Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 455

Cập nhật lúc: 2026-04-18 12:43:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Nghệ nhất thời cũng cách nào cô.

 

Hai chẳng mấy chốc đ-ánh nh-au lăn lộn đầy đất.

 

Tay áo bông xé rách, lớp bông bên trong giật tung gió thổi từ cửa cho bay lả tả khắp trời.

 

Ngược còn tăng thêm một chút khí quái dị cho trận chiến của hai chị em dâu.

 

Tô Tuế:

 

“...”

 

Dương Mộng mà chậc chậc khen lạ:

 

“Ác thật đấy, tay nặng thật đấy.”

 

Chỉ qua vài hiệp, mặt hai bầm dập hết cả.

 

Chị cảm thán, bê cái ghế nhỏ đổi sang phía bên , đổi một cái chân khác bóp cho Tô Tuế.

 

Thế là.

 

Tất cả hàng xóm ngang qua đều thấy cảnh tượng quái dị .

 

Một bên là hai chị em dâu nhà họ Bùi đ-ánh nh-au khó phân thắng bại, tay ác hơn .

 

Một bên là hai cô con dâu nhà Từ Lệ Phấn... năm tháng tĩnh lặng, chị dâu còn đang ân cần xoa bóp cho em dâu đang mang thai.

 

Hai khung cảnh đối diện so sánh như , khiến cạn lời thấy buồn .

 

Hoàng Tú Hà thấy tiếng động chạy từ bếp, đợi đến khi thấy hai con dâu đ-ánh nh-au thành một đoàn, nhất thời hoa mắt ch.óng mặt.

 

“Đừng đ-ánh nữa!

 

Thôi !”

 

cầm xẻng nấu ăn sốt ruột giậm chân:

 

“Mau dậy bao nhiêu đang kìa, còn xé áo xé quần thế , cần mặt mũi nữa hả?!”

 

Nói đến chuyện xé áo, bà mới sực tỉnh đầu bắt đầu đuổi :

 

“Đàn ông thì đừng chằm chằm nữa, đó là thứ các nên chắc?”

 

“Lưu manh hả?

 

Còn híp mắt vươn cổ , nhà vợ !”

 

“Mau cút !

 

Nhìn cái gì mà , từng một cứ như đám lưu manh nhỏ .”

 

cũng vì quá sốt ruột nên ăn giữ mồm giữ miệng.

 

Lời thốt lập tức khiến ít sượng mặt.

 

Có những trẻ tuổi, coi trọng sĩ diện nhất, Hoàng Tú Hà mắng thẳng mặt đám đông là lưu manh, ngay lập tức vui.

 

“Thím Hoàng, lời thể như , nhà thím đ-ánh nh-au xé áo xé quần đó là do gia phong nhà thím , chứ tụi lưu manh.”

 

“Tụi ngang qua tình cờ thấy thôi, coi như tụi xui xẻo.”

 

“Tụi còn thấy đau mắt đây !

 

Tưởng ai thèm chắc!”

 

, con dâu nhà thím gọi là theo gen đấy, gọi là dột từ nóc dột xuống, thím Hoàng lúc chẳng cũng giường mặc quần áo đó ?”

 

“Việc hổ như thế thím còn nữa là, con dâu thím bây giờ chỉ là đ-ánh nh-au xé áo thôi, cái thì là gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-70-vai-ac-chi-muon-lam-giau/chuong-455.html.]

 

Dứt lời, mấy thanh niên rú lên quái dị và rộ lên.

 

Mặt Hoàng Tú Hà đỏ bừng lên ngay lập tức!

 

“Thím Hoàng, giờ hổ hả?

 

Lúc chuyện mất mặt hổ ?”

 

“Lại còn tụi lưu manh?

 

Nếu theo cách của thím, giờ tụi con dâu thím xé áo đ-ánh nh-au là tụi lưu manh.”

 

“Thế lúc bao nhiêu thím mặc quần áo, chẳng lẽ những đó cũng lưu manh với thím ?”

 

Lời thốt , ngay cả những khác vốn thấy thế là cũng nhịn mà bật .

 

Còn lưu manh, ai mà thèm lưu manh với Hoàng Tú Hà chứ?

 

Chỉ cần nghĩ đến cảnh đó thôi cũng đủ thấy buồn nôn .

 

Hoàng Tú Hà vùi dập đến mức mặt lúc đỏ lúc xanh.

 

Biết đám thanh niên dễ đối phó, sợ đối phương những lời thô tục xuống đài , bà chỉ đành nghiến răng lùi một bước ——

 

“Vừa chuyện lọt tai, thím bồi tội với các cháu, thím các cháu lưu manh, ý đó, chỉ là sốt ruột quá nên lỡ lời thôi.”

 

nhún nhường, đám thanh niên đương nhiên cũng thế nào là dừng đúng lúc.

 

“Được , thím Hoàng thì tụi cháu cũng gì thêm nữa.”

 

cháu hối hận vì những điều đó.”

 

“Thím Hoàng, những việc thím đây đúng là mấy vẻ vang gì, hàng xóm láng giềng tụi cháu nhắc đến là nể mặt thím, thím lớn tuổi như , chẳng ai ép thím đường cùng.”

 

thím thể cậy già lên mặt, coi cái mặt tụi cháu nể thím như cái giẻ rách mà giẫm đất chứ?”

 

“Thím thể ỷ việc tụi cháu nhân nghĩa vạch trần thói của thím mà giả vờ như chuyện gì xảy để vẻ bề mặt tụi cháu chứ?”

 

Người đúng là lời thật lòng, Hoàng Tú Hà vẻ bề mặt họ, mắng họ như mắng con cháu, là thể nào.

 

Hoàng Tú Hà tính là bậc bề gì của họ chứ?

 

Hơn nữa, bậc bề t.ử tế cũng chẳng thể những lời khó như Hoàng Tú Hà với họ.

 

Mở mồm ngậm mồm là chụp mũ lưu manh lên đầu họ, chuyện nếu lùi mười mấy năm , Hoàng Tú Hà chụp cho cái danh như , họ còn kết cục ?!

 

Là Hoàng Tú Hà , trách họ lời trực tiếp, lời khó ?

 

Những lời của thanh niên thể coi là xối xả mặt, khiến Hoàng Tú Hà hận thể tìm cái lỗ nào mà chui xuống.

 

Trong lòng thầm mắng một câu ‘đồ súc sinh nhỏ’, nhưng bề ngoài bà dám đối đầu trực diện với mấy nhóc .

 

Thấy bên con dâu thứ hai và con dâu thứ ba vẫn đang đ-ánh nh-au hăng say, bên sắp mắng thối đầu , hai đứa vô tâm vô tính vẫn còn đ-ánh nữa!

 

Hoàng Tú Hà vốn mắng đến một bụng tức, lúc càng thêm nghẹn họng suýt thở nổi, hình lảo đảo hai cái, khi vững liền cầm xẻng lao lên!...

 

Tiền viện của đại tạp viện.

 

Hai bóng song hành về phía hậu viện.

 

Bùi Hồng vẻ mặt thẹn thùng ôm lấy cánh tay đàn ông cao lớn bên cạnh, bóp giọng thỏ thẻ:

 

“Cố Chu, lát nữa thấy nhà em thì đừng nghiêm mặt nhé.”

 

“Em tính trầm , nhưng nhà em mà, họ nhát gan lắm, em sợ nghiêm mặt họ sợ.”

 

“Chúng khó khăn lắm mới đến bước , đây coi như là đầu tiên gặp nhà em, em giữa nảy sinh hiểu lầm gì.”

 

 

Loading...