Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 452
Cập nhật lúc: 2026-04-18 12:43:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trước đây ông còn tự cảm thấy bản lắm, cứ lượn lờ mặt gương vỡ lành, giờ thì Vương Quyên quản cho gắt gao, đường đến liếc mắt lung tung cũng dám.”
Nếu Tề Minh Triết sớm lời và chung thủy như , đến nỗi khiến cuộc sống vốn đang thành thế .
Tô Tuế cảm thán:
“Đây đại khái chính là kết cục của kẻ phản bội, núi trông núi nọ thôi.”
Từ đây, chuyện bên phía Vương Quyên coi như tạm khép .
Tô Tuế cũng cần bận tâm xem tình hình của liên minh ‘phụ’ thù gồm hai tình địch cũ là nữa.
Chắc chắn là .
Chỉ cần Vương Quyên và Tôn Uyển Dung luôn ghi nhớ nỗi nhục nhã mà tên tra nam mang , luôn nhớ kỹ việc dựa chính mở một con đường thênh thang như thế nào.
Liên minh ‘phụ’ thù của bọn họ sẽ mãi mãi bền c.h.ặ.t và cùng chiến thắng.
Ngoại trừ kẻ thù sinh t.ử, chẳng ai sinh là kẻ thù của ai, đặc biệt là vì một tên tra nam mà hai cô gái đấu đ-á như gà chọi, càng đáng.
Giờ đây, bất cứ khi nào Vương Quyên nhớ những thủ đoạn đấu đ-á nữ giới mà từng dùng để nhắm Tôn Uyển Dung, chắc hẳn cô đều sẽ hổ đến mức tìm cái lỗ mà chui xuống.
Tôn Uyển Dung xoa xoa hai tay dùng đôi tay ấm áp nắm lấy Tô Tuế:
“Tuế Tuế, thể đến bước đường hôm nay, thuận lợi như , thật lòng là nhờ cô nhiều.”
Dù là lúc cứu cô từ tay Bùi Ba khi cô suýt chà đạp, là giúp cô giải quyết rắc rối lớn mang tên Tề Minh Triết.
Cuộc đời của cô, sự tự tin cũng như danh tiếng của cô, thể đều bảo nhờ Tô Tuế.
Nếu lúc ở nhà họ Bùi, Tô Tuế cứu cô, cô chắc chắn sẽ giống như kiếp cô mơ thấy, cả đời hủy hoại sạch sẽ.
Cho đến khi ch-ết cũng là ch-ết ở nơi đất khách quê .
Lại còn liên lụy đến nhà đẻ sụp đổ, mất nhà tan.
Nếu chuyện nhà họ Tề, Tô Tuế dạy cô cách mượn lực đ-ánh lực.
Mượn tay Vương Quyên đ-ánh gục cả đám tiểu nhân nhà họ Tề đang bám víu cô, hủy hoại danh tiếng của cô, chiếm tiện nghi của cô xuống bùn sâu.
Vậy thì bây giờ cô chắc chắn sẽ tên “thu-ốc cao da ch.ó" tự đa tình Tề Minh Triết bại hoại danh tiếng đến mức ngoài việc gả cho ông thì chỉ còn cách lấy chồng phương xa.
Không còn cách nào khác.
Vòng tròn môn đăng hộ đối nhỏ như , một khi tất cả đều chuyện ầm ĩ giữa cô và Tề Minh Triết.
Biết Tề Minh Triết dù kết hôn với khác vẫn dây dưa dứt với cô.
Nếu mặc định cô và Tề Minh Triết tình cũ, tình cũ khó dứt.
Vậy thì chẳng ai “cắm sừng" mà tiếp xúc liên hôn với cô.
Thử đặt vị trí của khác, nếu cô khi kết hôn liên hôn với một tình cũ, hai vẫn cứ dây dưa dứt.
Trong lòng cô cũng sẽ thấy ghê tởm, bài xích cuộc hôn nhân .
Trong hôn nhân đều bình đẳng, việc cô đặt vị trí khác còn thấy ghê tởm, thể yêu cầu khác bao dung cho đống chuyện thối nát của ?
Giờ thì , ai mà dám cô và Tề Minh Triết tình cũ, Vương Quyên sẽ là đầu tiên nhảy đính chính cho cô.
