Tô Tuế:
“Đó đều là đồn nhảm thôi, kẻ nào khác mà thêu dệt những lời dối như thế.”
Cô thẳng Quách Uyển, cho đến khi đối phương hoảng hốt và chột dời mắt .
Lúc cô mới lau sạch nước mắt :
“Trước đây chẳng cô cũng A Tứ nhất định sẽ .”
“Nói những bên ngoài gió bảo mưa, những lời đồn đó một câu cũng thể tin.”
Cô chỉ bên ngoài:
“Quả nhiên mà, thể tin , xem, chẳng bình an trở về !”
Quách Uyển theo hướng cô chỉ từ từ đầu , cổ cứng đờ như thể chỉ cần cử động một chút là thể phát âm thanh khô khốc.
Trong khoảnh khắc , cô nghi ngờ vẫn còn đang mơ.
Chắc chắn là vẫn tỉnh mộng.
“, vẫn đang mơ, đây chắc chắn thật, Ngụy Tứ thể trở về ...”
Cô còn hết câu Tô Tuế tát một cái trở về trạng thái phẳng.
Bịt mặt, Quách Uyển trợn tròn mắt.
Tô Tuế:
“Bây giờ tỉnh táo ?”
Xoa xoa bàn tay đau vì đ-ánh, cô :
“Đừng là cô dám tin, thật lúc thấy A Tứ cũng nghi ngờ đang mơ.”
“ may mà mơ, A Tứ thật sự bình an trở về .”
Tô Tuế thẹn thùng:
“Cô cũng mừng cho chứ?!”
“...
Mừng.”
Mặt Quách Uyển tát đến đau rát, nước mắt rơi lã chã.
Trông vẻ như Tô Tuế đ-ánh đến phát , nhưng sự thật là gì, hai trong phòng đều rõ mười mươi.
Đối diện với nụ của Tô Tuế, Quách Uyển nặn một nụ còn khó coi hơn cả :
“ thực sự mừng đấy.”
Mừng đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Tô Tuế:
“ cô sẽ mừng mà, dù cô còn đang nhớ thương đàn ông của cơ mà.”
Vừa nãy còn hì hì, đó trở mặt là trở mặt ngay.
Tốc độ trở mặt nhanh đến mức khiến Quách Uyển kịp trở tay, trợn mắt há hốc mồm.
Quách Uyển còn tưởng khi Ngụy Tứ trở về, Tô Tuế thể lập tức chạy đến mặt cô mà vì vui mừng.
Dù nữa cũng coi như là sự công nhận cho nỗ lực kéo gần mối quan hệ của cô trong thời gian qua .
Là coi cô như bạn bè .
Kết quả là cái gì đây?
Bạn nhà ai đang chuyện bình thường bỗng trở mặt, lời giấu d.a.o thế hả?!
Quách Uyển:
“ ...”
Tô Tuế:
“Cô !”
“Cho nên Quách Uyển cảnh cáo cô, đừng để thấy cô đon đả chạy tìm đàn ông của mà chuyện.”
“Cũng đừng mượn danh nghĩa cho mà tiếp cận , thông qua để quyến rũ nhà A Tứ.”
“Để bắt một , xé xác mặt cô !”
Ngụy Tứ đều về , cô đương nhiên nhanh ch.óng tìm một lý do để ‘cắt đứt’ quan hệ với Quách Uyển.
Lúc rảnh rỗi trêu chọc Quách Uyển thì còn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-70-vai-ac-chi-muon-lam-giau/chuong-544.html.]
bây giờ đều đoán Quách Uyển đang tính toán gì , còn dung túng để Quách Uyển xâm nhập nội bộ gia đình .
Không chừng lúc nào đó sẽ đối phương chớp thời cơ liên lạc riêng với Trần Thụy Niên mất.
Tô Tuế sẽ xem nhẹ dã tâm của Quách Uyển.
