Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 447

Cập nhật lúc: 2026-04-18 12:43:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

đầu phòng của đứa con trai thứ hai một cái:

 

“Sau con đừng mở miệng Đại Bảo và Nhị Bảo bây giờ thành thế hoa dán cửa sổ hại nữa."

 

Để nhà họ Trương thấy thì hỏng bét.

 

Bùi Hồng:

 

mà rõ ràng là Quách Uyển..."

 

“Câm miệng!"

 

Bên hai con một , một cho , chú ý tới ngay cách đó xa.

 

Cũng chính là trong phòng đứa con trai thứ hai của Hoàng Tú Hà, ba cái đầu nhỏ xếp hàng cửa sổ lộ đỉnh đầu.

 

Bùi Đại Bảo và Bùi Nhị Bảo biểu cảm u ám.

 

Con ngươi đen lánh chằm chằm Hoàng Tú Hà ở bên ngoài.

 

Trong ánh mắt sự mỉa mai thuộc về lứa tuổi của chúng vụt qua.

 

Chỉ Tam Niễu là biểu cảm ngơ ngác gặm móng tay.

 

Không tại hai trai vẻ mặt khó coi như .

 

“Anh, ăn kẹo..."

 

Bùi Nhị Bảo xoa đầu Tam Niễu, hiệu cho Tam Niễu tự chỗ khác chơi, nó chuyện với cả.

 

Tam Niễu ngoan ngoãn gật đầu, lon ton chạy lên giường vắt chân lên.

 

Nhìn bộ dạng ngốc nghếch của em gái , Bùi Nhị Bảo khuôn mặt trẻ thơ lộ vẻ mặt già dặn:

 

“Tam Niễu nếu cũng mơ thấy chuyện kiếp thì ."

 

Tam Niễu là đứa thông minh nhất trong em họ, còn là sinh viên cao đẳng duy nhất trong tương lai của nhà họ Bùi.

 

Mặc dù đôi khi chút lòng đàn bà nhưng cái cùng một lòng với họ và lời.

 

Hiện tại chỉ nó và cả nhớ chuyện kiếp , thiếu quân sư Tam Niễu , rốt cuộc chút nuối tiếc.

 

Bùi Đại Bảo đầu Tam Niễu một cái, khuôn mặt g-ầy sọp vì ốm yếu đầy vẻ hung bạo phù hợp với lứa tuổi .

 

Nó là đầu tiên trong em họ mơ thấy kiếp , nhớ tất cả chuyện kiếp .

 

Có lẽ là sự ban ơn của ông trời, cũng lẽ là vì một vòng cửa t.ử.

 

Vô tình mà cơ duyên như .

 

Nói tóm khi bình tĩnh , nó vui mừng vui.

 

Vui mừng là——điều giống như cuộc đời một nữa, ai mà mang theo ký ức trở về thời thơ ấu của , sống một đời?

 

vui là vì... sự trọng sinh của nó, chỉ khiến nó nhớ những trải nghiệm của kiếp .

 

mỗi khi nó mở miệng tiết lộ điều gì đó với cha hoặc bà nội, đầu óc lập tức sẽ trống rỗng.

 

Thời gian dài, cha nó đều nghi ngờ nó bệnh thành một đứa ngốc , chuyện cứ ngơ ngơ ngác ngác.

 

thử nhiều , mỗi một , cứ hễ chuyện kiếp , đầu óc đều trống rỗng, ngoài việc ú ớ thì gì cả.

 

Nó còn , kết quả là cầm b.út quên chữ, trong đầu rõ ràng thế nào, nhưng tay run như điện giật, cứ thế .

 

Bao gồm cả việc nó còn thử nhặt tiền mà hàng xóm trong ký ức nhặt .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-70-vai-ac-chi-muon-lam-giau/chuong-447.html.]

Ví dụ như trong ký ức kiếp của nó, chính là mới qua Tết năm nay, chị Mã ở đại tạp viện của họ nhặt một vali tiền và phiếu ngoại tệ ở đầu ngõ.

