Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 40
Cập nhật lúc: 2026-04-18 11:40:10
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiền Phượng Anh ngờ con gái hèn nhát đến thế.
Bà mạnh tay hất bàn tay con gái đang kéo , tức giận quát:
“Con mới là đứa hồ đồ !
Cái bà Đường Phúc Bình con rể bà là thằng lưu manh thì gì mà dám cơ chứ?!”
Liếc Ngụy Tứ một cái, Tiền Phượng Anh đầy vẻ khinh miệt:
“Mọi đừng cái thằng con rể nhà lão Tô trông cũng dáng lắm, cho , nó chính là một thằng vô công nghề!”
“Không giống như con rể , con rể là tài xế xe tải chính hiệu đấy, chẳng lẽ nãy thấy gì ?
Con gái bảo con rể hôm nay đơn vị đột xuất điều động công tác chạy xe , đó là việc chính sự, bận rộn lắm, nên mới đến .”
“Đâu giống như cái loại nào đó chỉ là thằng vô công nghề suốt ngày rong chơi nên mới thời gian cùng vợ về mặt cơ chứ.”
Mọi xong nhất thời đều phản ứng kịp.
Có những hàng xóm thiết với nhà họ Tô và nhà họ Quách thì nhận gì đó đúng.
“Không đúng Phượng Anh, câu của bà ý gì ?
Sao nhớ lúc đính hôn con rể bà là thằng lưu manh, còn con rể nhà bà Đường Phúc Bình mới là tài xế chạy xe tải cơ mà?”
Tiền Phượng Anh rằng ở bên phía nhà chồng của con gái bà , cái gốc gác thối nát của bà phanh phui hết , bà vẫn tưởng rằng ai những chuyện bà và chồng bà lưng .
Nghe thấy liền đắc ý :
“Bà nhớ nhầm , nhưng ai bảo con gái phúc cơ chứ.”
“Cái chuyện âm sai dương sai thế là con rể trở thành lái xe tải đấy, đây gọi là phúc thì chẳng chạy .”
Bà Tô Tuế và Đường Phúc Bình với giọng điệu mỉa mai châm chọc:
“Còn cái loại phúc mà, dù chỉ còn thiếu một bước chân thôi thì cũng chẳng thể bước nổi , chẳng sống nổi ngày tháng !”
Tô Tuế:
“Phụt.”
là lòng tự tin cũng khá là mãnh liệt đấy.
Tiền Phượng Anh cô cho chút thoải mái:
“Cô cái gì?”
Tô Tuế đang định lên tiếng, thì Ngụy Tứ bên cạnh nhanh hơn cô một bước mở lời.
Ngụy Tứ:
“Thực mỗi câu bà đều khá là buồn đấy.”
“Bà bảo âm sai dương sai mà con rể bà đổi ?
theo thì chuyện con rể bà đổi là âm sai dương sai .”
Anh lướt qua Tiền Phượng Anh một lượt từ xuống , hừ lạnh một tiếng:
“Có lẽ cái cụm từ ‘âm sai dương sai’ thành ‘âm mưu tính toán’ thì vẻ hợp lý hơn một chút bà thấy đúng ?”
Lời nếu là do Tô Tuế , thì Quách Uyển còn dám lên tiếng giảng hòa vài câu lời để lấp l-iếm qua chuyện.
oái oăm lời là do Ngụy Tứ , đối với Ngụy Tứ, đàn ông suýt chút nữa trở thành chồng cô , còn tiếng tăm hung dữ ở bên ngoài, Quách Uyển cảm giác hổ thẹn thấy sợ hãi.
Nhất thời cô thậm chí còn thấy khó mà mở miệng nổi.
Cô quá sợ hãi việc lời ngụy biện nào đó thu hút sự chú ý của Ngụy Tứ, cô thậm chí dám nghĩ Ngụy Tứ sẽ cô bằng ánh mắt như thế nào, cô sẽ thấy hổ thẹn đến mức nào.
Cô lên tiếng, Tiền Phượng Anh bỗng dưng thấy thiếu tự tin, cứng giọng :
“ hiểu lời ý gì.”
Ngụy Tứ nhếch mép:
“Đã đính hôn với nhà còn chê bai con rể là đây, nên mới âm mưu tính toán trò tiểu nhân tráo đổi hôn sự ngay trong ngày cưới, đó chẳng là những việc mà nhà họ Quách các ?”
“Bà thực sự hiểu ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-70-vai-ac-chi-muon-lam-giau/chuong-40.html.]
thậm chí tìm cả nhân chứng đấy, nếu bà nhất định c.ắ.n c.h.ặ.t răng thừa nhận thì chúng tìm một nơi thể rõ lý lẽ mà phân định cho rõ ràng.”