Cũng sẽ coi thường tinh thần ‘bách chiết bất nạo’ của đối phương.
Cho nên để những rắc rối đáng , để trở thành bàn đạp thăng tiến của Quách Uyển, từ chối Quách Uyển lợi dụng.
Hôm nay Tô Tuế chính là đến để đả kích Quách Uyển nhân tiện tìm một cái cớ để tuyệt giao với Quách Uyển luôn.
Cô vô cùng hài lòng với thiết lập nhân vật ngốc nghếch ngọt ngào si tình của hiện tại.
Giống như bây giờ.
Trước những lời giải thích dồn dập của Quách Uyển, Tô Tuế dậy dậm dậm chân, nũng nịu :
“Cô cuống cô cuống , cô cho cô tiếp cận đàn ông của là cô cuống ngay.”
“Quách Uyển, coi như nhầm cô , uổng cho lúc còn cảm thấy cô cải tà quy chính , kết quả là cô đổi cách khác để ghê tởm.”
Quách Uyển:
“ , cô ...”
Tô Tuế bịt tai :
“ , cô đừng hòng nhân lúc m.a.n.g t.h.a.i mà cướp đàn ông của !”
“Người đàn ông của bây giờ về , cô cũng cần mượn danh nghĩa cho mà vội vàng cứu đàn ông của nữa, cô - - xứng!”
“Còn cái gì mà hoài niệm tình nghĩa cũ giữa hai , nhổ , giả dối chứ!”
Hét xong, cô vụng về nhưng nhanh nhẹn chạy như lúc mới đến.
Quách Uyển cả đờ đẫn tại chỗ.
Không .
Không cho cô tiếp cận Ngụy Tứ, cô thể mượn Ngụy Tứ để quen với Thụy Niên đây?!
Liên tiếp nhận đả kích, trong một góc ai để ý, Quách Uyển lật mí mắt ngất ......
Bên ngoài, Ngụy Tứ vốn đang vây xem đưa tay đỡ lấy Tô Tuế đang chạy .
Nhìn vợ như trộm gạo, một cách xảo quyệt, nhướng mày ghé sát , dùng giọng chỉ hai thấy khẽ trêu chọc.
“Người đàn ông của em?”
“...”
Tô Tuế cả khuôn mặt bỗng chốc đỏ bừng lên.
Đưa tay véo mạnh mặt trong cánh tay một cái, thấy ‘ đàn ông của ’ đau đến hít khí, lúc cô mới hài lòng thu tay .
Muốn chơi trò sến súa với cô ?
Tô Tuế cô đây chính là nước rửa chén của nhân gian!
Đi theo lưng vợ , Ngụy Tứ ôm cánh tay rũ rượi bước từng bước một.
Dáng cao gần một mét chín nhưng vô cớ khiến cảm thấy tội nghiệp.
Cứ như thể mới là cô vợ nhỏ tính tình hiền lành .
Từ Lệ Phấn thấy thế mắng một câu:
“Đồ vô dụng!”
Ngụy Tứ im lặng, vốn dĩ tưởng rời nhà lâu như , vất vả lắm mới về , chờ đón sẽ là những lời hỏi han ân cần.
Không thì cũng nên là sự quan tâm nhẹ nhàng.
Kết quả hiện thực khác xa những gì tưởng tượng.
Hiện thực tàn khốc là vợ ‘nắm thóp’ và mắng là vô dụng.
Hu hu.
Cuộc đời bi t.h.ả.m khiến nản lòng .
Tô Tuế nhà thấy theo, đầu gọi :
“Mau nhà , về đặc biệt mì nước xương cho đấy.”
“Lên xe sủi cảo xuống xe mì, thể bình an trở về là phúc khí ...”
Cái đuôi ch.ó vốn đang cụp xuống của Ngụy Tứ liền vẫy tít mù.
Nụ mặt khiến khuôn mặt vốn tuấn tú càng thêm rạng rỡ.