Xuyên Không vào Năm Loạn Thế, Ta Dựa Không Gian Nuôi Cả Gia Tộc - Chương 148: Hạ bất vi lệ

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:07:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thiếu niên vẻ mặt bất đắc dĩ, dang tay hiệu: "Chủ công quên mất thuộc hạ cũng là luyện võ , cam lòng ở phía chờ đợi."

 

Tần Lam nghẹn lời, nghĩ đến chuyện gì đó, sắc mặt càng tệ hơn: "Lần tái phạm."

 

Nàng thầm nghĩ, hậu phương vẫn nghiêm chỉnh lắm, vẫn cần tăng cường.

 

Thực là do những đó thấy Trần Hi là phe nên mới ngăn cản.

 

Ừm, chỉ thể , vẫn cần tăng cường!

 

Trần Hi còn gì đó, thì thấy Tần Lam vung roi ngựa, thúc ngựa tiến thành.

 

Binh sĩ mở cổng thành mặt mày lo lắng, thấy Tần Lam chút biểu cảm thẳng thành, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Về phía bên -

Mèo Dịch Truyện

 

Lý Khải Hoa Vương Tề cứ chần chừ chịu nhường đường cho , tức đến đỏ mặt tía tai: "Vương Tề, nếu ngươi bảo của tránh , đừng trách bản quan trị tội ngươi."

 

Vương Tề rút đao gần, bỏ qua lời đe dọa của , mũi đao chĩa thẳng đ.á.n.h xe ngựa, thản nhiên : "Ngươi xuống ."

 

Người đ.á.n.h xe run lẩy bẩy, quẳng dây cương trong tay xuống, vội vã nhảy khỏi xe trốn sang một bên.

 

Lý Khải Hoa trợn tròn mắt : "Vương Tề, ngươi quá đáng ! Người , mau bắt tên phế vật dám phạm thượng cho !"

 

Tĩnh lặng.

 

Thấy đám tiểu tư trong phủ rụt cổ , còn quan binh do Vương Tề dẫn đến thì thờ ơ, Lý Khải Hoa tức đến mức suýt thổ huyết.

 

Hắn dứt khoát đặt chiếc rương gỗ xuống, định tự cầm cương đ.á.n.h xe.

 

Khi Tần Lam đến, vặn chứng kiến cảnh . Vương Tề xe ngựa, vẻ mặt kiên quyết thề sống c.h.ế.t cho Lý Khải Hoa rời .

 

Lý Khải Hoa quất roi ngựa, roi sắp sửa giáng xuống lưng ngựa.

 

Nàng trực tiếp dùng tay bắt lấy một mũi tên phóng tới.

 

Mũi tên găm cổ tay Lý Khải Hoa. Hắn thét lên một tiếng 'A', roi ngựa cũng theo đó rơi xuống đất.

 

Vương Tề mũi tên tay Lý Khải Hoa đầy kinh ngạc, đầu , dường như lúc mới phát hiện Tần Lam và những khác.

 

Hắn thu đao, bước lên phía , vượt qua Tần Lam, chắp tay chào Vương Nghĩa, nở nụ : "Dạo vẫn khỏe chứ?"

 

Vương Nghĩa chắp tay đáp lễ, xuống ngựa giới thiệu: "Tất cả đều . Vị là Chủ công của chúng , mau mau mắt Chủ công ."

 

Thấy tộc nghiêm túc như , Vương Tề chút do dự, dẹp sự nghi ngờ trong lòng, cúi đầu xưng thần: "Thuộc hạ mắt Chủ công."

 

Tần Lam xuống ngựa, ôn hòa gật đầu: "Ừm, lắm."

 

Sau đó, ánh mắt nàng chuyển sang Lý Khải Hoa, bước chân càng lúc càng gần. Tiếng giày khẽ ma sát nền đất cứ thế kích thích kẻ sợ c.h.ế.t đối diện.

 

Lý Khải Hoa đau đến run rẩy khắp , Tần Lam đang chậm rãi bước tới, sợ đến lắp bắp: "Ngươi... ngươi là ai? Sao dám ám hại triều đình mệnh quan?"

 

"Triều đình mệnh quan ? Lại là cái điệp khúc , ngươi đúng là dùng dùng thấy chán."

 

Lý Khải Hoa giọng quen thuộc, đồng t.ử giãn : "Ngươi, ngươi... ngươi là tối qua!"

 

Tần Lam nhướng mày: "Cũng đến mức ngu c.h.ế.t. Người , áp giải xuống, canh giữ nghiêm ngặt."

 

Tên vẫn còn chút giá trị lợi dụng, thể c.h.ế.t .

 

Nhanh ch.óng hai phe tiến lên, bất chấp tiếng lóc la hét của Lý Khải Hoa, họ mạnh mẽ rút mũi tên giải .

 

Quản gia và tiểu tư trong phủ Đốc úy thấy Tần Lam hành sự dứt khoát như , liền vội vàng quỳ xuống cầu xin tha mạng. Người phụ nữ xe ngựa cũng run rẩy thôi.

 

Không đợi Tần Lam lên tiếng, Chu Nam dẫn tóm gọn tất cả những kẻ còn .

 

Nhìn chiếc xe ngựa suýt Lý Khải Hoa đ.á.n.h , nàng đổi ý, chỉ huy hai : "Lên xe xem thứ gì ."

 

Hai mừng rỡ, vội vàng nhảy lên xe ngựa lục lọi. Một lát , họ lôi hai gói đồ lớn và một chiếc rương gỗ nhỏ.