 

Chị Mã ngốc, trực tiếp đem nộp cho đồn công an, một cái cờ thưởng khoe khắp đại tạp viện.

 

Nó kiếp nhớ chuyện lâu, cảm thấy tiền và phiếu ngoại tệ nếu để nó nhặt , nó bảo đảm thể sống một đời huy hoàng.

 

Hoàn cần đợi đến khi trưởng thành mới xuống biển kinh doanh.

 

Bây giờ sống một đời, điều Bùi Đại Bảo tâm tâm niệm niệm chính là nhặt hũ vàng đầu tiên .

 

ghi nhớ ngày tháng, khi khỏi cửa còn xác nhận xác nhận trong đầu xem vali ở con ngõ nào.

 

tính toán nghìn cũng tính tới việc, khi đến gần, đầu óc nó bắt đầu trống rỗng!

 

Giống như một đứa ngốc vòng xa thật xa mới tìm bộ não, nhớ khỏi cửa là để gì.

 

Lại nhặt, trống rỗng, vòng xa mới nhớ .

 

Cứ thế lặp lặp mấy , đợi đến khi , vali chị Mã nhặt nộp cho đồn công an !

 

Cho đến khoảnh khắc đó, Bùi Đại Bảo mới thực sự nhận mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

 

Ông trời cho nó nhớ chuyện xảy ở kiếp , nghĩa là cho nó sống một .

 

cho phép nó lợi dụng sự của kiếp để bất cứ việc gì lợi cho .

 

Nó nhớ, nhưng cũng chỉ là nhớ thôi.

 

Không gì và cũng đổi gì.

 

Điều duy nhất nó thể , lẽ chính là hết đến khác lợi dụng ký ức, so sánh sự chênh lệch giữa ngày tháng kiếp và kiếp lớn đến nhường nào.

 

Sự trọng sinh của nó ngoài việc khiến nó ngừng hoài niệm những ngày ở kiếp ... chẳng tác dụng gì cả!

 

Đây là cơ duyên trời ban, đây rõ ràng là sự trừng phạt của ông trời dành cho nó.

 

Bùi Đại Bảo chấp nhận phận cũng cam lòng chấp nhận phận, khi thất vọng mấy ngày, nó tình cờ phát hiện em trai nó hình như cũng trọng sinh !

 

Rõ ràng là ánh mắt giống với đây nữa.

 

Giống như nó, dù cố tình tỏ ngây ngô thì ánh mắt khi trọng sinh cũng sự phong trần thể xóa nhòa.

 

Nó tìm một cơ hội, thử dùng ám hiệu với em trai.

 

Khớp ám hiệu, lập tức cuồng hỷ!

 

Không ngờ việc trọng sinh mà thể với bất kỳ ai, thể với em trai !

 

Hơn nữa khi đầu óc tỉnh táo!

 

Theo cách của em trai nó là—— lẽ vì hai em họ cơ duyên như , dẫn đến việc chỉ cuộc đối thoại giữa họ là hạn chế.

 

Hai đứa một bên thống mạ tình hình kiếp giống kiếp , vốn dĩ nên kế của chúng là Tô Tuế đổi thành Quách Uyển.

 

Một bên cổ vũ lẫn , cảm thấy chỉ cần cơ duyên , dù kế đổi thì hai em họ kiếp chắc chắn cũng sẽ tạo một vùng trời riêng!

 

Sau đó.

 

Hai đứa tràn đầy tự tin tìm Hoàng Tú Hà.

 

Trước mặt Hoàng Tú Hà, Bùi Đại Bảo và Bùi Nhị Bảo giả vờ như Hoàng Tú Hà ở bên cạnh, tự với chuyện kiếp .

 

Mưu toan lách luật để Hoàng Tú Hà tình cờ thấy.

 

Chúng tưởng như thể phá bỏ hạn chế thể thú nhận việc trọng sinh với khác.

 

 

Loading...