Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 360

Cập nhật lúc: 2026-04-18 12:39:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lúc đó mặt đ-ập xuống đất, ngẩng lên thì đầy miệng m-áu, thấy mấy cái răng già của ông rụng mất ."

 

Tô Tuế chỉ thôi cũng thấy đau:

 

“Nhóm đó rốt cuộc là vì cái gì mà tìm đến tận cửa đ-ánh ?"

 

Đường Phúc Bình:

 

“Còn thể vì cái gì nữa, vấn đề ở chính đứa trẻ mà Quách Đại Quý và Tiền Phượng Anh nhận nuôi ."

 

“Lúc đầu khi họ nhận nuôi , trẻ con dễ nhận nuôi như , cũng như nuôi con mèo con ch.ó bế về nhà là bế về nhà ."

 

“Cũng đúng, dù nuôi con mèo con ch.ó bế về nhà tiên chẳng cũng hỏi han kỹ lưỡng xem chủ , hai họ thật, nhận nuôi đứa trẻ mà vội vàng xong thủ tục là dắt về nhà ngay."

 

Tô Tuế hiểu:

 

thế đứa trẻ đó lẽ vấn đề lớn chứ ạ, nếu họ dám quang minh chính đại dắt về nhà như thế, còn mời khách ăn cơm rùm beng lên."

 

Đường Phúc Bình:

 

“Chuyện thì dài lắm..."

 

liếc sang nhà họ Bùi đối diện hạ thấp giọng:

 

“Bà còn nhớ nhà họ Quách tính kế lên ba đứa trẻ nhà họ Bùi ?"

 

Đương nhiên là nhớ, Tô Tuế :

 

“Sau đó chẳng điều tra rõ ràng bảo là hiểu lầm ?"

 

Nghe là nhà họ Quách cố ý tìm bày mưu, thật sự bắt trẻ con , mà là hù dọa trẻ con một chút để Quách Uyển là dì ghẻ mặt cứu lấy lòng.

 

Đường Phúc Bình nháy mắt với cô:

 

“Hiểu lầm cái gì mà hiểu lầm, căn bản hiểu lầm!"

 

“Nói thế , nhà họ Quách nghĩ lắm, tìm đóng một màn kịch hù dọa ba đứa trẻ nhà họ Bùi để lót đường cho con gái họ."

 

thực tế là mấy họ tìm đó bản tay chân sạch sẽ !"

 

Lùi một vạn bước mà , đàng hoàng nào thể đồng ý giúp nhà họ Quách việc như ?

 

Không cẩn thận là đ-ánh thành kẻ bắt cóc trẻ con ngay, đàng hoàng mà mua chuộc đồng ý chuyện đó ?

 

Có thể thấy những đó vốn dĩ chẳng hạng lành gì!

 

Đường Phúc Bình:

 

“Đám đó Quách Đại Quý quen tìm ở , lúc họ tay với ba đứa trẻ nhà họ Bùi cũng may mà em vợ nhà họ Trương tình cờ ngang qua cứu bọn trẻ."

 

“Nếu thì..."

 

Đường Phúc Bình chậc lưỡi hai cái, “Bọ ngựa bắt ve sầu chim sẻ rình lưng, Quách Đại Quý họ bắt trẻ con là để bày mưu, lẽ định thật sự gì ba đứa trẻ đó."

 

một khi để nhóm đó đắc thủ , Quách Đại Quý họ ước chừng sẽ vắt chanh bỏ vỏ thôi."

 

Đến lúc đó nhà họ Quách chắc chắn sẽ ngây cho xem.

 

“Nói thế cho dễ hiểu, khi nhà họ Quách còn ích, cần nhà họ Quách cung cấp thông tin về bọn trẻ, thì nhóm đó thể theo Quách Đại Quý, theo kế hoạch của nhà họ Quách."

 

một khi bắt trẻ con tay , nhóm đó lưng nhà họ Quách chừng sẽ đem bọn trẻ bán nơi nào ."

 

Tô Tuế ngờ vụ việc nhà họ Quách tay với ba đứa trẻ nhà họ Bùi năm đó ẩn tình như .

 

Cô ngạc nhiên:

 

“Vậy mà lúc đầu phía đồn công an phê bình giáo d.ụ.c xong nhốt vài ngày là thả, là vì..."

