Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 587

Cập nhật lúc: 2026-04-18 12:55:49
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Làm như đúng."

 

“Mẹ của các con hết là chính bà , đó mới là một ."

 

“Mẹ việc , lý tưởng của riêng ...

 

Thôi bỏ , những điều các con cũng hiểu."

 

Ngụy Noãn Noãn đưa bàn tay mập mạp đ-ánh :

 

“Hiểu!"

 

“Không bắt cùng Noãn Noãn và trai, Noãn Noãn và trai cùng ..."

 

Ngụy Tứ xốc xốc hai nhóc mập mạp cánh tay, ngạc nhiên :

 

“Cũng thông minh đấy, đúng , quấy rầy bắt xoay quanh các con, nhưng các con thể xoay quanh ."...

 

Tô Tuế từ xa thấy ba cha con, một lớn hai nhỏ, túm tụm một chỗ đang thầm cái gì.

 

Cô chạy nhanh vài bước đến mặt ba , trêu chọc hỏi:

 

“Đây là đang thầm chuyện gì lưng em thế?"

 

Ngụy Tứ cô con gái đang bịt c.h.ặ.t cái miệng nhỏ, lúng túng giấu đầu hở đuôi, buồn chuyển chủ đề:

 

“Không gì, hôm nay muộn thế?"

 

Đôi mắt Tô Tuế cong cong:

 

“Chẳng hai ngày nữa xưởng thực phẩm của em khai trương , hôm nay em đặc biệt tìm giáo viên xin nghỉ một tuần đấy."

 

Cô hếch cằm hừ một tiếng:

 

“Sau em chính là Giám đốc Tô ."

 

Ngụy Tứ:

 

“Thật là thất lễ quá."

 

Tô Tuế:

 

“Khách khí ."

 

Nháy mắt với Ngụy Tứ, cô tinh quái:

 

“Anh còn nhớ lúc xưởng của cắt băng khánh thành, hứa với em điều gì ?"

 

Người giả vờ :

 

“Cái gì?"...

 

Hai bế con cùng xa dần, từ đằng xa, vẫn còn thể thấy lời Tô Tuế trêu chọc Ngụy Tứ ——

 

“Anh đừng giả ngu, lúc đó hứa , đợi xưởng của em mở thì sẽ phu nhân giám đốc xưởng cho em..."

 

“Anh mà dám nuốt lời, coi chừng em tìm chị dâu bàn bạc xem trị thế nào...

 

Thôi bỏ , chị dâu bây giờ đang m.a.n.g t.h.a.i , ngoan ngoãn phu nhân..."

 

“Khụ, , phu nhân giám đốc xưởng cho em , cũng để em khỏi qua phiền chị dâu."

 

Dưới ánh hoàng hôn, bóng kéo dài, cái bóng của Ngụy Tứ rõ ràng một động tác đầu hàng.

 

ngang qua, thấy gia đình bốn thiết đùa giỡn với đều nhịn mà mỉm theo...

 

Cặp đôi pháo hôi đối chiếu vốn kết cục t.h.ả.m hại, giờ đây thoát khỏi xiềng xích của vận mệnh, kiếp nạn tiêu tan, phía là đường lớn bằng phẳng.

 

Giám đốc Tô, tương lai đáng mong đợi.

 

Mang t.h.a.i hơn chín tháng, lúc Tô Tuế chuyển đúng tháng nóng nhất trong năm.

 

Tháng tám, cái nắng mặt trời đến nỗi con ve sầu rơi xuống cũng thể phơi thành 'nho khô'.

 

Bên ngoài phòng phẫu thuật, Ngụy Tứ tựa tường bất động.

 

Nhóm Từ Lệ Phấn thì lo lắng xoay như chong ch.óng, xoay một lúc, chân tích một vũng nước mỏng.

 

Nhà họ Tô là đến , Đường Phúc Bình chạy dẫn đầu.

 

Vừa đến bắt đầu cái miệng rộng lải nhải:

 

“Vào trong bao lâu ?

 

Bác sĩ thế nào?

 

Có y tá nào báo một tiếng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-70-vai-ac-chi-muon-lam-giau/chuong-587.html.]

