[Xuyên Không Trọng Sinh TN80] 《Cô vợ nhỏ cay nghiệt và cuộc hôn nhân quân nhân TN 80: Chú của chồng cũ sủng không ngừng》 - Chương 200

Cập nhật lúc: 2025-12-24 07:49:45
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gã nhảy dựng lên như đỉa vôi: "Cái thằng c.h.ế.t tiệt ! Mày lăn lộn ở thế?" Cú gã bay mất mười đồng bạc chứ chẳng chơi!

Liêu Phàm mỉm , liếc qua mấy tên đang đ.á.n.h bài cùng thẳng Vương Hiểu Đông: "Cậu chắc chắn chuyện ở đây chứ?"

"Tiểu Quân, mày dẫn ai đến đây? Định gì?" Vương Hiểu Đông trưng bộ mặt lưu manh , nhưng dọa Liêu Phàm. Anh cái gì mà từng thấy, năm xưa ngay cả đất nước M (Mỹ) còn từng xông pha qua .

Vương Hiểu Đông cũng ngốc, thấy rõ Liêu Phàm là "kẻ đến thiện, kẻ thiện đến". Gã quanh một lượt, thấy nhóm Thái Quân đang đó.

Liêu Phàm một tay túm lấy Vương Hiểu Đông, tay khống chế chặt thắt lưng gã: "Đi trong chuyện!"

Liêu Phàm quá cao, Vương Hiểu Đông còn cao hơn một cái đầu, thế nhưng gã tài nào nhúc nhích , lôi xềnh xệch chỗ sâu trong ngõ nhỏ.

"Tiểu Quân , đại ca mày nhận ở thế, tao đắc tội gì với mày ? Đại ca, gì từ từ . Thằng em đây thì oai phong mặt khác, chứ mặt vẫn chỉ là thằng em thôi."

Chu Bạch Lộ bên cạnh bật thành tiếng. Trước sức mạnh tuyệt đối, khí thế hung hăng đều tan biến sạch sành sanh. Cô tiến lên một bước, lạnh lùng mở lời:

"Chúng của Cửa hàng thời trang Số 1. Ai sai đến quấy phá?"

Ánh mắt Vương Hiểu Đông đảo liên tục. Gã cứ tưởng là trong giới giang hồ, hóa là vì chuyện đó!

"Tiểu Quân, bảo mày sang chuyện t.ử tế với ? Mày ăn cái kiểu gì thế? Cái thằng thật điều!"

sức nháy mắt với Thái Quân, nhưng Chu Bạch Lộ nhanh tay kéo Thái Quân lưng. Liêu Phàm dùng lực ở tay trái, Vương Hiểu Đông đau đến mức rú lên như chọc tiết.

"Đại ca, đại ca! Có gì từ từ , hẳn hoi mà! Em là thụ nhân chi thác (nhận lời gửi gắm của khác) thôi, nhẹ tay chút, á, gãy tay em mất..."

Liêu Phàm nới lỏng tay, như : "Tốt nhất là nên thật, nhiều kiên nhẫn ."

"Em , em ! Em cũng quen, là chính cô tìm đến, bảo em giúp một tay, đưa em hai trăm đồng, chỉ cần cho Cửa hàng Số 1 dẹp tiệm là ."

"Cậu định lừa ai? Không quen mà cũng ?" Liêu Phàm dứt lời siết thêm chút lực, Vương Hiểu Đông lập tức xìu xuống ngay.

"Em quen thật mà! Là một con nhỏ, tuổi cũng lớn, ăn mặc khá, trông giống như đang mang bầu. Lúc đầu em cũng định nhận , nhưng nghĩ tội gì kiếm, thế là em nhận! em nghĩ phái mà mất tận hai trăm thì bõ, nên bỏ mười đồng thuê nhóm Tiểu Quân ."

Trên mặt Vương Hiểu Đông rịn những giọt mồ hôi li ti. Liêu Phàm thấy gã giống đang dối, e là gã cũng chẳng đầu đuôi gốc gác gì.

Ngược , Chu Bạch Lộ chút manh mối: "Các liên lạc thế nào? Không lẽ cô đưa tiền xong là mặc kệ gì thì ?"

Vương Hiểu Đông định giơ tay lau mồ hôi, nhưng tay vẫn đang vặn nên đành tiếp tục khai báo:

"Cô để cho em một điện thoại, bảo việc gì thì gọi đó. Cuốn sổ địa chỉ ở trong túi em."

Liêu Phàm cũng chẳng khách sáo, thọc tay túi gã tìm một lát, quả nhiên thấy một cuốn sổ nhỏ.

"Ở trang cuối cùng ạ, cô bảo cô họ Cố. Cứ gọi Cố tiểu thư là ."