Không gì đáng tin hơn lời từ chính miệng vợ hiện tại của Tề Minh Triết.
Tôn Uyển Dung cảm ơn Vương Quyên, nhưng cô cảm kích nhất đương nhiên vẫn là Tô Tuế.
Nếu Tô Tuế can thiệp, lấy Vương Quyên giúp cô?
Vương Quyên là một cực đoan như , đây còn một mực nhận định cô cướp Tề Minh Triết, nếu sự điểm hóa của Tô Tuế, Vương Quyên cùng cô liều mạng mới là lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-70-vai-ac-chi-muon-lam-giau/chuong-452.html.]
Càng thể chuyện phối hợp với cô, tương trợ lẫn như bây giờ.
“Tuế Tuế, may mắn lớn nhất đời của là gặp cô.”
Tô Tuế:
“...
Dừng , cô mà tiếp nữa là sợ cô thốt mấy lời điên rồ như ‘lấy báo đáp’ đấy.”
“ là chồng, cô ý đồ với !”
Không khí đến mấy cũng ánh mắt như đề phòng trộm của Tô Tuế cho tan biến.
Khóe miệng Tôn Uyển Dung giật giật, định đ-ánh Tô Tuế một cái nhưng nỡ tay, chỉ thể tức giận trợn trắng mắt, còn tích tụ cảm xúc để mấy lời cảm kích nữa.
Tô Tuế:
“Thế mới đúng chứ, tuyệt đối đừng sến súa với , cũng đừng mấy lời khách sáo xa lạ đó.”
“Chuyện cũ đừng quản nữa, vượt qua bao nhiêu khó khăn trắc trở , thì điều chúng nên quan tâm chính là tương lai.”
Ánh nắng rực rỡ, cô vẫy vẫy tay với Tôn Uyển Dung:
“Chúc mừng năm mới, đợi đến khi xuân về hoa nở, tất cả chúng đều thể con đường hoa là .”
Vành mắt Tôn Uyển Dung nóng, học theo dáng vẻ của Tô Tuế cũng sức vẫy tay:
“, khổ cực gì cũng qua , chúng đều sẽ ngày càng hơn!”...
Vào lúc những nụ hoa cây đào trong đại tạp viện lẳng lặng bung nở.
Thời gian lặng lẽ bước sang tháng Ba.
Lúc , Tô Tuế m.a.n.g t.h.a.i năm tháng.
Ngồi ghế cửa, cô ôm bụng, cảm nhận lực đạo ấn bóp vai, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng khi m.a.n.g t.h.a.i của Tô Tuế đỏ bừng một mảng.
Cô khẽ :
“Chị dâu, đừng bóp cho em nữa, thấy đấy.”
Vốn dĩ mấy rỗi việc cứ nhạo Dương Mộng, riêng tư chị dâu Dương Mộng là con gà đẻ trứng.
Hồi thấy Dương Mộng xoa bóp cho cô, từng một nháy mắt vẻ như thấy chuyện nực lắm .
Tai Tô Tuế thính, thấp thoáng còn thấy họ thầm thì, bảo Dương Mộng là bản sinh , nên giờ mới sức lấy lòng em dâu đấy.
Chỉ chờ khi em dâu sinh con , thể để đứa trẻ phụng dưỡng bà bác dâu .
Nói tâm địa Dương Mộng thâm sâu lắm, lúc trải đường cho .
Dù thì lời khó cả thúng, chua ngoa mỉa mai cũng chỉ vì thừa nhận mối quan hệ chị em dâu nhà họ hòa thuận.
Tô Tuế cũng cạn lời.
Dương Mộng chẳng quan tâm những thứ đó, tính tình chị hào sảng cũng cái của hào sảng.
Ví dụ như lúc .
Đội lên những ánh mắt của hàng xóm láng giềng qua , chị những bực bội, ngược còn tự bê một cái ghế nhỏ hiệu cho Tô Tuế đừng động đậy, yên ghế .
Chị bóp chân cho Tô Tuế.
Dương Mộng:
“Đừng quản họ, họ cả đời chỉ buôn chuyện chứ thấy buôn cái gì lành .”