà qua đây tìm cô tính sổ, thì thực đối với cô vẫn chẳng hề hấn gì.

 

Giống như đây cô dự liệu, cùng lắm thì đoạn tuyệt quan hệ, mỗi tháng cô đưa một khoản tiền phụng dưỡng ở mức tiêu chuẩn thấp nhất là xong chuyện.

 

Bất kể nhà họ Tô hôm nay phản ứng gì với cô, cũng thể tổn thương cô dù chỉ một mảy may.

 

Cho nên vì phí tâm tư nhà họ Tô, Tô Tuế ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo ánh trăng đến mê hồn.

 

Cô tiến gần Ngụy Tứ, giọng ấm áp mềm mại:

 

“A Tứ chi bằng để hết tâm tư thừa thãi lên em , nếu ... em sẽ loạn đấy."

 

Dư quang.

 

Yết hầu của Ngụy Tứ thể thấy rõ ràng đang trượt lên xuống một cái...

 

Hệ thống m.a.n.g t.h.a.i Tô Tuế phong tỏa trong biển ý thức, khi nhận thấy ký chủ đang gì, liền bịt mặt phát tiếng nổ sắc nhọn.

 

……

 

Sự phát triển của sự việc cũng đúng như Tô Tuế dự liệu.

 

Mới qua hai ngày, bóng dáng nhà họ Tô xuất hiện trong đại tạp viện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-70-vai-ac-chi-muon-lam-giau/chuong-289.html.]

 

Đi cùng họ còn 'hàng xóm ' của họ, cũng đang nóng lòng qua thăm con gái là vợ chồng Quách Đại Quý và Tiền Phượng Anh.

 

Chỉ điều cùng là thông gia, cùng là đến thăm con gái, hai gia đình khác biệt lớn.

 

Một bên là nhà họ Tô ăn mặc sạch sẽ chỉnh tề, tay mỗi đều xách đầy đồ đạc, ngay cả đứa con nhỏ 6 tuổi của cả Tô Tuế cũng gắng sức ôm một túi đồ.

 

Mà bên ...

 

Quách Đại Quý và Tiền Phượng Anh cứ như ngoài, tay mà đến, quần áo mặc càng khiến nỡ thẳng.

 

Chắc là mặc bộ quần áo nhiều m-ụn vá nhất trong nhà .

 

Cứ như bốn chữ ' đến bòn rút' lên mặt .

 

Dưới những ánh mắt soi mói đủ kiểu của hàng xóm trong đại tạp viện, vợ chồng Quách Đại Quý lấy nhục mà lấy vinh.

 

Tiền Phượng Anh lúc mỉa mai Đường Phúc Bình suốt dọc đường .

 

Cho đến tận bây giờ miệng vẫn nghỉ.

 

tham lam khinh bỉ miếng thịt tay Đường Phúc Bình, những lời mỉa mai cứ tuôn hết câu đến câu khác.

 

“Cái đứa con gái gả như bát nước hắt , nhà các bà đúng là thương con gái, con gái m.a.n.g t.h.a.i mà hận thể dốc sạch cả nhà mang qua đây, đúng là... chậc..."

 

lắc đầu thốt một chữ:

 

“Ngốc."

 

Đường Phúc Bình vốn dĩ tâm trạng , loạn như thế càng cảm thấy xui xẻo.

 

Liếc bà một cái thèm chấp.

 

Chị dâu cả nhà họ Tô là Trương Xuân Lan lúc đang sầu não nên lấy lòng cô em chồng thế nào đây, bây giờ đại tạp viện thấy Tiền Phượng Anh thế, trong lòng thầm nghĩ cơ hội đến .

 

Trong lòng mừng thầm thời cơ đúng, lập tức lớn tiếng vặn .

 

“Dì Tiền lời của dì quá lệch lạc , con gái nhà dì là gả như bát nước hắt , chứ Tuế Tuế nhà cháu thì khác."

 

“Đó là báu vật của cả nhà chúng cháu đấy!"

 

“Chúng cháu nâng Tuế Tuế tay còn sợ tan mất, chỉ sợ Tuế Tuế chịu chút uất ức, Tuế Tuế nhà chúng cháu nuôi nấng kỹ lưỡng, thể giống với con gái dì ?"

 

Chị học theo ánh mắt khinh bỉ nãy của Tiền Phượng Anh quét qua đôi bàn tay của hai vợ chồng Tiền Phượng Anh.

 

Khinh miệt :

 

“Cháu Tiểu Uyển cũng m.a.n.g t.h.a.i ?"

 

“Chậc chậc, cùng là mang thai, cách đúng là chút lớn đấy."

 

Tô Tông Hoa:

 

, nhà thương con gái, thế còn sợ mang cho con gái đủ, m.a.n.g t.h.a.i thì bồi bổ thêm."

 

Tiền Phượng Anh bĩu môi:

 

“Mang đồ ngoài dâng cho mà các còn tự hào gớm."

 

Theo bà thấy, nhà họ Tô đúng là ngốc hết thu-ốc chữa !

 

Suốt dọc đường luôn im lặng, Quách Đại Quý dùng khóe mắt quét qua những thứ nhà họ Tô đang xách, lắc đầu.

 

Theo ông thấy ông bạn già Tô Tông Hoa chính là thời gian qua nịnh nọt đến mức lú lẫn .

 

Thật sự tưởng thằng con rể lưu manh đó bây giờ nên trò trống , nên thấy con gái m.a.n.g t.h.a.i là cuống quýt mang lễ vật qua để nịnh bợ.

 

cái thằng lưu manh đó rốt cuộc là chuyện thế nào, cụ thể nên trò trống thì còn kết luận , đều nó mở xưởng , nhưng ai tận mắt đến xưởng nó xem ?

 

 

Loading...