 

Đường Phúc Bình:

 

“Là vì các đồng chí công an nhận gì đó , cái từ đó gọi là gì nhỉ...

 

đúng , thả hổ về rừng!"

 

Tô Tuế:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-70-vai-ac-chi-muon-lam-giau/chuong-360.html.]

 

“...

 

Là thả dây dài câu cá lớn chứ ạ?"

 

đúng đúng!

 

Chính là ý đó, nhóm đ-ánh lên nhà họ Quách chính là ý đó!"

 

Tô Tuế:

 

“Cho nên đứa trẻ mà Quách Đại Quý và Tiền Phượng Anh nhận nuôi nhóm đó bắt cóc về ạ?"

 

Đường Phúc Bình:

 

“Tuế Tuế của đúng là thông minh!

 

Nói một cái là hiểu ngay!"

 

mới kể cái mở đầu mà đoán trúng ngay , chẳng chút cảm giác thành tựu nào cả.

 

“Chính là đứa trẻ bắt cóc mang về đấy."

 

“Lúc các đồng chí công an thả , như bà là thả dây dài câu cá lớn ."

 

“Nghe lúc đầu nhóm đó còn khá cảnh giác, một thời gian dài đều liên lạc với đồng bọn, ngày ngày nhàn rỗi chẳng khác gì đám lưu manh ngoài đường."

 

“Thỉnh thoảng còn tụ tập với Quách Đại Quý, phía công an theo dõi hồi lâu cũng phát hiện gì bất thường, ngay lúc cục diện rơi bế tắc, công an tưởng rằng họ nghi ngờ sai , nhóm thật sự chỉ là đám lưu manh thôi, thì..."

 

Đường Phúc Bình uống nước theo kiểu chiến thuật, kể chuyện giống như đang văn vần để gây tò mò.

 

Tô Tuế bất lực:

 

“Là bước ngoặt gì xảy ạ?"

 

Cô đoán:

 

“Bước ngoặt chắc ở việc vợ chồng Quách Đại Quý nhận nuôi đứa trẻ đấy chứ?"

 

“Khụ khụ..."

 

Đường Phúc Bình sặc nước, sớm con gái giỏi đoán thế thì bà úp úp mở mở .

 

Thật là mất mặt quá .

 

ngượng ngùng :

 

“Không sai, ngay lúc cục diện rơi bế tắc, điều tra rơi nút thắt, thì bước ngoặt tới."

 

“Quách Đại Quý tìm tới nhóm đó nhận nuôi một đứa trẻ..."

 

Chuyện kể thì cũng khá nực , Quách Đại Quý cứ như khắc tinh của đám buôn đó .

 

Đám đó bắt cóc ít trẻ em mà để sơ hở cho công an, thế mà ngay lúc tiếp nhận việc của Quách Đại Quý, suýt chút nữa tóm gọn cả ổ.

 

Khó khăn lắm mới 'rửa sạch hiềm nghi' thả , vốn đang giữ vẻ thận trọng, đóng kịch đạt.

 

Không ngờ chính vì sự can thiệp vô ý của Quách Đại Quý mà cho tất cả sự ngụy trang và thận trọng của họ đều tan thành mây khói.

 

Đường Phúc Bình cảm thán một câu:

 

“Lưới trời l.ồ.ng lộng tuy thưa mà khó lọt."

 

“Họ ch-ết cũng ngờ là vì Quách Đại Quý mà ngã ngựa."

 

“Bất kể ai tìm họ mua trẻ con, thời điểm nhạy cảm họ chắc chắn thể bán, nhưng duy chỉ Quách Đại Quý."

 

“Quách Đại Quý và họ cùng một giuộc xa, lúc còn chỉ thị họ bắt cóc con nhà , quan hệ với họ thể coi là nửa 'một nhà', họ đề phòng ai cũng đề phòng Quách Đại Quý."

 

“Có lẽ trong suy nghĩ của họ, ai phản bội họ chứ Quách Đại Quý sẽ phản bội họ, cho nên khi Quách Đại Quý nhận nuôi một đứa trẻ, họ chẳng cần suy nghĩ gì vụ ăn thể ."

 

“Không chịu rủi ro ăn với lạ, sợ khi lộ tẩy đối phương đầu tố cáo."

 

“Người mua là Quách Đại Quý, là em của họ, vụ ăn nếu thành công, họ yên tâm kiếm tiền."

 

 

Loading...