 

Từ trong gói đồ, họ còn mò một con d.a.o găm ngắn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-nam-loan-the-ta-dua-khong-gian-nuoi-ca-gia-toc/chuong-148-ha-bat-vi-le.html.]

Nhìn hành lý ít ỏi đất, nàng tên y như dự đoán, ngay cả thời gian chuẩn cũng . Mà cũng , với cái thể chất dễ dọa ngất xỉu thì tỉnh mà nhanh cho .

 

Nếu Vương Nghĩa một tộc ở đây, tự nhiên nàng cũng dám đ.á.n.h cược.

 

Không đợi nàng suy nghĩ thêm, hai mở rương gỗ, bên trong lộ một rương đầy ắp vàng bạc châu báu.

 

Nàng nheo mắt . Nhiều đồ như , xem Lý Khải Hoa vẫn còn chút giá trị. Ngày công phá Thượng Kinh Thành, việc sẽ là cái cớ để .

 

"Chủ công."

 

Người đàn ông nâng đồ vật lên dâng cho Tần Lam. Nàng xua tay, hề chớp mắt, : "Mang xuống, chia cho các ."

 

Người đàn ông mừng rỡ: "Đa tạ Chủ công."

 

Những khác ở gần cũng vui mừng ngớt, chẳng mấy chốc quỳ rạp xuống: "Đa tạ Chủ công."

 

"Đứng dậy . Theo , nếu thể ăn thịt, uống canh chắc chắn thể thiếu phần các ngươi."

 

Số tiền so với mấy kho bạc mà nàng thu thì chỉ là hạt cát. Vậy nên ngay từ đầu nàng ý định tịch thu. Cứ hào phóng chút, đây là đầu tiên hợp tác, chính là lúc bồi dưỡng tình cảm. Việc cho một chút lợi lộc là vô cùng cần thiết.

 

Những đó thấy Chủ công Tần Lam thể hiện sự quan tâm đến như , đều cảm động thôi, nhao nhao bày tỏ lòng trung thành.

 

"Chủ công gì lạ . Đây uống canh, đây chính là ăn thịt ! Chủ công đối đãi với chúng thần như , chúng thần xin thề c.h.ế.t để theo Người."

 

"Xin thề c.h.ế.t để theo Chủ công!"

 

Tần Lam giơ tay hiệu im lặng, thản nhiên : "Đây mới chỉ là món khai vị thôi."

 

Những bên , mắt liền sáng rực.

 

Tần Lam thêm nữa. Dù , vẽ viễn cảnh lớn thì chỉ nên đến mức .

 

Phần còn , cứ để bọn họ tự do suy diễn.

 

-

 

Khu viện của Lý Khải Hoa là nơi mới sắp xếp, rộng rãi sáng sủa và nhiều phòng ốc hề dấu vết ở, thể thấy là mới chuyển đến gần đây.

 

Nhìn đình viện và hành lang sạch sẽ, nàng khẽ mím môi.

 

Trần Hi thấy nàng một lúc dừng , cất giọng trầm thấp hỏi: "Chủ công?"

 

Tần Lam hồi thần, tiếp tục bước tới: "Đi thôi."

 

Đã đến lúc an bài chỗ ở cho Phụ mẫu .

 

Trần Hi ngẩng đầu quét mắt một lượt căn nhà, nó xa trạch viện của , thầm gật đầu.

 

Sau đó khẽ hỏi: "Chủ công định dọn đây ?"

 

Tần Lam gật đầu, chợt nhớ quê nhà ở đây, liền tùy tiện hỏi: "Nhà ngươi cũng ở Nam Xuyên ? Trạch viện ở chỗ nào?"

 

Trần Hi bóng lưng nàng đang về phía , sâu trong đáy mắt thâm trầm ẩn chứa tình cảm khó mà nhận , sự vui mừng, chân thành, pha lẫn một chút tình ý khó nên lời. Hắn mím môi, che giấu hết cảm xúc, tiếp tục cất giọng trầm thấp: "Cũng ở gần đây."

 

Nghĩ đến cho dù định, vẫn thể thường xuyên thấy nàng, khóe miệng vẫn thể kiểm soát mà cong lên.

 

Còn Tần Lam đang phía những điều . Trong lòng nàng đang tính toán, khi an trí xong xuôi thì nhanh ch.óng gieo giống. Lần nàng lấy hai bao lúa bóc vỏ từ gian, vặn thể dùng hạt giống. Đến lúc đó, nàng sẽ tìm cớ khác để mang tất cả các loại hạt giống dưa và hoa quả khác trong gian gieo trồng.

 

Lúc , nàng sẽ hòa thêm chút nước suối gian ngâm các hạt giống, như những tăng tỷ lệ sống sót mà còn thúc đẩy tốc độ sinh trưởng.

 

Nghe thấy tiếng vọng từ phía , nàng cũng quá chú ý, tùy ý ừ một tiếng, bước chân nhanh hơn hai phần.

 

Vừa nghĩ đến việc mấy vạn mẫu ruộng của sắp gieo trồng đầy đủ các loại hạt giống và dưa quả trong gian, lòng nàng khỏi nóng rực.

 

Trần Hi thấy nàng câu trả lời của lạnh nhạt như , tất cả sự nhiệt huyết dâng lên trong lòng lập tức nguội lạnh.

 

Hắn nhớ câu đây của : "Giữa ngươi và , chỉ thể giữ lễ quân thần."

 

Hắn tỏ vẻ hối hận, hận thể ngược thời gian để bịt miệng lúc đó.

 

Thế nên, khi trở doanh trại, vẫn giữ nguyên khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng, chút biểu cảm, như thể với những khác: đừng chọc .

 

 

Loading...