Xuyên Không vào Năm Loạn Thế, Ta Dựa Không Gian Nuôi Cả Gia Tộc - Chương 119: Bữa Sớm
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:07:01
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên đường trở về, Tần Lam rẽ một sườn đồi, tìm nơi khuất lấp lách gian.
Nhìn những loại trái cây, rau củ mọc đầy mặt đất, nàng cầm lấy cái giỏ, cẩn thận lựa chọn vài món thể dùng bữa sớm.
Thấy bí đỏ phát triển , nàng hái thêm hai quả.
Chiếc giỏ quá nhỏ, nàng dứt khoát tìm một chiếc gùi lớn hơn để đựng bí đỏ. Ngoài bí đỏ, nàng còn đào thêm một ít khoai lang.
Về phần rau xanh, nàng hái bắp cải non tươi, một giỏ hành lá dại, một ít cà chua, đậu que, củ cải trắng và cả khoai tây. Cuối cùng, nàng thu hoạch một chiếc gùi và một chiếc giỏ đầy ắp.
Tần Lam cúi đeo gùi lên vai, xách chiếc giỏ nhỏ khỏi gian, về phía nơi nghỉ ngơi của gia đình.
Trên đường , nghĩ xem nên giải thích thế nào, nhưng thật bất ngờ, một ai hỏi những thứ từ mà .
Tần Lam: ......
Vương Thị thấy con gái mang hai giỏ hoa quả ngoài, lúc về đeo một chiếc gùi đầy rau, liền tưởng rằng nàng đổi chác .
Vì nương nàng cũng hỏi. Còn những nam nhân khác thì đều mang tâm lý "chuyện liên quan tới thì treo lên cao", gì ăn nấy. Ai dám hỏi đông hỏi tây? Hỏi thì ngươi nấu chắc?
Thế nên về , bất kể Tần Lam mang loại rau nào , cũng đều nghi ngờ gì.
Nhìn thấy hai quả bí đỏ to lớn, Vương Thị kinh ngạc hỏi: "Sao loại quả to đến thế cơ chứ?"
Tần Lam nghiêm trang đáp: "Con cũng rõ nữa, lẽ là loại quý nhân ăn chăng? Nên chúng mới từng thấy."
"Nương, là ngày mai dùng thứ để nấu cháo nhé?"
"À đúng , con còn hứa với cháu trai của Thần Thái Phó, sáng mai giờ Thìn sẽ mang chút đồ ăn sớm qua cho họ dùng."
"Vì , nương, cố gắng hết sức đấy. Việc thầy giáo của các ca ca con nhận lời , tất cả đều phụ thuộc tài nấu nướng của ."
Vương Thị thì căng thẳng vô cùng: "Sao... dựa tài nấu nướng của chứ, con với những gì?"
Tần Lam tuy chút chột , nhưng vẫn giữ vẻ mặt bình thản: "Con nương nấu ăn là một tài năng tuyệt vời, chỉ cần gia gia nhận lời dạy học cho các ca ca, chúng sẽ bao trọn việc ăn uống cho ngài ."
Vương Thị thấy con gái khen như thế mặt ngoài, buồn bất lực: "Không ai khen nhà như con , thấy sẽ tưởng con khoác lác cho mà xem."
"Làm gì chuyện đó, nữ nhi của nương đây là sự thật thôi."
Tần Lam chọn một ít bắp cải non và hành lá đưa cho : "Nương, sáng mai chỉ cần nấu cháo bí đỏ, xào bắp cải, chiên thêm ít bánh hành lá là . Còn lửa thì cứ để Thiết Trụ khống chế."
Thấy con gái coi trọng như , Vương Thị cũng trở nên nghiêm túc: "Con yên tâm, đồ ăn nương từng ai chê ngon cả."
Tần Lam đồng tình gật đầu. , cộng thêm các nguyên liệu đều trồng trong gian, nàng tin rằng chỉ cần gia gia Thần Hi nếm thử một , sẽ ăn thứ hai. Mà một thì ắt hai, hai thì ắt ba, đến lúc ăn nữa thì ngài sẽ đồng ý thỉnh cầu của nàng thôi.
Giữa đêm khuya, trong một cỗ xe ngựa kín đáo, Thần Hi thu công xong.
Hắn kìm lòng , lỡ ăn mỗi loại nửa quả lê và táo. Ngoại trừ việc xả nước, vẫn luôn khoanh chân hấp thu và tiêu hóa nguồn năng lượng mà trái cây đó mang .
Cuối cùng, khi mở mắt , đáy mắt hiện lên một tia khác thường.
Hắn ngờ nha đầu ngày nào cũng ăn trái cây là vì điều . Trái cây quả thật là một món bảo vật. Cứ tính toán như thế, việc nàng bán mười lượng hoàng kim một quả cũng xem như là hợp lý.
Hừ, đúng là một nha đầu kỳ quặc.
Cái vị trí mà ai cũng mơ ước , nàng kén cá chọn canh, đưa đủ loại yêu cầu, cứ như thể ép buộc chấp nhận .
Bảo nàng tiền, nhưng cách ăn mặc còn chẳng bằng tiểu thư nhà địa chủ. Bảo nàng tiền, thì nàng xem loại trái cây giá trị ngàn vàng như món tráng miệng tùy tiện ăn.
Nhớ đến vẻ mặt đầy tự tin của nàng tối qua, bỗng dưng chút mong đợi bữa sớm ngày mai.
Tối đó, Tần Lam ngủ xe ngựa cùng nương nàng.
