hiện tại tình hình của cô khác kiếp , cô gả cho Bùi Nham, cô còn là góa phụ của Ngụy Tứ nữa.
Vì , đối với cô mà , còn một nan đề khác — chính là để tiếp cận Thụy Niên mà khiến phản cảm.
Trước đây là do cô cố chấp.
Cứ coi Tô Tuế là tình địch, cho rằng Ngụy Tứ ch-ết thì Tô Tuế sẽ vết xe đổ của kiếp , đến với Thụy Niên.
Là cô nghĩ quá cực đoan .
Thụy Niên của cô cũng cứ là vợ của Ngụy Tứ thì sẽ thích, sẽ lấy.
Cũng sở thích đặc biệt gì.
Suy nghĩ đây của cô là đầu óc tỉnh táo, cũng là coi thường Trần Thụy Niên.
Cho nên những ngày suy nghĩ kỹ càng, chỉ cần nhảy khỏi lối mòn cho rằng Tô Tuế sẽ trở thành tình địch với .
Quách Uyển phát hiện... việc lẽ khó giải quyết, cô thể một mũi tên trúng hai đích.
Ví dụ như cô sợ Tô Tuế cướp Thụy Niên với , thì cô cứ khiến Tô Tuế nảy sinh tâm tư đó là ?
Làm để Tô Tuế nảy sinh tâm tư nên ?
Tự nhiên là ở bên cạnh Tô Tuế, lấy phận một chị để khuyên nhủ Tô Tuế, trông chừng Tô Tuế.
Chỉ cần phát hiện manh mối gì đúng, liền lập tức bóp ch-ết từ trong trứng nước.
Cô thể tẩy não Tô Tuế, để Tô Tuế luôn nhớ kỹ cái của Ngụy Tứ, luôn thủ tiết góa phụ cho Ngụy Tứ!
Dù Tô Tuế cũng trọng sinh, ba chữ Trần Thụy Niên đại diện cho cái gì.
Nếu Tô Tuế trọng sinh nhắm Trần Thụy Niên mà đến, thì Quách Uyển cô thừa thủ đoạn để Tô Tuế giữ cách với Thụy Niên nhà .
Một mặt khiến Tô Tuế giữ cách với chồng kiếp của , mặt khác cô thể dựa mối quan hệ chị em với Tô Tuế để quen với Thụy Niên, một nữa ở bên Thụy Niên.
Nghĩ như , kế hoạch chẳng là một mũi tên trúng hai đích ?
Có dự định , ánh mắt Quách Uyển Tô Tuế trở nên dịu dàng vô cùng.
Cô nghĩ kỹ , chỉ cần Tô Tuế điều phối hợp với cô .
Vậy thì đợi cô một nữa trở thành Trần phu nhân... cùng lắm thì kiếp nâng đỡ Tô Tuế nhiều hơn một chút.
Không để Tô Tuế giống như kiếp nghèo khổ túng quẫn sớm qua đời.
Nhìn như , cô còn ơn nghĩa, tình nghĩa đấy chứ.
Tô Tuế trong đầu Quách Uyển đang tính toán cái gì, cô chỉ cảm thấy ánh mắt Quách Uyển lúc khiến cô thấy lạnh sống lưng.
Nổi hết cả da gà.
Trước đây mỗi Quách Uyển cô, dù là biểu cảm ánh mắt, thể đều mang theo ác ý.
Loại ác ý kiểu giận dữ mà bất lực.
Tô Tuế quen từ lâu .
Bây giờ đột nhiên thấy Quách Uyển bằng ánh mắt đầy “thiện chí", cô quen, trong lòng nhịn mà nảy sinh thuyết âm mưu.
Tô Tuế:
“Rốt cuộc chị gì với ?"
Quách Uyển:
“ mà, đột nhiên nhớ tình cảm đây của hai chúng ."
“Tuế Tuế, những chuyện xảy khi kết hôn, là với cô."
