Xuyên Không vào Năm Loạn Thế, Ta Dựa Không Gian Nuôi Cả Gia Tộc - Chương 151: Từ nay mẹ của ta, chính là mẹ của ngươi
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:07:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Thị thèm để ý đến ông , cầm địa khế đến mặt Tần Lam, hạ giọng hỏi: "Nhà... nhà chúng tới một... một vạn mẫu đất ?"
Tần Lam bật , gật đầu, cũng phối hợp hạ giọng: "Nương lầm , quả thực là một vạn mẫu."
"Lần nương cần lo lắng lừa hạt giống của con nữa chứ?"
Số hạt giống đó ước chừng chỉ đủ gieo trồng ba nghìn mẫu đất, còn cách một vạn mẫu xa.
Ai ngờ, Vương Thị càng lo lắng hơn, đầy vẻ ưu tư: "Không , ngày mai Nương tự xem. Không thể để đất nhà mà trong nhà lộ diện."
Lỡ việc qua loa, chịu chăm chỉ gieo trồng thì , bây giờ?
Càng nghĩ càng thấy đáng tin cậy, nhưng nghĩ đến một vạn mẫu đất nhiều đến , Vương Thị thầm đ.ấ.m n.g.ự.c, nhà bà cho dù huy động hết nhân lực cũng thể trồng hết .
Nói , vẫn là quá nhiều đất, thế nào cũng thấy thực tế.
Tần Lam thấy như thì lặng im gì, thôi , thì . Nàng cũng nhân tiện xem xem địa bàn của thế nào.
---
Sáng hôm , Vương Thị dẫn Tần Nhị Thượng Hà thôn . Còn nàng thì dậy trễ một chút, kịp khỏi cửa.
Lý Khuê, về Nam Xuyên vài ngày, cuối cùng cũng gom đủ hai mươi vạn lượng bạc trắng, chở đến cửa nhà Tần Lam sáng sớm nay.
Nhìn những chiếc rương chiếm hết phòng khách, khóe miệng Tần Lam khẽ cong lên: "Không ngờ ngài đưa đến nhanh như ."
"Chủ công gì chứ, là lão phu chậm trễ thời hạn, trách tội là ."
Ban đầu định về là sẽ gom ngay, nhưng dù cũng mới về, nhất thời xoay xở kịp. Nói , cũng nhờ mối quan hệ của nàng.
Nghĩ đến đây, Lý Khuê vẻ mặt ơn: "Chủ công, thì vẫn cảm ơn . Bằng , Âu Dương Tiền Trang chắc chắn sẽ chịu rút tiền mặt ."
Bởi vì trong thời loạn lạc, vàng bạc càng trở nên quý giá hơn, việc đổi chác ngay hai mươi vạn lượng bạc, theo lý mà là điều gần như thể.
Tần Lam nghi hoặc: "Ồ? Lời là ?"
"Trần công t.ử lão phu đổi tiền để trả cho , liền đồng ý đổi, nếu lão phu sợ là chỉ thể đưa cho ngân phiếu thôi."
Tần Lam: ???
"Trần công t.ử? Trần Hi?"
"Chính là ngài ."
Chưa kịp để nàng đáp lời, tiểu đồng ngoài cửa báo: "Chủ công, Trần mưu sĩ đang chờ bên ngoài."
"Mời ."
"Vâng."
Không lâu , Trần Hi theo tiểu đồng bước , thấy Tần Lam bèn hành đại lễ quân thần.
"Chủ công định đến Thượng Hà thôn ?"
Tần Lam khẽ nhíu mày dễ nhận : "Ừm? Sao ngươi ?"
"Ngẫu nhiên thần ba em Tần Đông chuyện. Trùng hợp là thần hiện đang rảnh rỗi, thần xin phép cùng Chủ công."
Thấy năng đắn như , nàng cũng tiện từ chối. Dù xuống đồng nông, thêm một cũng thể trồng thêm hai phần đất. Nghĩ , nàng mỉm : "Được."
Đã định xuống đồng, đương nhiên thể giữ khách .
Nàng lập tức cầm chén nhấp môi, đoạn sang Lý Quỳ bên cạnh dặn dò: "Đồ nhận, giấy nợ ngươi cứ mang về. Vài ngày nữa xử lý xong việc nhà, cứ đưa mấy họ tới đây một chuyến."
Lý Quỳ xong, mừng rỡ khôn xiết, cúi đầu hành lễ: "Chủ công nhân nghĩa. Vậy lão phu xin cáo lui."
"Ừm."
Đợi khỏi, Tần Lam vẫy tay hiệu cho nha lui xuống. Trong phòng chỉ còn hai , nàng mới dậy về phía trai.
Trông mặc một bộ huyền y sạch sẽ chút bụi bẩn, mái tóc đen vấn cao, hai lọn tóc mai buông xuống càng khuôn mặt vốn nhỏ thêm phần tinh tế, khác biệt.
Lúc , nàng còn bước về phía .
Trần Hi cảm thấy tim đập thình thịch.
Thế nhưng Tần Lam mang vẻ mặt dửng dưng và nghi hoặc. Nàng đến bên cạnh thì dừng , nghiêng .