Trên mặt đất cách xe ngựa xa, nàng trải mấy tấm vải dầu mua đó. Loại vải chống nước, chống ẩm, trải đủ chỗ cho sáu nam nhân bọn họ tùy ý lăn lộn.
Giờ đêm, trời se lạnh, nhưng nam nhân vốn thể chất cường tráng, nóng bức nên ngay cả chăn cũng cần đắp.
Đêm đó chuyện gì xảy .
Sáng hôm , trời tờ mờ sáng, Tần Lam tiếng động Vương Thị thức dậy cho tỉnh giấc.
Nàng dụi dụi đôi mắt còn đang ngái ngủ, mơ màng vén rèm xe ngoài.
Có lẽ tỉnh giấc, nàng nhất thời quên kiềm giọng, nên dùng giọng điệu mềm mại, ngọt ngào với Vương Thị: "Nương, con còn ngủ thêm một lát."
Vương Thị hiếm khi thấy con gái chuyện với giọng điệu đáng yêu và chút phòng như thế, lòng nàng chợt mềm nhũn, lời khỏi mang theo vẻ dỗ dành con trẻ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-nam-loan-the-ta-dua-khong-gian-nuoi-ca-gia-toc/chuong-119-bua-som.html.]
"Ừ, con cứ ngủ ngoan . Nương sẽ bữa sớm, xong thì con hãy mang qua đó."
Tần Lam xong thì ừ một tiếng tùy tiện, lăn ngủ tiếp.
Đến khi nàng tỉnh , trời sáng rõ.
Nàng dùng sức xoa xoa mặt, lấy tinh thần, trực tiếp lấy quần áo mặc .
Bước khỏi xe ngựa, nàng súc miệng rửa mặt một mạch.
Vương Thị thấy con gái tỉnh, liền vội vàng gọi: "Con gái rửa mặt xong thì mau đây ăn bữa sớm ."
Tần Lam lấy khăn lau những giọt nước mặt: "Con đến ngay."
Đặt khăn về chỗ cũ, nàng thẳng tới chiếc bàn bày sẵn thức ăn. Nhìn thấy một thau cháo bí đỏ lớn, tỏa mùi thơm đặc trưng của bí đỏ.
Tần Lam chợt thấy bụng đói cồn cào.
Đợi Vương Thị múc cho một chén cháo, nàng liền kìm mà húp một ngụm.
Cháo miệng thấy dẻo thơm ngọt ngào, mùi thơm đặc trưng của bí đỏ hòa quyện với vị bùi của gạo trắng, chỉ thể dùng hai từ: Tuyệt ngon.
Uống một ngụm cháo, nàng gắp một đũa bắp cải xào, nhai kỹ vài miếng mới nuốt xuống một cách đầy tiếc nuối.
Tươi mới, giòn tan, ngon gì sánh bằng.
Nàng nhanh ch.óng ăn hết hai chén cháo và hai cái bánh lớn, đó mới xách hai chiếc hộp đựng thức ăn về phía nơi nghỉ của Thần Hi.
Thần Thừa Sơn cái bàn trống trơn, sắc mặt vui: "Chuyện gì thế ? Bữa sớm hôm nay ai phụ trách? Ngươi xem thử xem ."
Quản gia ấp úng: "Là... là thuộc hạ của thiếu gia đến với lão nô và rằng cần bữa sớm cho ngài và thiếu gia."
"Không ư?"
"Có nguyên do vì ?"
Đứa cháu , mấy ngày nay ông càng lúc càng thấu nó.
Lão quản gia lắc đầu: "Thiếu gia chỉ dặn ngài cứ chờ."
Thần Thừa Sơn: ......
Ta xem xem đứa cháu rốt cuộc bày trò gì.
Nghĩ , ngài im lặng xuống, tiếp tục sách.
Tần Lam dùng tốc độ nhanh nhất mang đồ ăn tới. Thần Hi thấy nàng vội vã hấp tấp, khóe miệng khẽ cong lên.
Mèo Dịch Truyện
Trước khi Dương Tam kịp đưa tay nhận lấy hộp thức ăn, tiếp nhận, thuận miệng hỏi: "Ngươi ăn ?"
"Ta ăn . Ngươi mau dẫn tìm gia gia của ngươi ."
Nếu trễ hơn, mặt trời lên cao đường sẽ vất vả hơn nhiều.
Thần Hi cũng lỡ thời gian, hơn nữa cũng đói .
Hắn xách chiếc hộp đựng thức ăn nặng trịch trong tay, hai sóng vai về phía cỗ xe ngựa bên cạnh.
Thần Hi nháy mắt hiệu với Thần Tam, liền hiểu ý, cất giọng hô lớn: "Lão gia, thiếu gia đến ."
"Để nó ."
Tần Lam giọng truyền từ bên trong, hiểu cảm thấy tình cảnh chút đúng lắm.
Nàng lén lút liếc thiếu niên điềm nhiên như bên cạnh.
Sao cứ cảm giác lừa gạt ? Người sẽ với Thần Thái Phó đó chứ?
Phải rằng Tần Lam đoán đúng sự thật.
Thần Hi nhấc chân dẫn đầu bước lên xe ngựa, nàng liền theo sát phía .
Thần Thừa Sơn ngờ cháu trai đến còn mang theo bằng hữu, vẻ mặt nghiêm nghị lập tức thu liễm vài phần.
Ngài suy nghĩ một lát mới mở miệng hỏi: "Ngươi cho hạ nhân bữa sớm là ý gì?"