 

Từ Lệ Phấn cho đau cả đầu:

 

“Vào nửa ngày , bà thông gia bà mau đừng lải nhải nữa, trong lòng chúng ai cũng gấp, chẳng đều đang đợi kết quả ở đây !"

 

Đường Phúc Bình bĩu môi, đầu tiên gan oán trách con rể.

 

“Ai cũng gấp?

 

thấy chỗ nào gấp , từ lúc tin Tuế Tuế sắp sinh là yên , bà con trai bà xem."

 

Bà chỉ Ngụy Tứ:

 

“Đứa con trai của bà đấy."

 

“Trước đây giả vờ như thương Tuế Tuế nhà lắm, bây giờ Tuế Tuế ở bên trong đang liều mạng sinh con, nó thì , nãy từ xa thấy , nó bình tĩnh thế chứ, đó, tựa tường."

 

May mà Đường Phúc Bình hiểu tiếng Anh, nếu chắc chắn sẽ thẳng là theo bà thấy Ngụy Tứ bây giờ chẳng hề lo lắng gì mà còn tự đó tạo dáng (Pose) nữa kìa!

 

Càng càng giận, nghĩ đến cô con gái vốn là cái cây hái tiền của hiện tại đang cửa t.ử thần.

 

Ngụy Tứ thì , nhàn nhã hết mức.

 

Đường Phúc Bình giận đến mức mắt nổ đom đóm, nhát gan cũng hóa liều, dứt khoát đưa tay đẩy mạnh cái đứa con rể tức ch-ết một cái!

 

đang chuyện với đấy giả vờ thâm trầm cái gì?!"

 

Cái đẩy , thật là hệ trọng.

 

Chỉ thấy Ngụy Tứ vốn đang tựa tường yên , vì cái đẩy , trực tiếp giống như mất điểm tựa, bất thình lình ngã gục sang một bên...

 

Cái điệu bộ Đường Phúc Bình giật nảy .

 

Đường Phúc Bình:

 

“Á!

 

Cái gì thế ?

 

Không liên quan gì đến nhé!

 

Vừa nãy đẩy nó dùng sức !"

 

Một trận hỗn loạn, bác sĩ vội vàng chạy xem tình hình mắng cho một trận tơi bời, Đường Phúc Bình lúng túng .

 

“Không trách , đứa con rể thì khỏe mạnh, thực ngất lịm từ lâu ."

 

Thế thì thật là tiền đồ quá.

 

Đường Phúc Bình sống đến từng tuổi vẫn là đầu tiên thấy vợ ở bên trong sinh con, bên trong còn chuyện gì xảy , chồng ở bên ngoài chờ sinh ngất .

 

Thật là, thật là khiến thấy ngưỡng mộ trong lòng.

 

Nghĩ đến lúc sinh con trai cả, đó kể ông nhà trong lúc chờ sinh giữa chừng thấy đói còn ngoài một bát mì.

 

Đó mới thật sự là nhàn nhã tự tại như chuyện gì.

 

Nghĩ đến ông nhà , đứa con rể ...

 

Đường Phúc Bình liếc xéo Tô Tông Hoa liên tục.

 

Người cha Tô Tông Hoa sờ sờ mũi chỉ thấy khó hiểu.

 

Con rể ngất thì bà già nhà lườm ông gì.

 

Cũng ông đẩy cho ngất.

 

Lườm bà già nhà một cái, Tô Tông Hoa học theo động tác của bác sĩ bắt đầu bấm nhân trung cho con rể.

 

Ngụy Tứ mơ màng tỉnh :

 

“Bố ạ?"

 

Tô Tông Hoa:

 

“Ừ, tỉnh , tỉnh ."

 

Đang chuyện, cửa phòng sinh đột nhiên đẩy từ bên trong.

 

Hai y tá bế hai đứa trẻ bước .

 

Trong phút chốc, ánh mắt của đều tập trung hai đứa trẻ, Từ Lệ Phấn loạng choạng hình, khi thấy nhầm liền vội vàng túm lấy y tá hỏi.

 

“Đồng chí, con dâu ?"

 

“Tình trạng sản phụ , nhà thể yên tâm."

 

 

Loading...