Nàng cúi xuống mở chiếc hộp gỗ đậy kín mít, để lộ bên trong là bạc trắng đầy ắp.
Xem xong, nàng tiện tay đóng nắp , thẳng dậy thẳng Trần Hi, ánh mắt chút dò xét, thản nhiên :
"Ta ngươi là Trang chủ của Âu Dương Tiền Trang, nhưng ngươi mang họ Trần?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-nam-loan-the-ta-dua-khong-gian-nuoi-ca-gia-toc/chuong-151-tu-nay-me-cua-ta-chinh-la-me-cua-nguoi.html.]
Trần Hi ngay lập tức trở nên lạnh nhạt.
Thấy ánh mắt nàng trong veo, hề xen lẫn chút tư tình riêng tư nào, là bộ dáng công tư phân minh, khóe môi lộ một nụ khổ: " , đó là sản nghiệp do gia tộc của Mẫu thần để . Mẫu thần mang họ Âu Dương."
"Thì là , thế thì..."
Chưa kịp để nàng hỏi hết câu, Trần Hi lạnh lùng thẳng: "Âu Dương gia tộc chỉ còn duy nhất một dòng m.á.u của thần."
Tần Lam sững sờ: "Xin , ..."
"Không , Mẫu qua đời khi thần còn nhỏ. Bấy nhiêu năm qua, thần quen với cuộc sống Mẫu ."
Nói xong, trở về vẻ lạnh nhạt và xa cách vốn , khiến Tần Lam cảm thấy bất lực.
Nàng bước tới nắm c.h.ặ.t lấy tay , vẻ mặt nghiêm túc : "Sau , Mẫu của cũng là Mẫu của ngươi."
Trần Hi ngẩn , ánh mắt xuống bàn tay đang nắm c.h.ặ.t t.a.y của nàng, trong lòng dâng lên một luồng ấm.
"Chủ công..."
"Được , hiểu hết, cần nữa."
Mèo Dịch Truyện
Nghĩ đến việc lẽ đang buồn bã, nàng dứt khoát : "Lát nữa dẫn ngươi dạo cho khuây khỏa."
Nói xong, nàng buông tay, hướng ngoài gọi lớn: "Người , mang ngân lượng kho khóa ."
"Lại đến chỗ Đốc úy xin mấy đến canh gác kho."
"Vâng, thuộc hạ ngay."
Dặn dò xong việc, nàng mới dẫn Trần Hi về phía chuồng ngựa.
Nhìn nàng cứ vô tư thẳng về phía , Trần Hi nở một nụ khổ.
***
Thượng Hà thôn.
Vương thị và những khác đến . Bà hít một thật sâu khi thấy con đường dẫn ruộng lúa bằng phẳng, rộng rãi.
"Phải vận chuyển bao nhiêu lương thực mới chừa một con đường rộng như chứ."
Tần Nhị ở phía thì hớn hở: "Điều đó chứng tỏ đất nhà cho sản lượng . Lề đường cũng chiếm bao nhiêu chỗ, nương cần tiếc ."
Nói xong, thấy bắt đầu nối đuôi xuống ruộng, vội vàng kéo Vương thị theo.
Vương thị suýt nữa thì kéo ngã.
"Ngươi chậm cho , sức khỏe mới hồi phục, sống nữa ?"
"Không , ."
Hai chỉ dẫn theo một đ.á.n.h xe, cỗ xe ngựa vẫn đậu bên đường. Lúc , xung quanh ai khác, hai vợ chồng cứ thế đỡ đần , nhanh ch.óng đuổi kịp những dân đang xuống đồng.
Thấy mặt hai lạ hoắc, dân làng chào hỏi.
Họ cứ theo mãi cho đến khi xuống đến ruộng.
Một dân Thượng Hà thôn rốt cuộc nhịn , cất tiếng hỏi.
"Này, hai là Tần Gia thôn ?"
Vương thị thì vui mừng khôn xiết: "Tần Gia thôn? Ngươi là những dân mới đến đó ?"
" , hai Tần Gia thôn ?"
"Chúng là Tần Gia thôn."
"Này, hai đến chỗ chúng gì? Đất chia cho Tần Gia thôn ở khu vực mà."
"À..."
"Chúng là Tần Gia thôn, nhưng ở Tần Gia thôn. Cô nương , đất chia cho Tần Gia thôn ở đây thì ở ?" Bà và chồng chỉ nhớ là xem đất của nhà , quên hỏi về thôn làng mà dân an trí.
Thấy vẻ mặt bối rối của hai , dân làng lộ vẻ nghi hoặc: "Hai là ai ? Người Tần Gia thôn đều nhập hộ khẩu và sống ở phía Bắc thôn. Nhà hai nhập hộ khẩu ?"
"Nhập , nhập Nam Xuyên Thành . Chúng đến xem đất nhà , ngờ cô nương đến Tần Gia thôn. đoán đấy chính là nơi an trí cho dân làng của chúng ."
Rốt cuộc thì dân làng do con gái bà dẫn dắt cũng chỉ hơn chục hộ mang họ Tần thôi.
Thế thì cần đoán nữa .
Người dân nọ , bật : "Cô nương thật thà quá. mà cô đến xem đất nhà , theo chúng đến tận đây gì chứ, ha ha..."