“Đến lúc đó bà đừng bảo thằng Ngụy Tứ đây bắt nạt các nhé.”
Một trận xôn xao nổ , ánh mắt Tiền Phượng Anh khẽ d.a.o động.
Đi tìm nơi lý lẽ với một thằng lưu manh thì bà điên mới gật đầu đồng ý.
Nghe lời Ngụy Tứ , ý nghĩ đầu tiên trong đầu bà là việc kín kẽ như thể lộ , nhưng khi sang con gái, thấy con gái cúi gầm mặt lấy một lời phản kháng nào, cứ như nhận tội và thèm vùng vẫy nữa .
Tiền Phượng Anh thấy trong lòng bồn chồn yên một cách kỳ lạ.
Ngụy Tứ:
“Chuyện nhà bà nhúng tay tráo đổi hôn sự chỉ nhà họ Bùi chúng , mà cả nhà chồng hiện tại của con gái bà cũng rõ mười mươi .”
“Hay là bốn nhà chúng với mà rõ ngọn ngành chuyện cho bàn dân thiên hạ ?”
Nhà họ Bùi cũng ?!
Tiền Phượng Anh nhất thời thấy thở thông.
Bà chằm chằm con gái như “” một lời phủ nhận từ miệng con gái, thế nhưng chẳng ngờ rằng con gái bà những biện minh mà còn khẽ gật đầu một cái cái chằm chằm của bà ...
Oành một cái!
Tiền Phượng Anh cảm thấy trời đất cuồng.
Chẳng , bà và lão Quách rõ ràng chuyện cực kỳ kín kẽ, cũng dạy con gái rằng một khi chuyện lộ thì hãy đổ hết lên đầu Tô Tuế và nhà họ Tô.
Đường lui tìm sẵn cho con gái , con gái bà thể biến cái “con đường thênh thang” đó thành nông nỗi chứ?!
Lại chẳng bắt quả tang tại trận, chẳng tóm tận tay, con gái bà thể thừa nhận chuyện tráo đổi hôn sự là do nhà bà cơ chứ?
Có là ngu ?!
Ngụy Tứ khẽ , giọng điệu đầy vẻ mỉa mai:
“Lần bà nãy Tuế Tuế cái gì ?
Hừ, âm sai dương sai ?”
Bép.
Lời Ngụy Tứ dứt, thì mặt Tiền Phượng Anh cứ như chịu một cái tát trời giáng .
Bà nghiến răng định bụng ch-ết cũng thừa nhận nhưng khi đối mặt với Ngụy Tứ chẳng dám giở trò ngang ngược ăn vạ.
Đừng lưng bà mắng Ngụy Tứ thế nào cũng , nhưng khi đối diện bà cũng chỉ dám chỉ mặt Ngụy Tứ mà mắng một câu “thằng lưu manh” thôi, nhiều hơn nữa thì bà chẳng cái gan đó.
Coi thường thằng lưu manh nhưng cũng dám đắc tội với nó, nếu bà cũng chẳng dặn dặn con gái hãy đổ hết tội tráo đổi hôn sự lên đầu Tô Tuế, để con gái rằng chính Tô Tuế kế nên mới giở trò tráo đổi.
Chẳng ngờ chuyện chẳng hề theo sự sắp xếp của bà chút nào, chuyện bại lộ vẫn cứ cho nhà họ Quách bà “phơi bày” hết.
Nhận rằng lúc chắc hẳn đắc tội ch-ết với cái thằng lưu manh , với cả nhà họ Ngụy , Tiền Phượng Anh đầu tiên thấy tiến thoái lưỡng nan như .
Muốn cứng rắn một chút mà giở trò vô ... bà dám.
Nhận tội ... bà chẳng nhận.
Suy tính giọng điệu bà còn vẻ cứng cỏi như lúc nãy nữa:
“Ngụy Tứ...
ở đây chắc chắn là hiểu lầm , dì nãy ý đó ...”
Ngụy Tứ:
“Tất nhiên là hiểu lầm .”
Nghe , mắt Tiền Phượng Anh sáng lên, còn tưởng rằng chuyện gì đó chuyển biến , bà thể “vùng vẫy thêm một chút”.
Thế nhưng chẳng ngờ câu tiếp theo của Ngụy Tứ trực tiếp bà đờ .
Ngụy Tứ:
“Bà bảo là thằng lưu manh, chuyện lẽ là một sự hiểu lầm đấy, là doanh nghiệp tư nhân, chức vụ nôm na chính là xưởng trưởng, tất nhiên, nếu bà cảm thấy tất cả những hộ cá thể đều là lưu manh, thì cũng chẳng còn gì để nữa.”