“ chị mà dáng vẻ của chị, cứ luôn đố kỵ cô, bắt nạt cô, bây giờ nghĩ thật sự quá nên."
Tô Tuế cô xin mà đầu đầy vạch đen.
Hay thật, hôm nay cô đụng cái gì ?
Sao ai cũng chạy đến xin cô thế .
Chẳng lẽ cô thêm khí chất bá vương gì đó, cứ hễ mở là khiến các loại tiểu nhân quỳ xuống xin tha ?
Suỵt... chuyện khoa học chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-70-vai-ac-chi-muon-lam-giau/chuong-532.html.]
Tô Tuế:
“Có chị xảy chuyện gì ?"
Quách Uyển khổ:
“Những chuyện xảy ở nhà chồng và nhà đẻ , chắc cô đều rõ cả, cô cũng chẳng tin."
Cô hít một thật sâu:
“Cô cứ coi như trải qua biến cố nên tâm trí trưởng thành ."
“Bây giờ thấy vẫn là những bạn cũ đây hơn, thuần khiết, đáng để dốc hết lòng , hơn đám nhà chồng nhiều, chỉ là đây thấu đạo lý ."
Lông tơ của Tô Tuế dựng hết cả lên.
Ánh mắt Quách Uyển quá đỗi dịu dàng, dịu dàng đến mức cô thấy Quách Uyển như m.ó.c t.i.m móc phổi .
Khẽ ho một tiếng, Tô Tuế :
“Nếu , chị tìm những bạn thanh mai trúc mã đây , nhà đều ở khu tập thể, chạy trời khỏi nắng, kết nối nhặt nhạnh quan hệ lên, chuyện đơn giản thế mà."
Qua đây tìm cô gì?
“ nhớ khi kết hôn quan hệ giữa chúng như chị , hoặc là chị tô hồng quan hệ đây của chúng , hoặc là đầu óc chị thật sự Bùi Hồng đ-ánh hỏng ."
Quách Uyển ngờ Tô Tuế khó đối phó, cứng mềm đều ăn như .
Khoảnh khắc , cô đột nhiên thấu hiểu sự nghẹn khuất của Bùi Hồng khi đối mặt với Tô Tuế.
Cô dậm chân:
“Tuế Tuế, cô vẫn còn giận chị ?"
Tô Tuế:
“Đại tỷ, chị đừng như , sợ."
Cô như một bức tường đồng vách sắt, sống ch-ết để Quách Uyển phá vỡ phòng tuyến tâm lý của .
Sắc mặt Quách Uyển ngày càng cứng đờ:
“ thật sự là vì cho cô."
Tô Tuế:
“ cần chị vì cho ."
“Trước đây lúc hai đối đầu, chị dù sống thì vẫn sống đấy thôi."
Ngày tháng của cô vốn chẳng liên quan gì đến Quách Uyển, đương nhiên cần nhận cái ân tình kỳ quặc của cô , càng trông mong loại sẽ với .
Quách Uyển:
“Cô chí tiến thủ ?"
Tô Tuế thắc mắc:
“Chị dùng tâm trạng gì để hỏi câu , thật sự khá tò mò đấy."
Bàn về chí tiến thủ, ít nhất cô còn buôn bán nhỏ.
Còn Quách Uyển thì ?
Quách Uyển chỉ lo nội chiến với nhà chồng, đ-âm một đao chọc một nhát, thế , rốt cuộc ai chí tiến thủ là rõ rành rành .
Quách Uyển rõ ràng cũng nghĩ đến chuyện đó, da mặt đỏ lên:
“ ý đó, ý là cô chẳng lẽ sống những ngày ?"
Cô thử dò xét, từ từ đưa tay nắm lấy tay Tô Tuế, nhưng Tô Tuế nhanh nhẹn tránh .
Quách Uyển:
“..."
Không sự đề phòng của Tô Tuế nản lòng, cô tiếp tục thuyết phục đối phương:
“Một lo bằng hai tính, chúng cùng lớn lên từ nhỏ, luôn thấy chúng tương trợ lẫn cả đời."