Liêu Phàm ném cuốn sổ cho Chu Bạch Lộ. Cô thuận tay xé tờ giấy đó xuống, chỉ liếc mắt một cái là điện thoại đó ở . Người nọ đúng là vẫn ngu xuẩn như xưa!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-trong-sinh-tn80-co-vo-nho-cay-nghiet-va-cuoc-hon-nhan-quan-nhan-tn-80-chu-cua-chong-cu-sung-khong-ngung/chuong-200.html.]

"Được , thả . Vương Hiểu Đông, chuyện phái quấy phá coi như bỏ qua, nhưng giúp một việc."

Nghe Chu Bạch Lộ , Vương Hiểu Đông gật đầu lia lịa. "Hào hán ăn thiệt mắt", dù hai trăm đồng cũng đút túi , nữa cũng chẳng .

Khi yêu cầu đơn giản của Chu Bạch Lộ, Vương Hiểu Đông chút do dự mà gật đầu ngay. Chỉ là một cuộc điện thoại thôi mà!

Mấy đến chỗ điện thoại công cộng trong ngõ, Vương Hiểu Đông dứt khoát bấm .

"Alo, chị , chuyện đó em lo xong cho chị nhé. Bọn họ đóng cửa tiệm , chị thể qua bàn chuyện nhượng đấy. Yên tâm, giá cao . Vâng, , việc nên mà!"

Vương Hiểu Đông cúp máy xong thì cứ đó hai . Chu Bạch Lộ gật đầu hài lòng, Liêu Phàm dắt Thái Quân rời .

Không ngờ Vương Hiểu Đông hớt hải chạy theo: "Anh ơi, tên gì ạ, để dịp em còn... quảng bá danh tiếng giúp ."

Liêu Phàm khẩy: "Cứ gọi là Phàm ca là !"

Đợi nhóm xa, Vương Hiểu Đông mới vỗ trán một cái rõ kêu. Phàm ca? Thôi c.h.ế.t, đúng là đụng nhầm nên đụng !

Chương 166: Vào mắt xanh của Hồng tỷ!

Chu Bạch Lộ và Liêu Phàm gì nhiều. Lúc nãy khi điện thoại kết nối, cô nhận giọng của . Gọi cuộc điện thoại đó chẳng qua là để xác nhận suy đoán của mà thôi.

thấy biểu cảm như sét đ.á.n.h của Vương Hiểu Đông thì Liêu Phàm tò mò: Lại còn chuyện xưa ?

"Cậu thế? Cái danh xưng 'Phàm ca' gì đặc biệt lắm ?"

Liêu Phàm chút ngượng ngùng. Thời niên thiếu hiểu chuyện, cũng từng gây ít chuyện .

"Lẽ nên bảo gọi là Viễn ca thì mới đúng là 'như sấm bên tai'. Năm xưa hai đứa ở trong ngõ cũng là những hào hán thứ thiệt đấy!"

Nghe đến đây Chu Bạch Lộ hiểu: "Chẳng các lớn lên trong đại viện quân đội ? Sao chạy ngõ nhỏ lăn lộn?"

"Hồi đó đám thanh niên trong đại viện 'chác giá' (đánh phân thứ hạng) với mấy đứa ngoài ngõ. Đám trong viện đ.á.n.h lôi với Trí Viễn , ai bảo hai đứa từ nhỏ tập quân sự. Chỉ vài như thế là nổi danh thiên hạ luôn. đó cả hai đều lớn nện cho một trận nhừ t.ử nên dám nữa. Chuyện ... em thì cứ !"

Chu Bạch Lộ thực sự phì . Liêu Phàm lúng túng, đúng là ai cũng một thời "lịch sử đen tối".

"Mà , em định để Tiểu Quân việc gì? Ở xưởng cũng chẳng việc gì hợp với nó cả."

Chu Bạch Lộ ngẫm nghĩ, Thái Quân thể gì nhỉ? Ngoài việc theo phụ giúp Liêu Phàm thì đúng là thấy tác dụng gì khác.

"Anh thấy ?"

Thái Quân bên cạnh đầy vẻ căng thẳng. Cậu nắm bắt cơ hội để bản và hai đứa em c.h.ế.t đói. Cậu trộm cắp, nên cuộc sống bấy lâu nay vô cùng chật vật.

"Tạm thời cứ để nó theo chân chạy vặt, lúc nào rảnh thì để chú Chu chỉ bảo thêm. Có việc gì cứ theo . Nhóc con, một tháng trả hai mươi đồng, đồng ý ?"

Thái Quân vội vàng gật đầu lia lịa. Vì mười đồng mà còn dám lưu manh, giờ công việc đàng hoàng thế thể từ chối?

Loading...